Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1934: Vòng Thi Phỏng Vấn



Ly Nguyệt nghe vậy nhìn về phía Tiểu Tử, tiểu hầu gái vội vàng gật đầu tỏ vẻ sẽ lập tức sắp xếp tốt, cô lại dịu dàng hỏi:

- Còn một việc nữa, nên an bài những thành chủ và quý tộc mà chị Thấm Lan chiêu mộ từ vương quốc Lan Lư Ba như thế nào?

Nguyệt Thấm Lan đào được bốn vị thành chủ từ vương quốc Lan Lư Ba về đây, thực lực mỗi người đều ở cấp 8, hiện nay đều dàn xếp ở trong Chủ Thành, vẫn chưa sắp xếp vị trí.

Cô gái tóc bạc phái người giám thị bọn họ, ngày hôm nay nhận được tin tức từ thuộc hạ, hai ngày nay bọn họ đã sắp ngồi không yên, cô đành phải hỏi Mục Lương an bài công việc gì cho bọn họ.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Để bọn họ đến mỗi toà Vệ Thành đi, phụ trách về vấn đề an toàn.

- Ngươi định để bọn họ quản lý Vệ Thành sao?

Ngải Lỵ Na ngạc nhiên hỏi.

Mục Lương lắc đầu, bình thản nói:

- Không phải, chỉ là phụ trách vấn đề an ninh của Vệ Thành mà thôi, chiều này mới tuyển ra người quản lý Vệ Thành.

Ba giờ chiều nay, anh phải đi phỏng vấn người quản lý Vệ Thành, nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì hôm nay có thể chọn ra được vài người.

- À, thì ra là như vậy.

Ngải Lỵ Na như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu một cái.

Mục Lương cười hỏi:

- Thế nào, ngươi có ý định muốn quản lý Vệ Thành à?

Ngải Lỵ Na vội vàng lắc đầu, cô tự biết mình có mấy cân mấy lượng, lập tức từ chối:

- Không không không, ta không giỏi chuyện quản lý đâu.

- Ha ha ha ha ~

Mục Lương bật cười, không nói thêm cái gì nữa.

Sau khi ăn trưa xong, anh lại trở về thư phòng bận rộn một hồi, đến hai giờ rưỡi thì mới cùng Ly Nguyệt, Mễ Á rời khỏi Trung Ương, cưỡi xe thú đi Cục Quản Lý ở Nội Thành.

…………….

Ở quảng trường đối diện Cục Quản Lý, Mai Dĩ ngồi ở trên ghế đá công cộng, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào Cục Quản Lý trước mặt mình, cô có chút thấp thỏm, tự lẩm bẩm:

- Không biết thành tích lần sát thi thứ hai của mình thế nào rồi...?!

Khi nhân viên Cục Quản Lý tìm cô thì chỉ thông báo là ba giờ chiều đến phỏng vấn, không hề nói thêm gì khác.

Cô giơ tay xoa mặt, có chút không xác định mà nghĩ, chắc mình thi khá tốt, bằng không thì làm sao bảo cô tới phỏng vấn chứ?

- Ba giờ sẽ phỏng vấn...

Mai Dĩ xoay người nhìn về phía gác chuông khổng lồ.

Lúc này, kim đồng hồ đang chỉ vào hai giờ năm mươi phút, chỉ còn mười phút nữa là đến ba giờ.

- Không thể tới trễ được.

Mai Dĩ vội vã đứng lên, lấy hết dũng khí đi tới Cục Quản Lý.

Cô đứng trước cửa lớn Cục Quản Lý, vội vã hít sâu mấy hơi rồi, bước vào bên trong dưới ánh nhìn soi mói của các Thành Phòng Quân gác cửa.

- Cộp cộp cộp ~~~

Bên trong Cục Quản Lý người đến người đi, có rất nhiều người xếp hàng trước các quầy cửa sổ.

Mai Dĩ chớp mắt đẹp, cô ngắm nhìn bốn phía một vòng, không biết muốn đi nơi nào để tham gia phỏng vấn.

Cô đứng chờ một hồi, khi thấy đồng hồ quả lắc treo trên tường càng ngày càng gần ba giờ thì trong lòng không nhịn được có chút sốt ruột.

Đúng lúc này có một nhân viên công tác đi ngang qua, Mai Dĩ vội vàng tiến lên hỏi:

- Xin chào, ta tới đây để tham gia phỏng vấn.

- Phỏng vấn?

Nhân viên này sửng sốt một chút, quan sát Mai Dĩ từ trên xuống dưới.

Mai Dĩ vội vàng gật đầu nói:

- Đúng vậy, ta thi đậu, có người bảo ta tới đây để phỏng vấn.

Nữ N=nhân viên chợt hiểu ra, thái độ trở nên khiêm tốn rất nhiều:

- Đi theo ta, nơi phỏng vấn ở lầu ba.

- Cám ơn ngươi.

Mai Dĩ âm thầm thở phào, đi theo nhân viên kia tới cầu thang.

Trên đường đi, nhân viên công tác tò mò hỏi một câu:

- Hai lần trước ngươi thi được bao nhiêu điểm?

Mai Dĩ thành thật trả lời:

- Lần đầu là 98 điểm, lần thứ hai thì vẫn chưa biết.

- Lần đầu thi được 98 điểm!

Nhân viên này dừng bước, hai mắt trợn to nhìn Mai Dĩ, trong mắt hiện lên vẻ không tin được.

Mai Dĩ chớp chớp đôi mắt đẹp, nghi ngờ nói:

- Bọn họ là nói như vậy, chẳng lẽ…. Có vấn đề gì sao?

- Không, không có.

Nữ nhân viên lộ ra dáng vẻ bị đả kích, hữu khí vô lực mà phất tay.

Mai Dĩ mỉm cười, không có hỏi tiếp.

- Cộp cộp cộp ~~~

Được nhân viên công tác dẫn đường, chẳng mấy chốc thì Mai Dĩ đã đến lầu ba, cô nhìn thấy có bảy, tám người đứng ở ngoài cửa phòng, tất cả đều là những người tham gia đợt thi thứ hai chung với nàng.

Nhân viên này nhắc nhở:

- Ngươi chờ ở chỗ này, khi nào gọi tên thì ngươi lại đi vào.

- Ừ, cảm ơn.

Mai Dĩ gật đầu.

Nhân viên công tác lại nhìn cô ấy lần nữa, sau đó gật gù đắc ý đi xuống lầu.

Mai Dĩ quay đầu lại nhìn những người khác, tất cả mọi người đều đang quan sát lẫn nhau.

- Các ngươi cũng tới đây thi sao?

Cô nhỏ giọng hỏi.

- Ừ.

Một ông chú chừng ba mươi tuổi gật đầu đáp lại, hắn hỏi:

- Ngươi thi được bao nhiêu điểm?

Mai Dĩ lắc đầu, giải thích:

- Không biết, không ai nói cho ta cả.

- Mọi người đều giống nhau, không ai biết điểm của mình.

Những người khác nhỏ giọng hàn huyên.

Mai Dĩ đi lên trước, tiến tới gần cửa phòng phỏng vấn.

- Bên trong có người đang thi sao?

Ông chú kia thấp giọng nói:

- Đúng vậy, nhưng người kia mới vừa vào không bao lâu, sẽ không đi ra nhanh đâu.

- Ra là vậy...

Mai Dĩ như suy nghĩ gì đó.

Người đàn ông tò mò hỏi:

- Công việc trước kia của ngươi là cái gì?

- Ta làm viêcj bên trong nhà xưởng.

Mai Dĩ cười nhỏ giọng đáp.

- Vậy hai ta giống nhau rồi, ta tên là Vô Lại Nhãn, ngươi tên gì?

Người đàn ông nhướng mày, còn muốn hỏi thêm cái gì nữa thì cánh cửa trước mặt đã mở ra.

Người phỏng vấn đầu tiên bước ra, thần sắc trên mặt hắn phấn chấn, nụ cười nơi khóe miệng không cách nào che giấu được.

- Thế nào rồi?

Vô Lại Nhãn vội vàng hỏi thăm.

Người phỏng vấn đầu tiên nhếch miệng cười, đáp:

- Chuyện này khó mà nói, nhưng ta cảm thấy không tồi.

Vô Lại Nhãn hỏi tới:

- Bên trong hỏi cái gì thế?

- Cái này thì ta không nói được, ta có việc, đi trước đây.

Người đàn ông phất tay, bước đi nhẹ nhàng rời khỏi lầu ba.

Vô Lại Nhãn giơ tay lên rồi lại buông xuống, trong lòng vô cùng thấp thỏm.

- Vô Lại Nhãn, tiến vào.

Trong phòng làm việc truyền ra một giọng nói trong trẻo và lạnh lùng.

Người đàn ông chấn động tinh thần, hắn hít sâu mấy hơi rồi lấy can đảm đẩy cửa đi vào phòng phỏng vấn.

Mai Dĩ muốn nhìn trong phòng có ai, vừa ló đầu nhìn bên trong thì lại chạm mặt với một người phụ nữ có đôi mắt màu bạc, ngay sau đó cửa phòng bị đóng lại.

- Đôi mắt màu bạc à, rất hiếm thấy.

Cô nhỏ giọng thì thầm.

Trong phòng làm việc, trên mặt Vô Lại Nhãn lộ ra thần sắc khẩn trương mà nhìn hai người ngồi trước mặt, thậm chí không dám thở mạnh.

Nguyệt Thấm Lan buông tư liệu của Vô Lại Nhãn trong tay xuống, cô ngước mắt nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt, ưu nhã hỏi:

- Ngươi run rẩy cái gì?

- Thư ký đại nhân, ta...

Vô Lại Nhãn nuốt nước miếng, len lén liếc nhìn Mục Lương ngồi ở bên cạnh cô.

Bạn cần đăng nhập để bình luận