Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 664: Máy Nghe Nhạc Phiên Bản Dị Giới

Mục Lương đưa tay ra làm một khung cửi mới màu men và tơ dệt, hình dáng và kích thước cũng giống như trong xưởng dệt, để tránh việc các cô lạ tay.

- Về sau các ngươi sẽ dệt ở đây, tiền lương sẽ được tăng lên hai trăm đồng.

Mục Lương nhướng mắt nhìn Tiểu Xảo và Tố Lí.

Tơ bảy màu rất quý giá, anh không thể để cho Xưởng Dệt dệt thành vải được, nên chỉ có thể chuyển người đến Xưởng Linh Khí.

Ở đây đủ an toàn, sau này tiện làm vải may quần áo.

Đợi Tằm Bảy Màu phun tơ tạo kén, bọn họ mới có thể giao cho Xưởng Dệt xử lý.

Chỉ là vào khi đó, xưởng dệt lại phải thuê người rồi.

- Vâng.

Nhịp thở của Tiểu Xảo và Tố Lí tăng lên, gật đầu không chút do dự.

200 đồng Huyền Vũ đấy, so với tiền lương ban đầu ở Xưởng Dệt còn cao hơn 50 xu.

- Ừm, dệt một đoạn cho ta xem trước đi.

Mục Lương đưa cuộn tơ thô trong tay ra.

- Vâng.

Tiểu Xảo và Tố Lí đáp lại một cách cung kính.

Hai người cẩn thận cố định tơ trên khung cửi, bắt đầu luồn sợi ngang qua lại một cách khéo léo và cẩn thận.

- Đừng cẩn thận như vậy, các ngươi cứ làm như bình thường đi.

Mục Lương bình tĩnh nói.

- … Vâng.

Tiểu Xảo đáp lại.

Sau khi nghe được lời của anh, hai cô gái mạnh dạn mà làm, tốc độ cũng nhanh hơn rất nhiều.

Gần một giờ sau, hai cô gái chỉ mới đan được một tấm lụa rộng hai cm.

- Mượt thật, sờ lên rất mềm mại.

Tiểu Xảo vuốt bề mặt của tấm lụa, so với bất kỳ tấm lụa nào cũng mềm mại hơn.

………

Kẽo kẹt kẽo kẹt~~

Máy dệt khéo léo kéo những sợi tơ.

Bởi vì lụa thô mỏng và dai hơn sợi tơ cho nên mỗi khi dệt đều phải dùng nhiều sức mới kéo được.

Bằng cách này, các tấm lụa thô có thể được gắn chặt vào nhau, tránh dệt hở làm xuất hiện các khoảng trống lớn.

Mục Lương đưa tay sờ tơ lụa, cảm giác chạm vào vừa mềm mịn vừa trơn, so với vải lanh tốt hơn không biết bao nhiêu lần.

- Cảm giác thật tuyệt, sờ vào còn thoải mái hơn cả lông của Sói Mặt Trăng.

Nguyệt Thấm Lan cảm thản một tiếng.

Anh dịu dàng nói:

- Tương lai ta sẽ may cho ngươi một chiếc váy mới bằng lụa.

- Được.

Đôi mắt tuyệt đẹp của Nguyệt Thấm Lan lưu chuyển, trong đôi mắt màu xanh tràn đầy mong đợi và vui sướng.

- Thành chủ, những tấm lụa thô này tối đa chỉ có thể kéo một tấm vải rộng mét rưỡi.

Giọng nói nữ mang đầy sự khéo léo cung kính vang lên.

- Ừm, ngày mai sẽ có lụa thô mới.

Mục Lương bình tĩnh đáp.

Mỗi ngày chỉ có thể kéo được nửa mét lụa, hai ngày mới có thể kéo ra một mét, để may một bộ quần áo cũng phải mất đến vài ngày.

Mục Lương khẽ thở dài, kén tằm bảy màu vẫn còn quá ít, để mà chế tạo hàng loạt linh khí cấp cao còn nhiều khó khăn.

- Thành chủ, các ngươi đang làm gì vậy?

Một âm thanh ôn nhã nhẹ nhàng vang lên phía sau lưng mọi người.

Lạc Gìa đứng ở trước cửa phòng làm việc, tò mò nhìn mọi người xung quanh.

- Dệt vải.

Mục Lương thuận miệng đáp.

- Dệt vải?

Lạc Gìa tò mò cất bước đi vào phòng làm việc, đến trước máy dệt.

Cô khéo léo nhìn hoạt động bên trong, một tia kinh ngạc lóe lên trong mắt cô.

- Những sợi tơ này là vật liệu của hung thú, phải không?

Lạc Gìa suy đoán.

Dệt vải trong Xưởng Linh Khí, dùng đầu ngón chân cũng biết rằng loại vải này không đơn giản.

- Ừ.

Mục Lương gật đầu.

Anh giương mắt nhìn Lạc Gìa, nói:

- Về sau không có sự cho phép của ta, đừng cho bất kì người nào vào phòng dệt vải.

- Rõ!

Lạc Gìa gật đầu đáp ứng.

Nếu như phòng dệt được mở trong Xưởng Linh Khí, đều đó có nghĩa là nó cũng thuộc quyền quản lý của cô.

- Đúng rồi, không phải ngươi muốn máy phát nhạc sao, ta đã chế tạo ra được rồi.

Lạc Gìa nói tiếp.

- Nhanh như vậy sao?

Mục Lương ngạc nhiên, anh mới giao bản vẽ máy phát nhạc cho cô được có mấy ngày.

Lạc Gìa hơi nâng cằm lên, kiêu ngạo nói:

- Không khó.

- Vậy để ta xem một chút đi.

Mục Lương cười, quả thực nếu có thực lực thì vẫn được phép kiêu ngạo một chút.

- Thành chủ, xin hãy đi theo ta.

Lạc Gìa ra hiệu.

- Được.

Mục Lương bước ra khỏi phòng dệt, đi được hai bước đã đến phòng làm việc của cô.

Lạc Gìa bước vào phòng rồi nhặt một viên pha lê cỡ nửa đầu trên mặt bàn, nó được tạo thành từ hai viên đá hấp thụ âm thanh cùng với các vật liệu khác.

Nó có hình vuông, được khảm sáu viên tinh hạch hung thú trên bề mặt.

Ở đỉnh chóp còn có một bệ hình vuông lõm xuống dài tầm 5 centimet.

- Đây là máy phát nhạc sao?

Mục Lương nhướng mày, khác xa với những gì mà anh tưởng tượng.

- Đúng vậy.

Lạc Gìa gật đầu.

Anh vươn tay cầm lấy máy nghe nhạc, cẩn thận đưa về phía trước tỉ mỉ quan sát.

- Làm thế nào để sử dụng nó?

Nguyệt Thấm Lan tao nhã hỏi.

- Đây là một máy phát nhạc, phải phối hợp với viên đá ghi âm mới có thể sử dụng.

Khóe miệng Lạc Gìa cong lên.

Cô quay người lại, sau đó nhặt một viên đá vuông trên bàn làm việc cũng được làm bằng đá tiêu âm.

- Giống như máy ghi âm sao?

Mục Lương thấp giọng lẩm bẩm.

Lạc Gìa đặt viên đá ghi âm vào phần đỉnh lõm, tiếp đó cô dùng ngón tay nhẹ nhàng ấn một cái.

Cùm cụp~~~

Cùng với một thanh âm nhỏ, giọng nói dịu dàng của Lạc Gìa từ bên trong máy ghi âm truyền ra ngoài:

- Ta là Lạc Gìa.

- Đây là âm thanh mà ta đã thu âm trước.

Lạc Gìa mỉm cười giải thích.

- Ta không hiểu lắm, cái này có khác gì máy ghi âm không?

Nguyệt Thấm Lan nghiêng đầu hỏi.

- Tất nhiên là không giống nhau. Máy ghi âm có thể sử dụng được nhiều lần.

Lạc Gìa phe phẩy ngón trỏ rồi nói:

- Không giống như đá ghi âm, nó chỉ có thể ghi được một lần âm thanh, hơn còn phải phối hợp với máy ghi âm mới có thể sử dụng được.

- Nói cách khác, muốn nghe được âm thanh trong phiến đá ghi âm nhất định phải có máy nghe nhạc?

Nguyệt Thấm Lan đột nhiên hiểu ra.

- Đúng vậy.

Lạc Gìa cười tươi như hoa.

Nguyệt Thấm Lan nghĩ tới cái gì đó, cô quay đầu nhìn về phía Mục Lương, hỏi:

- Mục Lương, ngươi đang muốn bán máy phát nhạc sao?

- Đương nhiên.

Anh mỉm cười gật đầu.

Đôi mắt anh hơi lóe lên:

- Đá âm thanh có thể dùng để thu âm bài hát, sau đó bán riêng.

Nếu như mọi người chỉ mua một chiếc máy nghe nhạc thì đồ vật kia hoàn toàn chỉ là một thứ vô dụng.

Tương tự, nếu mua đá âm thanh riêng lẻ, mọi người cũng không thể sử dụng mỗi viên đá này, như vậy nghĩa là cả hai phải bổ sung cho nhau.

Ánh mắt màu xanh của Nguyệt Thấm Lan lóe lên, như có điều gì đó phải suy nghĩ:

- Dùng viên đá âm thanh để ghi lại tiếng hát của Mễ Nặc rồi bán đi, chắc sẽ có không ít người mua.

- Nhân tiện, âm thanh của viên đá ghi âm này cũng có thể sao chép.

Lạc Gìa nhẹ nhàng nói.

Nguyệt Thấm Lâm kinh ngạc hỏi:

- Ý của ngươi là?

Lạc Gìa không mở miệng giải thích, mà dùng hành động thay cho lời này.

Cô lấy ra một linh khí khác từ bàn làm việc, trông hình dạng bên ngoài rất giống với một máy nghe nhạc, ngoại trừ có một vòng tròn nhỏ, vết lõm trở thành hai.

- Đây là máy sao chép đá ghi âm.

Cô lấy viên đá ghi âm từ máy nghe nhạc ra rồi đặt nó vào rãnh lõm ở trên máy sao chép.

Sau đó, cô lấy một viên đá mới rồi đặt nó vào một khe lõm khác.

- Ngươi có thể sao chép âm thanh từ viên đá ghi âm sang một viên đá mới. Không có giới hạn về số lần có thể sao chép nó.

Lạc Gìa vừa nói vừa nhấn hai lần vào viên đá ghi âm.

Bạn cần đăng nhập để bình luận