Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1936: Chỉ Có Sáu Người Vượt Qua Phỏng Vấn



Lông mi nhỏ dài của Mai Dĩ run lên, cô ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, khẩn trương nhìn về phía anh.

Mục Lương hỏi:

- Năm nay hai mươi tám tuổi?

- Vâng.

Mai Dĩ nhỏ giọng đáp một tiếng.

- Nhìn giống như mười tám tuổi.

Mục Lương chậc lưỡi một tiếng.

Nguyệt Thấm Lan liếc anh một cái, ưu nhã hỏi:

- Thích à?

- Ngươi xinh đẹp hơn.

Mục Lương nói lời từ tận đáy lòng.

Nguyệt Thấm Lan giận dỗi liếc Mục Lương một cái, sau đó mới thả lại lực chú ý lên trên người Mai Dĩ, bình tĩnh hỏi:

- Tổng điểm của ngươi là 191, hài lòng không?

Mai Dĩ tính nhẩm một giây, kinh ngạc nói:

- 191 điểm, cũng chính là lần thi thứ hai ta đạt được 93 điểm?

Nguyệt Thấm Lan buông tư liệu của Mai Dĩ xuống bàn, hỏi:

- Ừm, cho nên ngươi có tư cách tham gia lần phỏng vấn thứ ba, chuẩn bị xong chưa?

- Chuẩn bị xong rồi.

Mai Dĩ lập tức lên tinh thần.

Nguyệt Thấm Lan nhắc nhở:

- Tiếp theo ta sẽ hỏi một số vấn đề, ngươi phải thành thật trả lời, chỉ cần nói dối một câu thì lần phỏng vấn này coi như thất bại.

Mai Dĩ nghiêm mặt bảo đảm:

- Vâng, ta tuyệt đối sẽ không nói dối.

Mục Lương lên tiếng:

- Vấn đề thứ nhất, ngươi tới thành Huyền Vũ có bí mật gì không thể cho ai biết hay không?

- Không có.

Mai Dĩ lắc đầu.

- Có từng thuần phục thế lực khác?

Mục Lương lại hỏi.

- Không có, ta chỉ trung thành với thành Huyền Vũ.

Mai Dĩ chân thành nói.

- Vấn đề thứ ba...

Mục Lương hỏi liên tục mười mấy vấn đề, mỗi vấn đề đều rất xảo quyệt.

Nhưng mỗi lần Mai Dĩ đều có thể trả lời chỉ trong vòng một tới hai giây, có đôi khi câu trả lời không trải qua suy nghĩ sâu xa mới là chân thật.

Toàn bộ hành trình Diêu Nhi vẫn luôn im lặng, thậm chí có chút muốn ngủ gật.

Mục Lương yên lặng một lúc, anh rất hài lòng về Mai Dĩ, chí ít là cho tới lúc này.

- Rất tốt, kế tiếp ta sẽ nói về vấn đề lương bổng và đãi ngộ...

Nguyệt Thấm Lan tiếp lời, sau đó lặp lại lời đã nói với Vô Lại Nhãn cho cô gái nửa người thú nghe, nói xong thì hỏi:

- Ngươi còn có vấn đề gì nữa không?

- Không có, những đãi ngộ này đều rất tốt.

Đôi mắt đẹp của Mai Dĩ sáng lên.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Những gì cần nói thì ta đã nói xong rồi, nếu ngươi không có vấn đề nào khác vậy thì có thể trở về, ngày mai lại tới tham gia huấn luyện.

Mai Dĩ hưng phấn hành lễ, cung kính nói:

- Vâng, cảm ơn thành chủ đại nhân, cảm ơn thư ký đại nhân.

Lúc này, trong lòng cô vô cùng kích động, liên tục hành lễ rồi mới xoay người rời đi phòng làm việc.

Nguyệt Thấm Lan xoay cổ, cảm thán:

- Hiện nay, đã phỏng vấn xong ba người, còn sáu người nữa, hy vọng đều có thể phỏng vấn thành công, ta cũng có thể bớt việc một chút.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Tuy là như vậy nhưng vẫn không thể giảm bớt yêu cầu được.

- Biết rồi, ngươi cứ yên tâm.

Nguyệt Thấm Lan bĩu môi nói.

- Để người tiếp theo vào đi.

Mục Lương mỉm cười.

Trong hai giờ tiếp theo, sáu người còn lại đều được khảo hạch một lần.

Trong đó có ba người phỏng vấn thất bại, bọn hắn mang tâm tư cực kỳ ích kỷ, không thích hợp làm người quản lý, cũng không thích hợp đến Cục Quản Lý Vệ Thành làm việc.

Nguyệt Thấm Lan xoa huyệt thái dương, bất đắc dĩ nói:

- Chỉ có sáu người vượt qua phỏng vấn, còn phải tìm thêm hai người nữa.

Vệ Thành mới xây thêm tám tòa, hiện nay đều không có người quản lý.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Vất vả cho ngươi rồi.

Nguyệt Thấm Lan vẫy vẫy tay, giòn giã nói:

- Phỏng vấn đã kết thúc, ngươi có việc bận thì đi làm đi, nơi này không còn chuyện khác.

- Ừm, vậy ta đến Vệ Thành một chuyến.

Mục Lương nói rồi đứng lên, mang Mễ Á và Ly Nguyệt biến mất tại chỗ.

……………..

- Oa ~~~

Trên không trung, Trinh Hoán và Xảo Nhi ngồi trên lưng Ong Thợ cấp 7, Xảo Nhi ngồi ở phía sau liên tục phát ra tiếng kinh ngạc.

Xảo Nhi há to miệng, ngạc nhiên thốt lên:

- Đại nhân Trinh Hoán, hiện tại thành Huyền Vũ đã trở nên quá rộng lớn rồi ~~~

- Ngươi câm miệng đi.

Trinh Hoán tức giận nói.

Xảo Nhi chu môi, lẩm bẩm:

- Đại nhân, tại sao ngươi lại không cho ta nói chuyện chứ?

-...

Trinh Hoán co giật khóe miệng, rất hối hận việc đã bằng lòng mang cô ấy trở về khu Trung Ương.

Lúc trưa Trinh Hoán thu được thông báo của tiểu hầu gái, muốn cô trở về Trung Ương tối nay, thành chủ đại nhân có chuyện muốn nói.

Sau khi Xảo Nhi biết được chuyện này, cô ấy mặt dày mày dạn đòi đi theo.

Xảo Nhi tiếp tục nói luyên thuyên không ngớt:

- Đại nhân, thành Huyền Vũ thật sự quá lớn, may mắn là có Ong Thợ, nếu không ngồi xe thú thì sẽ phải mất cả buổi để tới nơi.

-... Ngươi còn nói nhảm nữa thì ta sẽ ném ngươi xuống dưới.

Trinh Hoán quay đầu cốc đầu đối phương một cái.

- Ngao ô ~~~

Xảo Nhi bĩu môi, ủy khuất ôm đầu.

Trinh Hoán thở dài một hơi, rốt cuộc thì lỗ tai cũng được thanh tĩnh.

Xảo Nhi ngoan ngoãn im lặng, lông mi nhỏ dài run rẩy, quay đầu nhìn vùng đất bên dưới.

Cô nhìn thấy một mảng xanh lục lớn, đó là Đồng Ruộng vừa mới được khai khẩn, nhờ có Lĩnh Vực Sinh Mệnh mà lục thực trồng xuống đều trưởng thành trong thời gian cực ngắn.

Không lâu sau thì các cô đã nhìn thấy Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ, tán cây của nó che khuất cả bầu trời, giống như một khung trời khác.

Đây là lần đầu tiên hai người trở lại Trung Ương sau khi Trà Thụ Sinh Mệnh tiến hóa đến cấp 12.

- Oa ~~~

Xảo Nhi không khỏi cất tiếng thán phục lần thứ hai:

- Thánh Thụ cũng biến to ra rồi, nó còn lớn hơn trước khi cải tạo thành Huyền Vũ gấp mấy lần ~~~

Trinh Hoán cũng há miệng không nói được lời nào, rõ ràng là đã bị choáng ngợp và chấn động bởi Trà Thụ Sinh Mệnh, lần này nàng không có ngăn cản người phía sau lúc kinh lúc rống.

Ong Thợ chậm rãi giảm độ cao phi hành, nó bay dưới tán cây khổng lồ, mục tiêu là khu Trung Ương.

Khi các cô nhìn thấy khu vực Trung Ương đều trở nên lớn hơn thì lại không nhịn được tấm tắc lần nữa.

- Ong ong ong ~~~

Ong thợ đập cánh, đáp xuống bên trong Trung Ương.

Trinh Hoán và Xảo Nhi nhảy xuống người Ong Thợ, đôi mắt đẹp sáng ngời ngắm nhìn hoàn cảnh xung quanh khu Trung Ương.

Bên ngoài cung điện, Vệ Ấu Lan cất tiếng chào hỏi thanh thúy:

- Tiểu thư Trinh Hoán tới rồi.

Trinh Hoán vội vàng hỏi:

- Ta không có đến trễ chứ?

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn đáp:

- Không có, vẫn còn một tiếng nữa mới đến giờ ăn.

- Vậy là tốt rồi.

Trinh Hoán thở phào nhẹ nhõm một hơi, liền hỏi:

- Còn một giờ nữa, vậy chúng ta đi dạo quanh đây một chút được không?

Vệ Ấu Lan nhắc nhở:

- Được rồi, nhưng hãy nhớ trở về trước sáu giờ, không thể để cho thành chủ đại nhân chờ các ngài.

- Đã rõ.

Xảo Nhi vội vàng gật đầu.

Hai người xoay người rời đi tầng tám, bắt đầu đi dạo xung quanh.

Không bao lâu, một con Ong Thợ khác đáp xuống, Cầm Vũ mặc Khôi Giáp Lôi Đình nhảy xuống.

Vệ Ấu Lan giòn giã chào hỏi:

- Chào buổi sáng, tiểu thư Cầm Vũ.

Cầm Vũ gật đầu, bình thản hỏi:

- Tiểu Lan, thành chủ đại nhân đâu?

Vệ Ấu Lan nhẹ nhàng trả lời:

- Ngài ấy vừa mới đến Vệ Thành, hiện tại vẫn chưa trở lại.

- Ừ, ta đã biết, cảm ơn.

Cầm Vũ giơ tay gỡ mũ giáp, mái tóc màu xanh xõa xuống.

Bạn cần đăng nhập để bình luận