Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 197: Ta Sẽ Giải Quyết

Mục Lương vuốt chén trà, khóe miệng mỉm cười hỏi:
- Ngươi cân nhắc như thế nào rồi?
- Ta có ba vấn đề muốn nhờ Thành Chủ Đại Nhân giải đáp.
Ny Cát Sa có chút khẩn trương nói.
- Nói đi.
Mục Lương giơ tay lên ra hiệu.
- Thành Chủ Đại Nhân, nếu như chúng ta gia nhập thành Huyền Vũ, tương lai sau phải làm công việc gì?
Ny Cát Sa hỏi vấn đề kia vì tính toán cho các đội viên.
- Phụ trách tình báo, giám thị và ám sát.
Mục Lương đã sớm suy nghĩ nên sắp xếp như thế nào cho đám người Ny Cát Sa.
Bởi thân phận của đám người Ny Cát Sa phải giữ bí mật, như vậy mọi người sẽ toàn bộ gia nhập vào bộ đội đặc chủng U Linh là được rồi.
Chuyện của thành Huyền Vũ càng ngày càng nhiều, chỉ dựa vào mấy người Ly Nguyệt là không giúp được.
Hơn nữa, Khu vực trung ương vẫn chưa có bảo vệ, vừa vặn có thể cho bộ đội đặc chủng U Linh kiêm chức bảo vệ.
- Được.
Ny Cát Sa gật đầu.
Công việc như vậy cũng thích hợp với nhóm của cô, dù sao họ học cũng là cái này, để cho họ làm cái khác cũng sẽ không biết làm.
Ny Cát Sa ngay sau đó lại hỏi:
- Vấn đề thứ hai là, Thành Chủ Đại Nhân có thể nhận bao nhiêu người ở chỗ chúng ta?
Đối với vấn đề ấy cô cần phải nắm nó, ngoài sáng nói là số lượng, trong tối chính là chỉ thân phận người bị cảm nhiễm.
- Bao nhiêu người cũng được.
Mục Lương cũng không ngại nhân tài nhiều.
Cô nhìn hai mắt Ny Cát Sa, mỉm cười nói:
- Trên thực tế, ta không cảm thấy mặt các ngươi có gì xấu, ngược lại tăng thêm một tia mị lực.
- Thật sao?
Ny Cát Sa trợn to cặp mắt màu xanh.
Cô hiểu Mục Lương muốn biểu đạt ý gì, chính là hiểu mới cảm thấy kinh ngạc.
- Có mị lực?
Sau khi Ngôn Băng nghe được, bàn tay mảnh khảnh vỗ lên gò má.
- Chuyện ấy cứ để tương lai của ngươi xác nhận đi.
Mục Lương mỉm cười nói.
Răng rắc!
- ...
Đôi tay của Nguyệt Thấm Lam căng thẳng, chén trà lập tức vỡ nát.
Đôi mắt màu xanh nước biển của cô ngơ ngác nhìn Mục Lương, cư nhiên anh ấy lại ở trước mặt nhiều người như vậy, khen một người con gái mà anh ấy chưa nhìn thấy mặt.
- Cô không bị thương chứ? Dùng khăn tay lau một chút đi!
Mục Lương nghe thấy âm thanh chén vỡ, cầm khăn tay của mình đưa tới.
- Không, ta không sao.
Nguyệt Thấm Lam mấp máy đôi môi đỏ mọng, mặt cười quyến rũ có chút cứng ngắc.
- Đừng suy nghĩ nhiều.
Đôi mắt màu đen của Mục Lương nhìn Nguyệt Thấm Lam, vỗ nhè nhẹ lên mu bàn tay của cô.
Một số lời chỉ có người trong cuộc mới có thể giải thích được ý tứ biểu đạt trong đó.
Anh cũng hạ quyết định, khi thời cơ chín muồi sẽ từ từ nói chuyện Hư Quỷ Cảm Nhiễm cho hai người Nguyệt Thấm Lam và Nguyệt Phi Nhan.
Bây giờ thì đợi mọi người ở chung quen thuộc hơn một chút, sau khi biết chân tướng, tia khác thường mới có thể ít hơn một ít.
- Ừm.
Khuôn mặt của Nguyệt Thấm Lam ửng đỏ, nhăn nhó cúi thấp đầu.
Một khắc trước, cô còn không giải thích được sao trong lòng lại có chút khó chịu, nhưng bây giờ lại cảm thấy vô cùng xấu hổ.
- Hừ!
Mễ Nặc hừ nhẹ một tiếng.
Cô với Ly Nguyệt liếc nhìn nhau, làm người hiểu rõ tình hình thực tế, họ đương nhiên hiểu được một ít ẩn tình trong cuộc đối thoại.
- Có ý tứ...
Cặp mắt màu xanh của Ny Cát Sa hiện lên một tia tìm tòi nghiên cứu.
Cô liếc nhìn cô gái tóc xanh xinh đẹp, cùng với Ly Nguyệt cùng cô gái tai thỏ vô cùng hứng thú.
Ny Cát Sa có linh cảm, ba người kia đều có tình cảm đối với Thành chủ thành Huyền Vũ, thậm chí có thể nói là thích.
Vẻ mặt của Ngôn Băng khó hiểu, không biết tại sao bầu không khí lại thay đổi.
- Vấn đề thứ ba là gì?
Mục Lương nhẹ giọng nhắc nhở.
- Khụ khụ...
Ny Cát Sa ho nhẹ một tiếng.
Cô nghiêm mặt lại, trầm giọng hỏi:
- Nếu như ta mang theo đội viên gia nhập Thành Huyền Vũ, anh có thể chống đỡ sự công kích của thành Thánh Dương không?
Tiểu đội Ám sát được xem như là một trong những lực lượng nòng cốt của thành Thánh Dương.
Nếu như Ny Cát Sa mang đi quá nhiều thành viên của tiểu đội ám sát, nhất định sẽ gây nên lửa giận ở thành Thánh Dương, không tránh khỏi một trận đại chiến.
- Chỉ cần gia nhập Thành Huyền Vũ, ở trong thành sẽ không có người dám động vào các ngươi.
Mục Lương phát ra khí thế mạnh mẽ, toàn bộ không khí trong thư phòng phảng phất như nghiêm trọng hơn.
Đôi mắt màu tím của Ngôn Băng co rụt lại, tay nhỏ đỡ dựa vào lưng ghế dựa, ngăn lại xúc động muốn quỳ xuống.
Thân thể của Ly Nguyệt, Mễ Nặc, Nguyệt Thấm Lam trầm xuống, sau đó cảm giác được khí thế của Mục Lương đang cuốn lấy các nàng.
- Ta, ta hiểu rồi.
Mặt của Ny Cát Sa tái nhợt, khó khăn mở miệng.
Đôi mắt màu xanh của cô tỏa sáng lấp lánh, chính là muốn Mục Lương hứa hẹn như vậy.
Chỉ cần có người dám đứng vững trước công kích của thành Thánh Dương, nàng sẽ dẫn người trốn tránh gia nhập vào đối phương.
Rầm rập...
Sách vở không gió mà bay.
Khí thế của anh trong nháy mắt thu lại, bình tĩnh nói:
- Ta cho ngươi mấy ngày chuẩn bị, đến lúc đó ngươi cứ việc dẫn người qua đây.
Anh ngắm nhìn cô gái tóc trắng, tiếp tục nói:
- Ngăn cản sự công kích của thành Thánh Dương, đều giao cho ta đi.
Có thể là yêu ai yêu cả đường đi lối về!
Có sự tồn tại của Ly Nguyệt, làm cho thời gian sau này của Mục Lương đối với đám người Vưu Phi Phi, Ngải Lỵ Na, đều có lòng bao dung rất lớn.
- Vâng, ta trở về lập tức sẽ nói với mọi người.
Ny Cát Sa cung kính đứng lên.
- Đi đi.
Mục Lương nhẹ gật đầu một cái.
Anh dặn dò đối với cô gái tóc trắng:
- Tiễn hai người bọn họ xuống dưới mặt đất đi.
- Được.
Ly Nguyệt gật đầu.
Ny Cát Sa chào Mục Lương một cái, mới theo cô gái tóc trắng rời khỏi.
- Liệu có phải là quá mạo hiểm rồi hay không?
Nguyệt Thấm Lam lo lắng hỏi.
- Sớm muộn gì ta cũng phải đối mặt.
Mục Lương nhẹ lay động một cái.
Anh không nói ra chuyện Ly Nguyệt, thù của cô gái tóc trắng, anh muốn tiện tay giải quyết cho cô ấy.
Lần này, chính là mượn cớ chuyện ấy để đem quân đi đánh, có thể cho thành Thánh Dương không có cơ hội nói được gì.
Mục Lương cũng không quên, tòa thành kia còn có một vị thành chủ thần bí chưa lộ diện.
Sáng sớm, khi đường chân trời mới lộ ra một chút ánh sáng.
Lúc này, cửa thành Thành Dương vô cùng náo nhiệt, có rất nhiều người đứng đầy ở cửa thành, đều vội vã muốn ra khỏi thành.
- Sao hôm nay lại có nhiều người như vậy, mọi người đều vội vàng đi săn thú sao?
Một người có chút nghi hoặc, cho dù là mùa săn thú cũng sẽ không có nhiều người như vậy, hiện giờ có chừng vài ngàn người.
- Đương nhiên không phải, bọn họ đều đang đi thành Huyền Vũ.
Một người nam nhân trả lời.
- Tòa thành trên lưng Man Thú Hoang Cổ sao, tại sao mọi người đều đi nơi đó?
Bên cạnh người ấy truyền đến giọng nói nghi ngờ.
- Ngươi không biết sao, phía sau thành Huyền Vũcó một Phố Buôn Bán, bên trong có rất nhiều trân bảo có thể giao dịch, mọi người đều đến vì những thứ kia.
Trình Mâu vừa nói vừa vuốt chòm râu giả dưới cằm.
Hiện tại, hắn đang diễn kịch, phối hợp với đồng bạn để tuyên truyền Phố Buôn Bán của thành Huyền Vũ.
- Có những thứ trân bảo gì thế?
Y Lệ Y nhéo giọng nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận