Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2630: Người Của Hiệp Hội Ma Pháp Sư Bị Hố.

Kim hội trưởng co giật khóe miệng, lời mắng người nghẹn lại trong cổ họng, phun không được, nuốt không xong, nửa vời cực kỳ khó chịu, quay đầu lạnh lùng nói:

- Đi lấy tinh thạch ma thú đi.



- Vâng.



Phó hội trưởng cạn lời không nói gì, cuối cùng nhận mệnh đứng dậy đi giao khoản lấy hàng.

Hồ Tiên nói có ẩn ý:

- Kế tiếp bắt đầu bán đấu giá viên tinh thạch ma thú thứ ba, nếu buông tha cơ hội lần này thì có thể trong tương lai sẽ mua không được nữa.



- Giá khởi điểm vẫn cũ, bắt đầu đấu giá.



Cô ưu nhã cười nói.

Kim hội trưởng do dự một chút, vừa muốn giơ thẻ số trong tay lên thì lại bị một gã phó hội trưởng khác ngồi bên cạnh ngăn lại.

Phó hội trưởng khuyên bảo:

- Kim hội trưởng, chúng ta đã giành được hai viên, chắc đủ dùng rồi.



Kim hội trưởng trầm giọng nói:

- Không đủ, có thể giành được ba viên là tốt nhất.



Phó hội trưởng sốt ruột nói:

- Ngài nói như vậy không sai, nhưng chúng ta còn phải giữ lại một ít đồng Huyền Vũ chứ, ngày mai vẫn còn hội đấu giá mà.



- Nếu như hôm nay không giành được gì thì đồ đạc ngày mai có thể giành được sao?



Kim hội trưởng lạnh giọng hỏi ngược lại.

- Chuyện này…

Phó hội trưởng há miệng, một hồi lâu nói không ra lời.

- Hai triệu Huyền Vũ.



Lăng Hương lại nâng giá cả một lần nữa.

Kim hội trưởng nghiến răng nghiến lợi:

- Nữ nhân chết bầm này.



- Hai triệu năm trăm ngàn.



Hắn không nói hai lời lập tức đuổi theo nâng giá.

- ....



Lăng Hương trợn trắng mắt, do dự một chút, muốn nâng thẻ số trong tay lên lại có chút không dám.

- 2 triệu 550 ngàn.



Lúc này, bên trong phòng khách quý truyền ra giọng nói hùng hậu, đến lượt người của vương thất ra tay.

Trong phòng khách quý khác truyền ra giọng nữ trong trẻo lạnh lùng:

- Hai triệu sáu trăm ngàn.



- Được rồi, lần này vẫn là không tới lượt của ta.



Lăng Hương trợn trắng mắt lần nữa, buông thẻ số xuống.

Linh Vận lộ ra vẻ mặt đáng tiếc nói:

- Nếu như cha và thúc thúc ở đây thì còn có thể cạnh tranh một chút.



- Đúng vậy.



Lăng Hương ngáp một cái, hoàn toàn từ bỏ ý định cạnh tranh viên tinh thạch ma thú cuối cùng.

Cô nghe tiếng đấu giá vang lên không ngừng, cảm thấy thật là dễ nghe, có chút muốn hỗ trợ tăng giá, nhưng suy nghĩ một chút vẫn nhịn xuống, miễn cho mình kêu giá cao cuối cùng đập ở trong tay mình.

Sau năm phút, viên tinh thạch ma thú thứ ba vẫn là thuộc về Kim hội trưởng với giá sau cùng là ba triệu đồng Huyền Vũ.

Bên trong phòng nghỉ ngơi ở tầng cao nhất, Mục Lương khẽ cười một tiếng, anh đã đoán được Kim hội trưởng kia chụp ba viên tinh thạch ma thú này là để làm gì.

Nguyệt Thấm Lan đồng dạng bật cười, ưu nhã nói:

- Chờ lão mang tinh thạch ma thú về nghiên cứu, phát hiện không cách nào phá giải được có thể sẽ bị tức chết hay không?



Nếu như không phải bởi vì muốn phá giải ma pháp trận bên trong thì đối phương cần gì phải ra giá cao ba triệu giành lấy viên ma thú tinh thạch thứ ba chứ.

- Chính lão muốn mua, lại không ai ép buộc lão, làm sao sẽ tức chết được?



Mục Lương cười nhạt một tiếng.

Nguyệt Thấm Lan và Ly Nguyệt liếc nhìn nhau, trong từng đôi mắt đẹp tràn đầy ý cười.

Mục Lương suy nghĩ một chút, ôn hòa nói:

- Nhìn ra được Hiệp Hội Ma Pháp Sư rất giàu có, thế thì điều chỉnh một chút vật phẩm đấu giá ngày mai đi, cộng thêm một tấm hình ảnh ma pháp trận không gian.



- Cũng đã qua mã hóa à?



Ngải Lỵ Na tò mò hỏi.

- Đương nhiên rồi.



Mục Lương mỉm cười gật đầu.

- Được!



Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa lên tiếng.

……

Đại lục cũ, thành Cương Ngột.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Bên ngoài thành Cương Ngột, bầy Hư Quỷ chen chúc tiến lên trước, bao vây trọn tòa đại thành kín không kẽ hở.

Đây đã là đợt Hư Quỷ thứ sáu mà thành Cương Ngột phải ứng đối, lần này số lượng Hư Quỷ còn nhiều hơn so với năm đợt trước cộng lại, mơ hồ có dấu hiệu phá thành.

Thành Cương Ngột là một tòa thành lớn nằm sâu trong đại lục cũ, dân số thường trú vốn khoảng một trăm ngàn người.

Trải qua lần thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ trước, thành Cương Ngột lựa chọn tiếp thu người từ các bộ lạc và thành nhỏ xung quanh, cho bọn hắn sự che chở, điều này khiến nhân khẩu trong thành tăng trưởng đến một trăm năm mươi ngàn người.

Nhưng trong số này chỉ có chưa đến ba ngàn người có thể ngăn cản sự tấn công của Hư Quỷ.

Bọn hắn đứng ở trên tường thành cố gắng ngăn lại từng con Hư Quỷ.

- Đáng chết!



Sắc mặt của thành chủ thành Cương Ngột trắng bệch, hắn đã liên tục chém giết Hư Quỷ nhiều ngày, sức lực dần dần cạn kiệt.

Hắn là Biến Dị Giả thực lực cấp 10 đỉnh phong, sức lực còn mạnh hơn cả hung thú, một quyền của hắn có thể đục thủng sắt thép và nham thạch.

- Khụ khụ ~~~

Thành chủ thành Cương Ngột ho khan kịch liệt, phun máu tươi nhuộm đỏ áo.

- Thành chủ đại nhân, ngài không sao chứ?



Hộ vệ trưởng sốt ruột hỏi thăm.

- Ta không sao.



Thành chủ thành Cương Ngột cố gắng lên tinh thần, nếu như hắn ngã xuống ắt sẽ mang đến đả kích nặng nề cho những người còn lại.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Bất chợt, một con Hư Quỷ cấp cao xuất hiện, nó bay xoay quanh trên không trung thành Cương Ngột, khí tức kinh khủng làm cho dân chúng trong thành sinh lòng tuyệt vọng.

Thành chủ thành Cương Ngột ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt lập tức khó coi, đó là một con Hư Quỷ thực lực cấp 11.

Đừng nói hiện tại bản thân hắn bị trọng thương, coi như là ở thời kỳ toàn thịnh thì cũng khó mà giết chết con Hư Quỷ cấp cao kia.

- Xong rồi….



Sắc mặt của thành chủ thành Cương Ngột trắng bệch như tờ giấy, cơ thể lảo đảo vài cái suýt nữa ngã sấp xuống.

Hắn cắn răng đứng vững, miễn cưỡng lên tinh thần, cho dù có chết thì hắn cũng phải đánh bại con Hư Quỷ cấp cao kia, nếu không thì thành Cương Ngột sẽ bị nó kích phá từ bên trong.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hư Quỷ cấp cao phát ra tiếng kêu làm người ta chán ghét, nó mở miệng phun ra thổ tức đánh vào trong thành Cương Ngột.

- Ầm ầm ~~~

Tiếng nổ mạnh vang lên liên tục, kèm theo tiếng kêu thảm thiết của dân chúng, thành Cương Ngột bị thổ tức Hư Quỷ đánh ra một cái hố to đường kính năm mươi mét.

Ở khu vực bị thổ tức Hư Quỷ bao trùm, dân chúng bốc hơi biến mất, không thể lưu lại toàn thây.

- A a a!



Thành chủ thành Cương Ngột hít một hơi thật sâu, cố nén cơn đau nhún chân nhảy lên thật cao, một quyền đánh về phía Hư Quỷ cấp cao.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hư Quỷ cấp cao cười nhạo lên tiếng, chậm rãi né tránh công kích của thành chủ thành Cương Ngột, nó vươn tay đập đối phương trở về mặt đất, sau đó nó mở miệng ngưng tụ một quả cầu năng lượng ném tới.

Cơ thể của thành chủ thành Cương Ngột bị khảm vào trong tường thành, toàn bộ xương cốt như muốn nát ra, nếu không phải cơ thể hắn đủ cứng rắn thì cú ném này đã lấy mạng của hắn rồi.

- Thành chủ đại nhân!



Hộ vệ và các dân chúng kinh ngạc thốt lên, trên mặt tràn đầy biểu cảm tuyệt vọng.

- Ta không sao...!



Thành chủ thành Cương Ngột chật vật bò ra, nửa mặt sưng phù, thoạt nhìn rất đáng sợ.

Dưới hàng ngàn cặp mắt chờ mong, hắn lại nhảy lên cao công kích con Hư Quỷ kia, kết quả chính là lại bị đánh rơi trên mặt đất lần nữa, cát bụi văng tứ tung.
Bạn cần đăng nhập để bình luận