Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 891: Vưu Phi Nhi Phá Hư Chuyện Tốt Của Mục Lương Và Hồ Tiên



Toa Đóa Na vội vàng đứng lên, trịnh trọng thi lễ với Mục Lương:

- Các hạ, cám ơn.

- Không cần cảm tạ ta, chuyện này chỉ là một vụ giao dịch mà thôi.

Mục Lương quay người lại lạnh nhạt nói.

Đôi mắt Toa Đóa Na lóe ra một tia sáng, cô vẫn trịnh trọng hành lễ nói lời cảm tạ lần thứ hai.

Cô còn nghiêm túc nói:

- Các hạ yên tâm, đợi sau khi tới thành Bắc Hải, ta sẽ mau chóng trở về lấy năm vạn viên tinh hạch trả cho ngươi.

- Được.

Mục Lương gật đầu.

Toa Đóa Na là người sáng lập hội nghị thánh địa, anh cũng không sợ đối phương quỵt nợ, hơn nữa không có ai có thể quỵt nợ của anh được.

- Cám ơn... anh.

Nhã Kỳ lần thứ hai hướng Mục Lương nói lời cảm tạ.

Lúc ban đầu khi mới mở miệng nói, những từ cô bé phát âm ra vẫn chưa chuẩn xác, lúc thì khàn, lúc lại hơi bén nhọn, nhưng nói được như vậy đã là một khởi đầu rất tốt rồi.

- Nhớ luyện tập nhiều một chút, về sau chắc chắn sẽ nói được lưu loát thôi.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Vâng, ta sẽ.

Nhã Kỳ dùng gật đầu, cô bé nhìn anh bằng ánh mắt tràn ngập cảm kích.

Mục Lương nghiêng đầu dặn dò nói:

- Diêu Nhi, nói cho Thấm Lan, sắp xếp chỗ ở tạm thời cho hai người ấy ở lại đây nhé.

- Vâng.

Diêu Nhi ngoan ngoãn trả lời.

Toa Đóa Na dắt tay con gái mình, lúc này, cô chỉ muốn tìm một nơi thật yên tĩnh để hai mẹ con bọn họ được trò chuyện thoải mái thôi. Hai người đi theo tiểu hầu gái nhỏ rời khỏi Sở Nghiên Cứu, đi tìm người phụ nữ tao nhã, để cô ấy sắp xếp chỗ ở tạm thời cho hai người.

- Ta cũng có việc phải đi ngay.

Hồ Tiên vẫy vẫy đôi bàn tay nhỏ nhắn của mình.

Mục Lương liếc mắt nhìn chung quanh một cái, anh đưa tay ra ôm lấy vòng eo bé xíu của cô gái tai hồ ly.

- Làm sao vậy?

Lông mi của Hồ Tiên khẽ chớp chớp, con ngươi màu đỏ hồng lóe lên một tia sáng kỳ quái.

- Ta thưởng cho ngươi một thứ.

Khóe miệng của Mục Lương giơ lên khẽ cười một tiếng.

- Thưởng cho ta cái gì vậy?

Hồ Tiên kiều mỵ hỏi trong khi tám cái đuôi hồ ly của cô đung đưa ở sau người.

- Ngươi đoán xem?

Đôi mắt màu đen của Mục Lương hiện lên một tia giảo hoạt.

- Ngươi đây là đang trả đũa ta sao?

Hồ Tiên nhịn không được liếc anh kèm theo một tia xem thường. Cô chỉ thừa nước đục thả câu ở chuyện trứng Rồng Biển thôi mà.

- Đúng vậy.

Mục Lương mỉm cười cười, cúi đầu.

Hồ Tiên theo bản năng ngừng thở, nhìn thấy khuôn mặt Mục Lương càng ngày càng gần, cô thói quen muốn nhắm lại đôi mắt xinh đẹp của mình. Ngay sau đó, có thể là vận may của hai người đã dùng hết sạch từ nãy rồi nên...

Âm thanh của Vưu Phi Nhi ngây thơ truyền đến:

- Mục Lương, ta cần thêm một khối thịt hư quỷ nữa.

-.....

Động tác của anh đành phải ngừng lại một chút, khóe miệng anh nhịn không được co rút lại, anh buông tay cô gái tai hồ ly ra.

- Hì hì...

Hồ Tiên nhìn thấy biểu tình trên mặt Mục Lương, nhịn không được cười lên tiếng.

Cô ném ra một ánh mắt mị hoặc, lắc lắc cái đuôi sau đó uốn éo xoay người rời đi.

- Hô.....

Mục Lương bất đắc dĩ thở dài, tiếp đó anh thuần thục lấy xuống một khối thịt hư quỷ, huỷ bỏ bức tường ngọc lưu ly đang vây quanh cô gái tóc đuôi ngựa, đưa thịt hư quỷ đưa cho cô gái.

- Mục Lương, các ngươi vừa mới làm cái gì vậy?

Vưu Phi Nhi thuận miệng hỏi một câu.

- Không có gì.

Mục Lương lắc đầu.

Khuôn mặt cười của Vưu Phi Nhi nghiêm túc, cô nói:

- Ta đã có phương hướng nghiên cứu rồi, cho... Chờ ta thêm hai tháng, ta nhất định có thể nghiên cứu ra bí dược có tác dụng làm suy yếu thực lực của hư quỷ cấp cao.

Mục Lương nghe vậy hai tròng mắt sáng lên, ôn hòa nói:

- Ta chờ tin tức tốt của ngươi.

- Chuyện kia.....

Vưu Phi Nhi cắn môi dưới, đôi tay nhỏ bé chống lên bàn điều khiển, con ngươi màu vàng hơi né tránh. Vừa rồi cô đã thấy được hành động của Mục Lương với Hồ Tiên, nên mới cố ý nói tiếng để quấy rầy hai người. Vưu Phi Nhi là có chút hâm mộ Hồ Tiên, cũng làm một quyết định nhỏ.

- Làm sao vậy?

Mục Lương thắc mắc hỏi.

Cô gái thoạt nhìn có chút nhăn nhó, nhưng tại sao cô lại có biểu cảm như vậy thì anh không hiểu.

- Chính là.......

Vưu Phi Nhi cắn môi dưới, đầu cô càng cúi thấp xuống.

-??

Mục Lương cố gắng làm cho mình bình tĩnh xuống, chờ cô gái nói.

Vưu Phi Nhi hít sâu một ngụm khí, lấy hết can đảm nói:

- Mục Lương, nếu ta thực sự nghiên cứu được bí dược suy yếu hư quỷ, ngươi có thể thực hiện cho ta một yêu cầu không?

- Chuyện gì?

Mục Lương kinh ngạc hỏi.

- Ta..... Ta còn chưa nghĩ ra.

Đôi mắt Vưu Phi Nhi mơ hồ, cô không dám đối diện với ánh mắt của anh.

- Như vậy......À?

Mục Lương nhướng mày.

Sau khi suy tư một chút, anh mỉm cười đồng ý với cô:

- Chỉ cần ta có thể làm, ta đều có thể đồng ý với ngươi.

- Ừ, ngươi làm được mà.

Vưu Phi Nhi dùng sức gật đầu.

Cô đã muốn bắt đầu suy nghĩ lung tung muốn nát óc, đến lúc đó cô nên yêu cầu Mục Lương làm chuyện gì thì tốt hơn. Ôm một chút?

Hôn một cái?

Hay cùng cô sinh một đứa con?

- A... Đừng có nghĩ vớ vẩn vậy chứ!

Khuôn mặt tươi cười của Vưu Phi Nhi nhất thời phiếm một mảnh mây hồng, lầm bầm lầu bầu sau đó lắc đầu thật mạnh, cô muốn lắc cho một ít ý tưởng kì kỳ quái quái ấy văng ra khỏi đầu óc mình.

- Ngươi không sao chứ?

Mục Lương ngạc nhiên ra tiếng.

- Không..... Không có việc gì.

Ánh mắt Vưu Phi Nhi né tránh, hiện giờ cô lại càng không dám nhìn vào mắt Mục Lương.

- Nếu mệt mỏi rồi, vậy hôm nay nghiên cứu tới đây thôi, đi nghỉ ngơi đi.

Mục Lương dịu dàng nói.

- Không sao đâu, ta chỉ thấy hơi nóng một chút thoi.

Vưu Phi Nhi thuận miệng tìm lấy cớ.

Mục Lương nghe vậy nâng tay lên, khí tức hàn băng từ bàn tay anh toả ra, bao phủ cô gái. Tinh thần của Vưu Phi Nhi nhất thời tỉnh táo lại, vùi đầu tiếp tục làm nghiên cứu.

Cố nén những cảm xúc rắc rối trong lòng xuống, cô cắn răng cũng phải tiếp tục nghiên cứu.

………

Vù vù vù~~

Trên bầu trời cao, Phi Thuyền vận chuyển khổng lồ đang vững vàng bay về phía trước.

Tám cánh quạt thật lớn rất nhanh chuyển động, cuồn cuộn thổi đi mây đen về phía sau. Ong ong….

Động cơ máy hơi nước đang thực hiện công việc của mình, nó phát ra âm thanh vù vù nặng nề.

Ở tầng đỉnh của Phi Thuyền vận chuyển, cũng chính là trên boong tàu, hai người Nguyệt Phi Nhan cùng Hi Bối Kỳ đang dựa vào vòng bảo hộ nhìn về phía xa xa. Ngoại trừ hai cô ấy, còn có hơn hai mươi thủ vệ, cầm trong tay ống nhòm quân dụng thời khắc lưu ý tình huống chung quanh.

- Chắc là chúng ta sắp tới nơi rồi.

Nguyệt Phi Nhan kiễng mũi chân, giống như cô làm như vậy có thể thấy được xa hơn về phía trước.

- Hôm nay là ngày thứ ba, sắp đến nơi thật rồi.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói.

Nguyệt Phi Nhan quay người lại, nhìn về phía đồng hồ báo thức thật lớn lắc lư trên boong tàu, lúc này đã là ba giờ chiều.

Cô lanh lảnh nói:

- Nếu thời gian không sai, hiện giờ đã gần tới bốn giờ chiều rồi.

- Nhanh vậy à?

Hi Bối Kỳ một tay chống mặt, cô có cảm giác buồn chán muốn chết rồi, nhưng vẫn quay đầu lại nhìn thoáng qua.

Cô ở trên thuyền đã ngây người suốt ba ngày rồi, cũng không có chuyện gì để nói suốt ba ngày.

- Các ngươi đang làm cái gì vậy?

Già Lạc cũng đi lên boong tàu, cô đang cầm sổ và bút trong tay, ghi chép lại tình huống vận hành của Phi Thuyền.

Bạn cần đăng nhập để bình luận