Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1647: Dây Chuyền Không Gian

- Ta đến đưa thức ăn cho ngươi.

Dụ Tử lắc lư hộp đựng thức ăn trong tay.

- Vậy ngươi vào phòng làm việc của ta đi.

Trình Mâu lập tức vui vẻ ra mặt, hắn nắm tay Dụ Tử đi vào văn phòng, mặc kệ nhóm tuần cảnh kêu la ồn ào.

Trong văn phòng, Dụ Tử mở miệng giải thích:

- Ngày mai là lễ tình nhân, nhưng ngày mai ngươi không có nghỉ, cho nên ta muốn đón lễ sớm với ngươi.

- Thật xin lỗi, ta bận rộn quá.

Trình Mâu mím môi nói.

- Ta còn mua quà cho ngươi đấy, nhưng để ở nhà rồi.

Dụ Tử không thèm để ý mà cười nói.

Trình Mâu nghe vậy thì khóe môi vô thức cong lên, cười ngây ngô nói:

- Ta cũng có mua quà cho ngươi.

- Thật sao?

Đôi mắt đẹp của Dụ Tử sáng lên, trong lòng tràn đầy chờ mong.

- Đây.

Trình Mâu vội vàng lấy ra một cái hộp gỗ rồi đưa cho vợ như hiến bảo vật.

Dụ Tử mong đợi mở hộp gỗ ra, khi nhìn thấy cây trâm trong suốt óng ánh thì lập tức yêu thích không muốn buông tay.

- Cái này phải dùng như thế nào?

Cô có chút hoang mang nhìn về phía Trình Mâu.

- Ta dạy cho ngươi.

Trình Mâu vươn tay tiếp nhận cây trâm, vụng về bắt đầu búi tóc cho Dụ Tử.

Mười phút sau, một cái búi tóc xiêu xiêu vẹo vẹo hoàn thành.

- Nhất định nhìn rất đẹp.

Dụ Tử hơi đỏ mặt, cô có chút dở khóc dở cười, mặc dù tóc bị nắm hơi đau nhưng trong lòng cô thật sự rất vui vẻ.

- Ngươi thích là tốt rồi.

Trình Mâu cười ngây ngô nói.

- Ăn cơm trước đi, để lạnh không ngon.

Dụ Tử kéo tay Trình Mâu ngồi xuống.

- Vâng.

Trình Mâu gật đầu, nhìn hộp cơm nóng hổi, bao nhiêu mệt nhọc đều tiêu tan.

…………..

Khu trung ương, trong thư phòng, Mục Lương đang nghịch tinh thạch ma thú.

Gần đây, anh nghiên cứu ma pháp trận không gian, dùng xác thú Thao Thiết làm tài liệu, chế tạo ra linh khí không gian chứa đựng loại nhỏ.

Lần này, tinh thạch ma thú cùng ma pháp trận không gian là tài liệu chính, thú Thao Thiết là tài liệu phụ trợ, được tinh thạch ma thú bao ở bên ngoài.

- Không gian hơi nhỏ.

Mục Lương nhẹ giọng tự nói.

Linh khí không gian chứa đồ lớn bằng nửa nắm tay, diện tích bên trong chỉ có ba mét vuông.

Để chế tạo ra linh khí không gian chứa đựng, cần dùng đến tinh thạch ma thú thất giai, sau đó vẽ ma pháp trận không gian bát giai trong đó.

- Coi như quà lễ tình nhân.

Mục Lương nghịch linh khí không gian, nghĩ xem nên trang trí như thế nào để tặng cho các cô gái.

- Nhiều người như vậy, mỗi người đều cần một cái, không thể giống nhau hoàn toàn, nếu không thì có vẻ như không để tâm lắm.

Anh hơi nhức đầu, linh khí không gian trong tay nhẹ nhàng bị ném lên xuống.

Mục Lương nghĩ một lát, sau đó nhanh chóng có cảm hứng.

Anh cầm linh khí không gian trong lòng bàn tay, hơi chuyển động ý nghĩ một chút, phủ lên bề mặt của linh khí một lớp lưu ly mỏng, cuối cùng làm thành một con búp bê đáng yêu, tương tự như búp bê làm bằng tay ở kiếp trước.

- Hơi khác một chút.

Mục Lương dùng ngón tay làm bút, đè ở trên thân búp bê, trên đỉnh đầu véo một đôi tai thỏ, hình dáng càng ngày càng giống Mễ Nặc.

Nửa giờ sau, anh hài lòng đặt con búp bê xuống, nó là phiên bản búp bê của thiếu nữ tai thỏ. Anh dùng thử, linh khí không gian sau khi đã bọc một lớp lưu ly vẫn có thể sử dụng bình thường.

- Quà cho Mễ Nặc chuẩn bị xong, sau đó còn có Hồ Tiên, Thấm Lan, Ly Nguyệt, Vưu Phi Nhi, Hi Bối Kỳ...

Mục Lương nhếch mép một cái.

- Hy vọng có thể hoàn thành trước ngày mai.

Anh đứng lên, rời thư phòng, đi tới phòng làm việc.

Mục Lương trở lại phòng làm việc, lấy ra mấy viên tinh thạch ma thú cấp 7, bắt đầu chăm chú khắc họa ma pháp trận, thậm chí sử dụng năng lực nhân bản, có thể tiết kiệm tinh lực cùng thời gian.

Bên kia, Hồ Tiên đã tới thư phòng, lại không tìm được Mục Lương.

Vệ Ấu Lan khôn khéo nói:

- Đại nhân Hồ Tiên, thành chủ đại nhân ở phòng làm việc, nói rằng hai ngày này tương đối bận, nếu không phải việc quan trọng thì không làm phiền.

- Bận rộn gì vậy?

Hồ Tiên chớp chớp con ngươi màu đỏ rực.

Ngày mai là lễ tình nhân, bây giờ lại ở phòng làm việc, là vì tránh né các cô? Hay đang chuẩn bị lễ vật?

Đôi mắt của cô híp lại, rất muốn đến phòng làm việc nhìn thử, nhưng nhớ tới lời của tiểu hầu gái, cảm thấy không thể vô cớ mà làm phiền.

- Quên đi, cứ việc bận rộn.

Hồ Tiên khoát tay áo, ngồi lên long ỷ lười biếng dựa lưng vào ghế dựa.

- Đại nhân muốn uống trà không?

Vệ Ấu Lan ôn nhu hỏi.

Hồ Tiên suy nghĩ một chút, nghiêng đầu nói:

- Cho ta một ly trà sữa, thêm mật ong.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan nhu thuận lên tiếng, xoay người rời thư phòng.

Hồ Tiên cảm thấy chán, lật xem cuốn sách trên mặt bàn.

Cọt kẹt ~

Cửa thư phòng bị đẩy ra, Nguyệt Thấm Lan bước vào thư phòng, thấy Hồ Tiên thì sửng sốt một chút.

Cô thuận miệng hỏi:

- Mục Lương đâu rồi?

- Ở phòng làm việc, không biết vội vàng cái gì mà dặn người ta không nên làm phiền hắn.

Hồ Tiên để sách xuống, nhún vai.

- Vậy sao?

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu.

- Có chuyện gì vậy?

Hồ Tiên cười híp mắt hỏi.

- Không có chuyện gì đâu.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã lắc đầu.

Hồ Tiên nghĩ đến điều gì đó, ngồi thẳng lưng, vẫy vẫy tay, thần bí nói:

- Chị Thấm Lan, ngươi tới đây một chút.

- Có chuyện gì vậy?

Nguyệt Thấm Lan nghi ngờ đi lên trước, nhìn đôi tai đang ve vẩy của nữ nhân đuôi cáo, nhịn ý định đưa tay sờ nắn xuống.

Hồ Tiên bát quái mà hỏi:

- Ngày mai là lễ tình nhân, ngươi chuẩn bị quà gì cho Mục Lương?

Nguyệt Thấm Lan sửng sốt một chút, biểu cảm có chút không được tự nhiên, ánh mắt lơ đãng nói:

- Không chuẩn bị quà.

- Không thể nào, những người khác không chuẩn bị ta còn tin, ngươi không thể nào không chuẩn bị.

Giọng của Hồ Tiên chắc chắc nói

- Ngươi chắn chắn như vậy?

Nguyệt Thấm Lan cười, mặt hơi ửng đỏ, vẻ mặt không hiểu nữ nhân đuôi cáo.

- Đương nhiên, lấy quan hệ giữa ngươi và Mục Lương, nhất định sẽ chuẩn bị.

Hồ Tiên nghiêm túc nói.

- Vậy ngươi chuẩn bị gì?

Nguyệt Thấm Lan hỏi ngược lại.

Không đợi Hồ Tiên mở miệng, nàng lại nói:

- Đừng nói ngươi không chuẩn bị, ta cũng không tin.

- Đương nhiên là ta chuẩn bị rồi.

Hồ Tiên khẽ hất hàm, không hề thấy xấu hổ.

- Là cái gì vậy?

Nguyệt Thấm Lan hứng thú hỏi.

- Hì hì, không nói cho ngươi biết.

Hồ Tiên trợn trắng mắt, dí dỏm cúi xuống.

- Muội muội tốt, ngươi nói cho ta biết đi.

Nguyệt Thấm Lan nghiêng người về trước, như đè trên người nữ nhân đuôi cáo. Thật ra cô đã chuẩn bị sẵn quà cho Mục Lương, chỉ là không biết so với nữ nhân đuôi cáo thì không biết ai hơn ai kém, cô không muốn thua bất cứ ai khác.

- Ngươi nói cho ta biết trước.

Hồ Tiên dùng đuôi câu lấy bả vai Nguyệt Thấm Lan, kéo cô ấy về phía sau.

- Ta chuẩn bị bánh ga-tô.

Con ngươi Nguyệt Thấm Lan đảo một vòng, bổ sung:

- Ta tự làm.

Bánh ga-tô làm bằng trứng ba màu với bột mì, trong công thức do Mục Lương đưa ra đều có các bước làm chi tiết.

- Thật sự như vậy?

Mặt Hồ Tiên lộ vẻ hồ nghi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Đương nhiên, ta lừa ngươi làm gì?

- Nhanh, nói xem lễ vật của ngươi là gì?

Cô vội vàng thúc giục.

Hồ Tiên nhếch khóe môi, vẻ mặt tự tin nói:

- Ta chuẩn bị ma thú, là một ma thú rất đáng yêu, Mục Lương nhất định sẽ thích.

Bạn cần đăng nhập để bình luận