Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2426: Làm Sao Ngươi Có Thể Ngăn Cản Được?! Biện Pháp Thúc Đẩy Doanh Thu.

Công tước Bá Lệ nâng cằm lên, nhìn Lan Đế và Đại trưởng lão Ốc Đảo với ánh mắt trên cao nhìn xuống, hỏi:

- Ta nghe thuộc hạ bảo là các ngươi tới đây để thương lượng làm ăn với ta, nói đi, các ngươi muốn giao dịch thứ gì?

Lan Đế chớp chớp đôi mắt màu hổ phách, nhếch miệng cười:

- Ta tới đây chỉ để thương lượng một chuyện, đó là ngươi chủ động theo chúng ta đến vương quốc Huyền Vũ thấy bệ hạ hoặc chúng ta ra tay bắt ngươi trở về.

Công tước Bá Lệ nghe được lời này, sắc mặt của hắn ta chợt biến đổi, hoảng sợ nhìn thiếu nữ và Đại trưởng lão, quát hỏi:

- Các ngươi là ai?

- Cả gan trộm Thép Tím của chúng ta, hiện tại lại giả vờ không biết gì cả à?

Lan Đế chống nạnh hỏi.

Ánh mắt của công tước Bá Lệ lấp lóe, hắn lạnh lùng hỏi:

- Các ngươi là người của vương quốc Huyền Vũ?

- Đáp đúng rồi, đáng tiếc là không có phần thưởng.

Lan Đế nghiêng đầu cười nói.

Sắc mặt của Bá Lệ trở nên rất khó coi, nhưng chẳng mấy chốc đã bình tĩnh trở lại.

Hắn ta nở nụ cười lạnh lùng, nói:

- Không có chứng cứ gì thì thiếu nói lời vu oan người khác đi.

Lan Đế híp mắt nhìn đối phương, đáp:

- Thiệu Tông đã bị chúng ta chộp được rồi, hắn đã khai hết toàn bộ, ngươi không cần giảo biện nữa.

Bá Lệ nghe vậy hơi nhíu mày, không ngờ Thiệu Tông lại bị tìm thấy, đáy lòng hắn ta không khỏi hiện lên sát ý, hối hận trước đây không có dứt khoát tiêu diệt đối phương.

Hắn ta nói với giọng điệu ngạo nghễ:

- Thì tính sao chứ? Chỉ dựa vào lời nói của một người mà đã muốn vu oan cho ta rồi, người của vương quốc Huyền Vũ làm việc như thế à?

- Đừng nghe hắn nói nhảm nữa.

Đại trưởng lão Ốc Đảo trầm giọng mở miệng.

Lan Đế nhận đồng gật đầu:

- Tóm lại cứ bắt mang về trước, Mục Lương bệ hạ sẽ biết xử trí hắn như thế nào.

Trong mắt của Đại trưởng lão Ốc Đảo lóe lên tia sáng lạnh lẽo, hắn áp súc không khí xung quanh rồi công kích về phía công tước Bá Lệ.

- Phanh ~~~

Công tước Bá Lệ vội vàng né sang một bên, sàn gỗ dưới chân và tường xung quanh nổ tung, mảnh nhỏ văng khắp nơi, giận dữ hét lên:

- Các ngươi đáng chết, dám hủy hoại nhà ở của ta!

- Chậc!

Lan Đế tránh né vụn gỗ bắn về phía mình, lấy ra một bình lưu ly chứa đầy bột phấn màu tím nhạt.

Công tước Bá Lệ nhíu mày, không biết thứ mà cô gái tóc nâu cầm là gì.

Hổ Tây và Đại trưởng lão Ốc Đảo thấy thế vội vã lấy ra một bình bí dược rồi uống vào.

Lan Đế mở nắp bình rồi rải bột phấn khắp nơi, bột phấn màu tím nhạt nhanh chóng khuếch tán toàn bộ lầu một.

Bá Lệ có một loại dự cảm xấu, vội vã giơ tay lên bịt lại miệng mũi.

Lan Đế cười nói:

- Hì hì, vô dụng thôi, Phấn Hoa Mê Man có thể thẩm thấu vào làn da để tiến vào cơ thể, nếu không uống bí dược giải độc thì vẫn sẽ chịu ảnh hưởng.

Bá Lệ nghe vậy sắc mặt hắn ta đại biến, vội vã lùi ra phía sau.

Đáng tiếc lúc này đã quá trễ, Phấn Hoa Mê Man khuếch tán trong không khí đã bao trùm về phía công tước Bá Lệ.

Hắn ta cảm giác toàn thân ngứa ngáy, ngay sau đó ý thức trở nên mơ hồ, ngã sõng soài trên mặt đất.

Hổ Tây hiện thân, khoanh hai tay trước người rồi đắc chí nói:

- Đây là Phấn Hoa Mê Man cấp 10, làm sao ngươi có thể ngăn cản được chứ?!

……….

Trong thư phòng ở cung điện khu Trung Ương.

Mục Lương đang tập trung viết viết vẽ vẽ cái gì đó, việc chế tạo Máy Quay Giám Sát gặp một vài vấn đề, cho nên cần phải cấu tứ chế tác một lần nữa.

- Loạt soạt loạt soạt ~~~

Bút trong tay của anh di chuyển liên tục, ngòi bút lưu lại từng vết tích trên mặt giấy, bên cạnh là một xấp giấy nháp khoảng mấy chục tờ, tất cả đều là bản vẽ thất bại.

- Ai~~ Như vậy cũng không được, thật phiền phức.

Mục Lương thở ra một hơi, đặt bản nháp thất bại sang một bên rồi lại lấy thêm một tờ giấy trắng, đặt bút tiếp tục vẽ.

Nửa giờ sau, anh thả bút xuống bàn, quyết định nghỉ ngơi một chút.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa thư phòng bị đẩy ra một kẽ hở, Hồ Tiên ló đầu vào phòng, quyến rũ hỏi:

- Mục Lương, ngươi đang bận sao?

- Không có, vào đi.

Chân mày hơi nhíu của Mục Lương nhanh chóng giãn ra, nhìn thấy cô gái đuôi hồ ly đến khiến tâm trạng của anh nháy mắt trở nên vui vẻ.

Hồ Tiên nghe vậy đi vào thư phòng, uốn éo đi tới bên cạnh Mục Lương rồi ngồi ở trên đùi của anh theo thói quen.

Trước cửa thư phòng, nhóm tiểu hầu gái thấy thế vội vã đóng cửa lại, trao đổi ánh mắt lẫn nhau rồi nhanh chóng tản ra.

Mục Lương vòng tay ôm lấy eo nhỏ của cô gái đuôi hồ ly, ngửi được hương vị độc hữu trên người cô, ôn hòa hỏi:

- Ngày hôm nay không đi Thành Buôn Bán à?

Hồ Tiên quyến rũ giơ ngón tay vẽ vòng tròn trước ngực anh, môi đỏ mọng khẽ nhếch:

- Chuyện quan trọng thì ta đã an bài thỏa đáng rồi, có thể nghỉ ngơi một ngày nha!

- Vậy một ngày này ngươi dự định làm gì?

Mục Lương hơi cúi đầu, mùi hương trên người cô gái đuôi hồ ly càng thêm rõ ràng.

- Không biết, nhưng ta có chuyện khác cần thương lượng với ngươi.

Vừa nói, tròng mắt đỏ rực của Hồ Tiên lại tựa như đang câu người, lông mi nhỏ dài run rẩy.

Anh siết chặt vòng tay hơn, thuận miệng hỏi:

- Chuyện gì thế?

Cô dán tay trước ngực anh, quyến rũ nói:

- Ta đã tính tổng đơn đặt hàng một tháng gần nhất, phát hiện lá trà Tinh Thần bán không nhiều như trước.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Chuyện này rất bình thường, thị trường đang dần dần bão hòa.

Giá của lá trà Tinh Thần không thấp, đặc biệt là lá trà Tinh Thần cao cấp, dân chúng bình thường tiêu phí không nổi, chỉ đám người quý tộc và phú thương kia mới có khả năng mua sắm.

Thật ra thì dân chúng cũng không thường mua lá trà Tinh Thần, dù là loại bình thường nhất. Trong suy nghĩ của bọn hắn, lá trà là loại vật phẩm có cũng được không có cũng được, ăn cơm no và mặc ấm càng quan trọng hơn.

Khi nào bọn hắn giải quyết vấn đề ấm no, trên người có tiền dư thì mới có thể nghĩ tới việc truy cầu cuộc sống phẩm chất cao.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

- Bão hòa à, cái này không thể được, kho hàng còn rất nhiều lá trà Tinh Thần, phải bán hết mới được.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Nếu ngươi muốn bán nhanh thì có thể giảm bớt giá bán, hoặc đẩy ra ưu đãi tốt hơn.

Cô chớp chớp đôi mắt màu đỏ rực, suy nghĩ một chút rồi nói:

- Mua mười cân tặng một cân?

- Cái này không phải không được, nhưng dân chúng bình thường chắc không mua nổi mười cân.

Mục Lương bình thản nói.

Cô quyến rũ đáp:

- Chuyện này không quan trọng, ưu đãi này nhằm vào những thương nhân kia, bọn hắn có thể mua về cất trữ.

- Ừm, như vậy có thể thúc đẩy số lượng giao dịch.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, nghĩ tới Tuần Lễ Mua Sắm ở kiếp trước, kim ngạch mấy trăm ngàn thậm chí lên tới mấy tỉ đúng là rất hấp dẫn.

Anh đang suy nghĩ có nên phổ biến Tuần Lễ Mua Sắm để thúc đẩy lượng tiêu thụ của các loại thương phẩm trong vương quốc Huyền Vũ hay không?!

Anh nhìn về phía cô gái đuôi hồ ly rồi nói suy nghĩ trong lòng.

- Tuần Lễ Mua Sắm?

Cô nghiêng đầu nghĩ ngợi một chút.

Anh gật đầu bảo:

- Ừm, Tuần Lễ Mua Sắm Huyền Vũ, trong lúc này có thể đẩy ra các loại hoạt động, ví dụ như mua bao nhiêu sẽ được giảm bao nhiêu, hoặc mua bao nhiêu tặng bao nhiêu...

- Nghe thú vị thật đấy, làm như vậy chắc chắn sẽ hấp dẫn rất nhiều người mua sắm.

Đôi mắt đẹp của cô sáng lên.

Bạn cần đăng nhập để bình luận