Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1980: Ta Cảm Nhận Được Một Luồng Khí Tức Mạnh Mẽ



Mục Lương lên tiếng hỏi:

- Bị giật mình à?

Vân Vân quay đầu nhìn phía Mục Lương, hỏi với giọng khô khốc:

- Đây chính là thực lực của Thánh Giai sao?

Nhấc tay lên đã diệt Cây Phượng Hoàng cấp 9, đơn giản như hô hấp và uống nước vậy.

- Ta chắc mạnh hơn Thánh Giai một chút.

Mục Lương lắc đầu.

Vừa rồi anh còn chưa sử dụng tới một phần lực lượng, chỉ là thử thăm dò đặc thù của Cây Phượng Hoàng mà thôi.

Đối phó với Cây Phượng Hoàng chỉ mới cấp 9, không cần tới nửa phần lực lượng.

Cây Phượng Hoàng cũng là ỷ vào năng lực thiên phú đặc thù có thể biến ảo lá cây thành ma thú cấp 8 mới có thể vượt cấp đối phó ma thú Vương Giai.

Thử nghĩ mà xem, một bầy ma thú cấp 8 phát động công kích, cho dù là ma thú Vương Giai thì cũng phải nuốt hận mà chết.

Vân Vân kinh ngạc hỏi:

- Ngươi nói còn mạnh hơn Thánh Giai một chút, chẳng lẽ ngươi đã đột phá đến cấp bậc Thánh vương?

Ở trên Thánh Giai là Thánh Vương và Thánh Tôn, tương đối với cấp 13 và cấp 14 ở đại lục cũ.

- Thánh Vương à, cái này thì ta không rõ.

Mục Lương mỉm cười.

Thực lực của anh mạnh hơn Rùa Đen, Rùa Đen là Man Thú Hoang Cổ Thánh Giai (Man Thú Hoang Cổ cấp 12), mà khi Trà Thụ Sinh Mệnh tiến hóa đến cấp 12 thì thực lực của anh lại được gia tăng vượt bậc một lần nữa.

Cộng thêm mấy chục loại năng lực thiên phú, cho dù thực lực của anh không phải là cấp Thánh Vương thì cũng là sự tồn tại đỉnh kim tự tháp trong Thánh Giai.

Vân Vân chậm rãi khép miệng lại, trong lòng đã đặt thực lực của Mục Lương ở vị trí Thánh Vương.

Cô hít sâu mấy hơi, bình tĩnh lại trong lòng, giọng điệu trở nên cung kính hơn rất nhiều:

- Mục Lương, chúng ta có tiếp tục đi tới dãy núi phía trước không?

- Ừm, nhưng ở trước đó phải thu thập xương cốt ma thú ở đây đã.

Mục Lương nhìn xương cốt ma thú chồng chất ở trên đất trống.

Những thứ tài liệu ma thú này có thể dùng để chế tác thành các loại linh khí và ma cụ, không thể lãng phí cho dù chỉ là một khối.

Anh thi triển năng lực Cắn Nuốt, thu hồi xương cốt ma thú vào trong không gian tùy thân.

Vân Vân giơ tay chặn mái tóc bị gió thổi tán loạn, cô nhìn chăm chú đám xương cốt ma thú đang bay múa đầy trời, toàn bộ đều bị thu hồi.

Sau khi thu thập xong xuôi, Mục Lương nhìn chằm chằm vào mặt đất đỏ thẫm trước mặt, tiếp theo thi triển năng lực che đậy bùn đất đỏ ở sâu dưới lòng đất.

Sau đó anh tùy ý rải hạt giống mới lên trên đất trống và thi triển Lĩnh Vực Sinh Mệnh, để nơi này khôi phục lại màu xanh biếc.

Hạt giống hấp thu bọt nước trong không khí rồi sinh trưởng với lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được, trong tích tắc đã bao trùm toàn bộ đất trống hơn ngàn mét.

Trong không khí đã không còn mùi máu tanh, chỉ có cây xanh trước mắt lắc lư theo gió.

Vân Vân lại bị khiếp sợ lần nữa, nàng nghẹn họng nhìn trân trối một mảnh xanh mơn mởn trước mắt, vừa rồi đã có chuyện gì xảy ra?

- Đi thôi.

Mục Lương vung tay lên, Ly Nguyệt và những người khác bay lên khỏi mặt đất, hướng về phía quần sơn xa xa.

Trên không trung, Vân Vân chậm rãi phục hồi tinh thần lại, cô quay đầu nhìn anh, lúc này đã coi anh là thần minh.

Mục Lương quay đầu nhìn về phía cô gái da ngăm, nhíu mày hỏi:

- Trên mặt ta có dính thứ gì sao c?

- Không có.

Vân Vân vội vàng cúi đầu, không còn dám nhìn thẳng Mục Lương giống như trước đó nữa.

Mục Lương nhìn sang Ly Nguyệt, bất đắc dĩ nhún vai.

Ánh mắt của Ly Nguyệt lóe lên, Vân Vân đã biến thành tiểu mê muội của Mục Lương rồi à?

Anh lên tiếng hỏi:

- Có phải là ngọn núi kia không?

Vân Vân nghe vậy mới ngẩng đầu rồi nhìn theo hướng mà Mục Lương chỉ, sau đó nhỏ giọng đáp lại như tiếng như muỗi kêu.

- Đúng vậy.

Anh không để ý sự thay đổi của cô ấy, gia tăng tốc độ phi hành bay tới trước.

Hòn đảo này cho anh rất nhiều sự bất ngờ, hi vọng tiếp theo có thể tìm được ma thú hoặc linh thú thích hợp để thuần dưỡng, để hắn phong phú thêm các loại năng lực và thiên phú.

Anh khống chế độ cao phi hành, đến gần ngọn núi lớn mà cô gái da ngăm nói.

Vân Vân nghiêm mặt nói:

- Chính là chỗ này, sư phụ nói nơi đây rất nguy hiểm, có rất nhiều ma thú và linh thú thực lực mạnh mẽ, nhắc nhở ta không thể tới nơi này một mình.

Mục Lương nhìn xuống rừng cây rậm rạp, có đại thụ cao hơn ba trăm mét, còn cao hơn độ cao mà bọn họ đang phi hành.

- Đi xuống đi.

Anh mang theo các cô gái bay về phía khu rừng rậm rạp.

Vân Vân cắn môi dưới, trong lòng cầu nguyện đừng gặp phải ma thú cấp cao, tuy thực lực của Mục Lương rất mạnh, nhưng khi đối mặt rừng cây chưa hề biết tới thì khó tránh khỏi làm người cảm thấy bất an.

Đoàn người băng qua tán cây rậm rạp rồi đáp xuống một nơi tương đối trống trải, xung quanh là các loại bụi cây và lục thực cao bằng một người trưởng thành.

- Cây xanh quá nhiều, tốt nhất là bay qua.

Mục Lương lại mang theo các cô gái bay lên cách mặt đất ba mét.

Anh ngắm nhìn xung quanh một vòng, không thấy được chỗ nào đặc thù.

Mục Lương nhìn quanh rồi chợt khựng lại, mắt nhìn thẳng nói:

- Đi tới đó xem sao, ta cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ.

- Sẽ là cái gì đây?

Ly Nguyệt đã cầm sẵn trường cung trong tay.

- Tới gần mới biết được.

Mục Lương lắc đầu rồi bay tới trước cùng các cô gái.

Đoàn người bay qua một mảnh bụi cây, có một phần đổ rạp trên mặt đất, giống như bị sinh vật nào đó đạp lên.

Ly Nguyệt quay đầu nhìn thoáng qua nhưng không thu thập được manh mối gì, Mục Lương vẫn tiếp tục bay tới trước.

Mọi người yên lặng bay xuyên qua rừng cây, cành lá cản đường đều tự động tách ra hai bên.

- Loạt soạt, loạt soạt ~~~

Đột nhiên, bụi cây cách đó không xa lắc lư vài cái.

- Đó là cái gì?

Lạp Nhã lộ ra thần sắc nghiêm túc.

Mục Lương giơ tay lên, một mảng bụi cây lớn bị đè ép xuống dưới, lộ ra sinh linh phía sau chúng.

Đó là một con ma thú dài hơn ba mét, ngoại hình giống như Khủng Long ở công viên Khủng Long mà Mục Lương thấy ở kiếp trước, có điều toàn thân sinh linh này được bao trùm bởi những miếng vảy tinh mịn, thoạt nhìn càng thêm uy vũ.

- Chỉ là ma thú cấp 3 thông thường thôi, không cần để ý tới.

Mục Lương nhìn thoáng qua rồi lập tức thu hồi ánh mắt.

Anh sẽ không thuần dưỡng loại ma thú bình thường này.

Đoàn người tiếp tục bay tới trước, hướng về phía truyền đến khí tức mạnh mẽ.

Mục Lương hơi nhướng mày, khóe môi cong lên nói:

- Nó cũng di chuyển rồi.

Anh không có dự định thả chạy mục tiêu, vì vậy gia tăng tốc độ phi hành, bay càng lúc càng nhanh, đi qua chỗ nào thì bụi cây nơi đó đều bị gió thổi ngược lại, một lúc lâu sau mới trở lại nguyên trạng.

- Vút vút vút ~~~

Đoàn người bay vụt qua cánh rừng như là những mũi tên sắc, chỉ có thể nhìn thấy những bóng đen mơ hồ.

Vân Vân ngừng thở mới không để mình kêu ra tiếng.

Đây không phải là vì sợ hãi cho nên muốn thét lên, trái lại, lúc này cô rất là hưng phấn, cảm giác mà phi hành tốc độ cao mang đến quá mỹ diệu khiến toàn thân cô run rẩy.

Bạn cần đăng nhập để bình luận