Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 386: Che Giấu Thân Phận

- Ừm, từ thành Vạn Yêu đến thành Dạ Nguyệt, cho dù là bay thẳng đến cũng cần phải bay gần mười ngày.
Mễ Á thanh lãnh nói:
- Thành Huyền Vũ mới rời khỏi thành Vạn Yêu ngày hôm qua, chúng ta đi nhanh một chút, chắc là rất nhanh có thể đuổi kịp.
- Nghỉ ngơi một lát nữa hãy đi, ta vẫn còn chưa tỉnh ngủ.
Hi Bối Kỳ phồng lên miệng, vẻ mặt khổ sở của cô bé đang nhai nhồm nhoàm thịt khô.
- Ừm, nghỉ ngơi một lát nữa đã.
Tam Trưởng Lão chậm rãi gật đầu.
- Thịt khô này thật là cứng.
Lan Đế nhỏ giọng thầm thì câu.
- Ta muốn ăn mỳ chua cay…
Hi Bối Kỳ thở dài.
Trong những ngày rời khỏi thành Huyền Vũ, mỗi giờ mỗi khắc, cô đều nhớ về mấy món ăn ngon ở thành Huyền Vũ.
Mễ Á nuốt nước miếng, nhớ lại ba bữa cơm trong cung điện Khu Vực Trung Ương, cô cũng nhớ.
- Các ngươi nói món mỳ chua cay kia thật sự ăn ngon như vậy sao?
Sắc mặt Lỵ Lỵ đầy vẻ nghi hoặc.
- Đúng thế, ăn rất ngon.
Lan Đế, Mễ Á và Hi Bối Kỳ cùng nhau gật đầu.
- Ha ha, nói tới ta lại cảm thấy vui vẻ.
Tam Trưởng Lão nuốt xuống miếng thịt khô trong miệng, cười rất bình dị gần gũi.
- Sư phụ, chờ đến thành Huyền Vũ, ta sẽ dẫn ngươi đi Phố Buôn Bán ăn tất cả những món ăn ngon.
Mễ Á kéo tay Tam Trưởng Lão rồi nói.
- Ta rất chờ mong.
Ánh mắt Tam Trưởng Lão lấp lóe, trong lòng của cô ấy càng thêm mong đợi bí mật trồng trọt thực vật xanh của thành Huyền Vũ.
Lỵ Lỵ lặng lẽ nhếch miệng, trong đầu lại đang tự bổ não hình dáng thành Huyền Vũ, thức ăn thật sự ngon như nói vậy sao?
- Khoảng thời gian này chúng ta rời đi, cũng không biết Mễ Nặc đã sáng tạo ra món ăn mới gì ngon không?
Hi Bối Kỳ nuốt thịt khô trong miệng xuống, đột nhiên cảm thấy tẻ nhạt vô vị đứng lên.
- Đừng có lại nhớ tới nữa, càng nói lòng càng gấp.
Lỵ Lỵ khinh thường đảo đôi mắt xinh đẹp.
Hi Bối Kỳ liếc nhìn cô gái tóc xanh một cái, trêu ghẹo nói:
- Chờ đến thành Huyền Vũ, ta đảm bảo ngươi sẽ giật cả mình, thừa nhận nơi đó mới chính là tòa thành thị tốt nhất.
- Hừ, sẽ không đâu.
Khuôn mặt xinh đẹp của Lỵ Lỵ trở nên nghiêm túc, Ốc Đảo mới là thành thị tốt nhất.
- Bây giờ ngươi là vịt chết mạnh miệng.
Hi Bối Kỳ nhíu mũi thon, đôi mắt màu vàng óng mang theo ý trêu tức.
- Ngươi có ý gì?
Lỵ Lỵ sửng sốt một chút.
- Không nói cho ngươi biết đâu.
Hi Bối Kỳ quay lưng lại.
Câu nói này là cô nghe được từ trong miệng Mục Lương.
- Hứ, ta cũng không có hứng thú.
Lỵ Lỵ kiêu ngạo bĩu môi, cô ấy cũng xoay người sang chỗ khác.
Có nơi tốt hơn Ốc Đảo?
Không thể nào.
Mễ Á chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, hai người đã đấu võ mồm thành thói quen.
Dọc theo con đường này sẽ không được trải qua yên tĩnh, lấy thành Huyền Vũ và.
Ốc Đảo làm trọng tâm câu chuyện xem nơi nào tốt hơn, hai người đã thảo luận qua rất nhiều lần.
- Mễ Á, sau khi đến thành Huyền Vũ, chúng ta phải che giấu thân phận người Ốc Đảo.
Tam Trưởng Lão nghiêm túc dặn dò.
Thực ra trong lòng cô ấy cũng không tin tưởng, thành Huyền Vũ lại có thể tốt hơn Ốc Đảo, cho nên cô ấy muốn tự mình quan sát một chút.
- Vâng.
Mễ Á nghiêm túc một chút.
Cô cho là sư phụ là muốn khiêm tốn, không muốn kiêu ngạo làm việc.
Một tiếng sau, các cô kết thúc nghỉ ngơi, một lần nữa bay lên trời, bay về phía thành Dạ Nguyệt.
Sau khi đoàn người bay được nửa giờ, Lỵ Lỵ cúi đầu nhìn về phía mặt đất, rất nhanh phát hiện ra điều gì đó khác lạ, kinh ngạc lên tiếng:
- Tam Trưởng Lão, mặt đất có rất nhiều hố sâu, sắp xếp đều rất trật tự.
Tam Trưởng Lão nghe vậy thì nhìn xuống phía dưới, quả thực phát hiện ra những hố sâu hình tròn rất lớn được sắp xếp theo trật tự.
- Cái này có chút giống vết chân.
Cô ấy giảm chậm tốc độ cưỡi gió, híp nửa mắt quan sát.
Hi Bối Kỳ và Mễ Á khẽ nhếch miệng, trong lòng các cô đã có suy đoán, những vết.
Chân này sẽ không phải là của Rùa Đen chứ?
Cô bé Ma Cà Rồng lắc đầu, không có thể nào, dấy chân của Rùa Đen sẽ không lớn như thế.
Mễ Á nghi ngờ không thôi, chẳng lẽ giống như lời Mễ Nặc nói, Rùa Đen có thể càng ngày càng trở nên lớn?
Trước kia khi cô mới vừa gặp lại Mễ Nặc, buổi tối kề gối nói chuyện lúc lâu, các cô có nhắc qua Rùa Đen, em gái cô từng nói nó trước kia chỉ lớn chừng bàn tay, về sau bị ảnh hưởng dưới năng lực của Mục Lương, nó mới từ từ trở thành Man Thú Hoang Cổ.
Lòng Mễ Á chấn động: Dựa theo dấu chân to lớn này suy toán, hình thể của Tiểu Huyền Vũ chí ít trở nên lớn gấp mười lần.
- Mễ Á, những vết chân này là của Tiểu Huyền Vũ sao?
Hi Bối Kỳ nhỏ giọng hỏi.
- Ta không biết.
Mễ Á khẽ gật đầu một cái.
Chuyện này cần phải sau khi đến thành Huyền Vũ mới có thể xác định được.
Ở phía chân trời, có mấy điểm đen nhỏ.
- Trời sắp tối rồi, chúng ta dừng lại nghỉ ngơi qua đêm.
Lan Đế đập cánh đề nghị.
- Vậy thì hãy nghỉ ngơi thôi.
Tam Trưởng Lão gật đầu.
- A, phía trước có ngọn núi lớn, chúng ta nghỉ ngơi ở bên kia đi?
Lan Đế ngừng lại chuẩn bị hạ người xuống, duy trì vỗ cánh trên bầu trời.
Mễ Á nghe vậy thì híp mắt nhìn về phía trước.
- Đi qua nhìn một chút.
Tam Trưởng Lão từ tốn nói.
Tay của cô nâng lên, thúc đẩy gió thổi về phía trước, giảm bớt áp lực bay cho cô bé Ma Cà Rồng và Lan Đế.
Một nhóm năm người từ từ tới gần ngọn núi khổng lồ kia.
Dưới ánh sáng u tối, đến gần rồi mới có thể thấy rõ toàn cảnh.
- Cái này, đây là một tòa thành!
Lỵ Lỵ kinh hô một tiếng.
- Mễ Á, nhìn tòa thành này có chút quen thuộc.
Hi Bối Kỳ nhỏ giọng nói.
Mễ Á hơi nhíu mày, không chắc chắn nói:
- Giống như thành Huyền Vũ, chắc là Trà Thụ Tinh Thần.
- Thành Huyền Vũ, đây chính là thành Huyền Vũ.
Hi Bối Kỳ hưng phấn hô lên.
Cô càng nhìn càng cảm thấy quen thuộc, mặc dù nó đã trở nên lớn gấp mười lần, nhưng vẫn còn một số khu vực quen thuộc, ví dụ như Trà Thụ Tinh Thần bắt mắt này.
- Nơi này chính là thành Huyền Vũ sao?
Lỵ Lỵ kinh ngạc nói.
Từ trên cao nhìn xuống, chỉ có thể nhìn thấy được phần kiến trúc bên ngoài, khu vực trung tâm thì bị tán cây to lớn che chắn.
- Không sai, chắc là Tiểu Huyền Vũ lại trở nên lớn hơn rồi.
Mễ Á hơi nghiêm túc nói.
- Cây thật là lớn!
Lỵ Lỵ khẽ nhếch môi hồng, lần đầu tiên cô ấy nhìn thấy cái cây to lớn như vậy.
Ngoại trừ khu vực trung tâm bị tán cây to lớn che chắn, còn có thể nhìn thấy xung quanh có mấy cây đại thụ khác bên cạnh.
- Thành Huyền Vũ, có trồng rất nhiều cây xanh.
Tam Trưởng Lão đứng lơ lửng giữa không trung.
Ban đêm, cô ấy vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy vùng đồng ruộng rộng lớn, một mảng lớn xanh mơn mởn, chiếm lấy phạm vi nửa toà thành.
Lỵ Lỵ mím môi một cái, chỉ từ trên không trung nhìn xuống, màu xanh biếc bên trong thành phải nhiều hơn rất nhiều lần so với Ốc Đảo.
- Thật thú vị, xây thành lớn ở sau lưng Man Thú Hoang Cổ.
Tam Trưởng Lão híp mắt, khống chế hướng gió thổi, dẫn theo đám người hướng về thành Huyền Vũ.
- Sư phụ, chúng ta phải đi vào từ Thiên Môn Lâu.
Mễ Á lên tiếng nhắc nhở.
Bạn cần đăng nhập để bình luận