Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2749: Nhớ Kỹ Thân Phận Của Ngươi

Lôi Long hối hận nói:

- Sớm biết như vậy chúng ta đã không nên thuê tòa nhà lớn như thế này, bằng không thì đã có tiền thuê hệ thống sưởi hơi rồi.

- Đâu ra nhiều thứ “sớm biết như vậy” chứ.

Đường Đan đen mặt nói.

Lôi Long im lặng, lại nắm thật chặt quần áo trên người lần nữa.

Hắn cắn răng nói:

- Nhất định phải mua lò sưởi trong tường, bằng không thì làm sao chúng ta chịu nổi?

- Mua lò sưởi trong tường phải mua vật liệu gỗ, rồi nhờ nhân viên tới cửa lắp đặt, tất cả những chuyện này đều cần tiền.

Đường Đan nhắc nhở.

Hắn đã tìm hiểu trước đó, cài đặt lò sưởi trong tường cần năm mươi đồng Huyền Vũ.

Lôi Long nghiến răng nghiến lợi nói:

- Sớm biết như vậy ta đã không xây phân hội ở đây rồi.

Đường Đan yên lặng nhìn hắn, cạn lời:

- ...

- Ta biết, ngươi định nói “Đâu ra nhiều thứ sớm biết như vậy”, ngươi câm miệng đi.

Lôi Long tức giận nói với giọng điệu hung tợn.

- ...

Đường Đan càng hết chỗ nói rồi, hắn còn chưa mở miệng nói câu nào đâu.

Hắn thở dài nói:

- Làm sao bây giờ, có Công hội Huyền Vũ ở đây, căn bản không có chỗ trống để phân hội chúng ta sinh tồn.

Lôi Long trầm giọng nói:

- Ta không biết, nhưng mà đâu thể đóng cửa phân hội, sẽ lãng phí tiền thuê.

Đường Đan nói với giọng khàn khàn:

- Đã hai ngày không có hội viên tới cửa, cũng không có Ma Pháp Sư xin gia nhập hội, chúng ta không thể cứ ngồi yên chờ đợi mãi như vậy được.

Kể từ khi Công hội Huyền Vũ đăng báo tuyên truyền, không còn Ma Pháp Sư nào đến phân hội của bọn họ nữa, hội viên gia nhập trước đây đều nghĩ đến việc lấy lại phí hội viên.

Lôi Long trầm mặc, hắn nắm thật chặt quần áo trên người, bất chợt cảm thấy danh hiệu Hiệp Hội Ma Pháp Sư này vô dụng cực kỳ.

Đường Đan nghĩ ngợi một lúc, nói:

- Hay là chúng ta đến Công hội Huyền Vũ đi?

Đôi mắt của Lôi Long trợn to, tức giận quát:

- Ngươi có ý gì? Nhớ kỹ thân phận của mình đi, ngươi là phó hội trưởng của Hiệp Hội Ma Pháp, sao có thể quay đầu lại tham gia Công hội Huyền Vũ chứ?

Đường Đan sửng sốt, sau đó đen mặt giải thích:

- Ngươi hiểu lầm rồi, ta chưa nói tới việc gia nhập Công hội Huyền Vũ, ý của ta là hai ta đi vào đó sưởi ấm một chút.

- Mượn hệ thống sưởi hơi?

Lôi Long sửng sốt một chút.

- Nói như vậy cũng không sai.

Mặt già của Đường Đan đỏ lên.

Lôi Long suy nghĩ một chút, yên tĩnh chốc lát rồi nói:

- Được rồi, bây giờ chúng ta đi thôi.

- Đi.

Đường Đan đứng lên, đội mũ lông nhung bước ra ngoài.

Hai người rời khỏi nhà lầu, đạp tầng tuyết vừa dày vừa nặng đi tới Công hội Huyền Vũ.

- Cọt kẹt ~~~

Tầng tuyết bị đế giày đè ép phát ra tiếng lạo xạo, lưu lại từng vết chân trên mặt tuyết đi qua.

Không lâu sau, hai người tới bên ngoài Công hội Huyền Vũ, còn chưa đi vào đã thấy cánh cửa lưu ly khép khép mở mở, người ra vào liên tục, bên trong náo nhiệt vô cùng.

Đường Đan và Lôi Long liếc nhìn nhau, không khỏi có chút do dự.

- Chúng ta thật sự phải đi vào trong đó sao?

Lôi Long do dự hỏi.

Đường Đan nghiêm mặt nói:

- Tới cũng đã tới rồi.

Lôi Long suy nghĩ một chút, nói:

- Vậy ngươi đi vào trước đi.

- ...

Đường Đan thầm mắng một tiếng, cuối cùng vẫn là cất bước đi tới cửa Công hội Huyền Vũ.

Nhưng mà hai người còn chưa đi vào thì lại tình cờ đụng phải đám người Ly Nguyệt vừa bước ra công hội Huyền Vũ.

Phía sau cô gái tóc trắng là đám người Ngải Lỵ Na, tất cả đều mặc Khôi Giáp U Linh.

Ánh mắt của hai bên chạm nhau, bầu không khí đột nhiên an tĩnh lại.

Đồng tử của Đường Đan và Lôi Long hơi co rút, phải làm bộ mình chỉ đi ngang qua rồi tránh sang một bên.

- Đường Đan, Lôi Long.

Ly Nguyệt thanh lãnh lên tiếng.

Cô tới Công hội Huyền Vũ là có việc, bây giờ đã xong việc nên chuẩn bị đi niêm phong phân hội Ma Pháp Sư, không ngờ vừa rời khỏi Công hội Huyền Vũ thì lại gặp được mục tiêu.

Đường Đan và Lôi Long dừng bước, trong lòng trầm xuống.

Ngải Lỵ Na lạnh lùng cười một tiếng:

- Chúng ta đang định đến chỗ của các ngươi, nào ngờ lại gặp ở đây, quả là vừa bớt việc vừa tiết kiệm thời gian.

Ly Nguyệt lạnh giọng ra lệnh:

- Các ngươi đã bị bắt.

Cô vừa dứt lời thì cơ thể đã xông ra ngoài, hào quang chín màu trên người sáng lên.

Đường Đan và Lôi Long biến sắc, không kịp giải thích, chỉ có thể vừa mắng thầm trong bụng vừa lùi ra sau.

- Tơ Nhện Ám Ảnh.

Ngải Lỵ Na lạnh lùng mở miệng.

Cô đã uống Phú Năng Trân Châu, lựa chọn dùng phương pháp tiết kiệm sức lực nhất để bắt mục tiêu.

- Ông ~~~

Tơ nhện vô hình xuất hiện và trói chặt Đường Đan và Lôi Long, khiến cả hai không tài nào nhúc nhích được.

Cô gái tóc trắng mới xông ra chợt khựng lại, quay đầu nhìn cô gái tóc hồng với ánh mắt sâu kín.

Ngải Lỵ Na cười đùa nói:

- Hì hì, dùng ít sức một chút nha, nơi này là Vệ Thành, không cần gây ra động tĩnh quá lớn.

- Ta biết rồi.

Ly Nguyệt gật đầu, phất tay nói:

- Còng tay bọn họ lại rồi mang đi.

- Vâng.

Nhóm hộ vệ Trung Ương đi lên trước, lấy ra gông cùm ức chế lực lượng còng tay hai người lại.

Cơ thể của Đường Đan run lên, hắn giả vờ tức giận hỏi:

- Vì sao các ngươi lại bắt chúng ta?

- Các ngươi đây là giam cầm phạm pháp.

Lôi Long cũng rống giận, từ này là hắn học được từ trong hiến pháp.

Ngải Lỵ Na lạnh lùng liếc hai người, bĩu môi nói:

- Các ngươi làm cái gì chúng ta biết rồi cả rồi, không cần phải giảo biện đâu.

Trong lòng Đường Đan và Lôi Long khẩn trương, chuyện bọn hắn lén xây phân hội Ma Pháp Sư đã bị phát hiện sao?

- Hai ngươi đi đến tòa nhà mà bọn họ thuê kiểm tra.

Ly Nguyệt quay đầu ra lệnh.

- Vâng.

Hai gã hộ vệ Trung Ương lên tiếng vượt gió tuyết đi về phía phân hội Ma Pháp Sư.

Vẻ mặt của Đường Đan và Lôi Long rất khó xem, nhớ tới điều lệ bên trong hiến pháp, vẻ mặt của hai người càng thêm khó coi.

- Nếu ta dám bắt các ngươi, như vậy sẽ không tồn tại sự hiểu lầm gì đó.

Ngải Lỵ Na lạnh lùng nói.

Lôi Long cắn răng hô:

- Chúng không phải ta là người của vương quốc Huyền Vũ, các ngươi không thể bắt giam chúng ta.

- Nếu vào vương quốc Huyền Vũ, lãnh Văn Điệp Thông Quan, vậy cần phải chịu ước thúc của hiến pháp nơi đây.

Ngải Lỵ Na lạnh lùng nói tiếp:

- Dù cho không có Văn Điệp Thông Quan, nhưng chỉ cần ngươi ở trong vương quốc Huyền Vũ thì một khi phạm pháp cũng phải gánh chịu trách nhiệm.

- Các ngươi không thể làm như vậy, ta muốn gặp Kim hội trưởng!

Lôi Long hô lớn.

Hắn cho rằng chỉ cần Kim hội trưởng tới là mình có thể khôi phục sự tự do.

Đường Đan hô:

- Đúng vậy, chuyện này là do Kim hội trưởng sai sử chúng ta làm.

- Thật sao, vậy hắn cũng không trốn thoát.

Ly Nguyệt lạnh lùng nói.

Có lời khai của hai người, như vậy bọn họ có thể bắt giữ Kim hội trưởng.

Lôi Long há miệng, hậu tri hậu giác biết mình lỡ lời.

Ly Nguyệt hờ hững nói:

- Giải đi đi, muốn nói gì thì trở về nói sau.

- Vâng.

Hộ vệ Trung Ương lên tiếng, áp giải hai người đi tới chỗ Cửa Truyền Tống.
Bạn cần đăng nhập để bình luận