Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1164: Ma Dược Ẩn Thân – Ma Dược Ma Hoá



- Cái gì!?

Đôi mắt vàng tím của Bạch Sương mở to, hiển nhiên là bị giật mình.

- Đây là sự thật nha.

Khóe môi của Hồ Tiên giương lên.

Cô xoay người, lấy sách pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ từ trên giá xuống, lật đến điều luật mà cô gái ưu nhã vừa nói.

Bạch Sương cúi đầu nhìn một hồi lâu, xác định trong sách đúng là có viết điều luật mà đối phương nói.

- Ta, ta không biết chuyện này.....

Cô có chút thất thố nói.

Hiện giờ, Bạch Sương ước gì có một cái lỗ để chui vào, đường đường là công chúa vương quốc Hải Đinh lại lẻn vào khu vực cấm, đã vậy lại còn bị bắt tại trận.

Mục Lương lại hỏi:

- Cho nên ngươi tiến vào đây bằng cách nào?

- Ta uống Ma Dược Ẩn Thân, tiếp đó leo tường vào....

Bạch Sương xấu hổ nói.

Ánh mắt của Mục Lương ngưng lại, kinh ngạc nói:

- Ma Dược Ẩn Thân?

- Đúng vậy.

Bạch Sương gật đầu một cái.

Mục Lương ngồi thẳng người, tò mò hỏi:

- Sau khi uống nó thì ngươi có thể ẩn thân à?

- Đúng vậy.

Bạch Sương vội vàng nói:

- Hiện tại, ta không còn bình Ma Dược Ẩn Thân nào nữa, ta đã uống sạch lúc tiến vào đây rồi.

Tiểu hầu gái giữ im lặng, tỏ vẻ đối phương không có nói dối.

- Còn có loại bí dược này nữa sao?

Hồ Tiên và Nguyệt Thấm Lan liếc nhau, cả hai đều cảm thấy rất kinh ngạc.

- Khó trách không có bị phát hiện, đây là một vấn đề…

Mục Lương rũ mắt xuống, cân nhắc có nên để Hoa Sương Mê bao trùm Sương Mù Mộng Ảo ở tường thành Úng Thành hay không.

Hồ Tiên ngước mắt lên, nhẹ nhàng nói:

- Bây giờ, chúng ta nên làm gì với cô ta đây, tội phạm lén xông vào thành Huyền Vũ?

- Ta có thể đưa tinh thạch ma thú cho các ngươi!!

Bạch Sương vội vàng lên tiếng.

- Tinh thạch ma thú?

Nguyệt Thấm Lan nhíu mày.

- Đây.

Bạch Sương móc ra một viên tinh thạch ma thú từ trong ngực và đưa cho mọi người xem.

Nguyệt Thấm Lan nhìn chăm chú tinh thạch ma thú trong tay cô gái tóc tím, đây không phải là tinh thạch hung thú sao?

- Như vậy vẫn chưa đủ đâu.

Hồ Tiên thấy Mục Lương không lên tiếng, nàng đành phải tiếp lời:

- Lén xông vào thành Huyền Vũ, nếu xử lý không tốt thì phải bị giam giữ năm năm.

- Như thế vẫn chưa đủ sao??

Bạch Sương ngạc nhiên thốt lên.

- Nếu ngươi có phương pháp điều chế thuốc ẩn thân thì ta có thể miễn tội cho ngươi.

Mục Lương đột nhiên lên tiếng.

- Phương pháp điều chế Ma Dược Ẩn Thân!!

Tròng mắt của Bạch Sương co rụt.

- Đúng vậy.

Mục Lương gật đầu rồi nhìn cô gái tóc tím.

Bạch Sương do dự một chút, cố gắng giả vờ bình tĩnh rồi lắc đầu nói:

- Ta không biết.

- Thành chủ đại nhân.

Diêu Nhi mở miệng nói.

- Ngươi đừng lừa ta.

Hai mắt của Mục Lương híp lại.

Ánh mắt của Bạch Sương hơi né tránh, kiên trì nói:

- Ta không có nói dối.

Diêu Nhi lại lên tiếng:

- Đại nhân.

Mục Lương đưa tay xoa đầu tiểu hầu gái, đạm mạc nói:

- Dừng mấy trò tiểu thông minh của ngươi lại đi, Diêu Nhi có thể xem thấu lời nói dối.

- Cái gì?

Bạch Sương kinh ngạc thốt lên.

Hồ Tiên nhẹ nhàng nói:

- Hai lựa chọn, giam giữ năm năm hay phương pháp điều chế Ma Dược Ẩn Thân, chọn một cái đi.

Bạch Sương chớp chớp mắt, trong lòng cân nhắc lợi và hại, bị giam giữ năm năm là chuyện không thể nào xảy ra, cô còn muốn trở về vương quốc Hải Đinh trước khi Trăng Máu hoàn toàn buông xuống.

Sau một lúc, Bạch Sương thở dài một hơi, thành thật nói:

- Ta chỉ biết ba loại nguyên liệu chính trong công thức điều chế Ma Dược Ẩn Thân, phương pháp điều chế và nguyên liệu phụ gì đó thì ta thật sự không biết, nó quá phức tạp...

Phải biết rằng, để chế tạo được Ma Dược Ẩn Thân thì cần có tám loại nguyên liệu chính và ba mươi hai loại nguyên liệu phụ.

……….

Mặc dù Bạch Sương thường xuyên đến Phòng Luyện Dược trong vương quốc, nhưng cô cũng không để ý đến những công thức điều chế ma dược, mỗi lần đến đó đều chỉ là để lấy thuốc, không có cố ý hỏi thăm về công thức.

Diêu Nhi không nói gì, có nghĩa những điều cô gái tóc tím vừa nói là sự thật.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, nhàn nhạt nói:

- Như vậy thì chỉ có một lựa chọn, bị bắt giam năm năm.

Anh cần phải thường xuyên giết gà dọa khỉ, sau đó đăng báo tuyên truyền, miễn cho một số người luôn suy nghĩ đến việc trèo tường.

-...

Bạch Sương tức giận đến ngứa răng, trong lòng lại bốc lên một ý niệm, hay là mình bỏ trốn đi?

Nhưng suy nghĩ này vừa xuất hiện thì đã nhanh chóng bị chính cô bác bỏ.

Sau khi nhìn thấy nghi thức duyệt binh, Bạch Sương hiểu rõ, không có ma dược ẩn thân thì cô muốn chạy trốn là chuyện gần như không thể nào.

Bất chợt linh quang lóe lên, Bạch Sương vội vàng nói:

- Mặc dù ta không có công thức điều chế ma dược ẩn thân, nhưng ta lại có một loại công thức điều chế ma dược khác, nó hoàn toàn không thua kém gì ma dược ẩn thân.

- Đó là cái gì?

Mục Lương cảm thấy hứng thú hỏi.

- Ma Dược Ma Hóa!

Bạch Sương gằn từng chữ.

- Ma Dược Ma Hóa?

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc nói:

- Nghe cái tên có vẻ rất nguy hiểm.

- Không nguy hiểm, có điều nó rất khó chế tạo.

Bạch Sương gật đầu, nghiêm túc nói:

- Ta đã nhìn thấy công thức điều chế này ở trong sách cổ, những người uống Ma Dược Ma Hóa thì thực lực có thể tăng vọt trong thời gian ngắn.

- Thực lực tăng vọt!?

Nghe tới đây, đôi mắt đẹp của Hồ Tiên và Nguyệt Thấm Lan đồng thời sáng ngời.

- Tác dụng phụ là cái gì?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

Anh cảm thấy, dược hiệu mạnh như vậy thì nhất định sẽ có tác dụng phụ không nhỏ.

- Cái này, tác dụng phụ cũng không tính quá lớn.

Bạch Sương gượng cười hai tiếng nói:

- Sau khi dùng Ma Dược Ma Hóa thì sẽ tiến vào thời kỳ suy yếu trong vòng một ngày, giống như là một người bình thường.

Những tin tức này đều được viết trên công thức điều chế, nhưng cho đến nay vẫn chưa nghe nói có ai chế tạo thành công Ma Dược Ma Hóa.

Không phải năng lực của Luyện Dược Sư không được, nguyên nhân đơn giản là thiếu hụt thành phần chính trong công thức điều chế, đến nay vẫn chưa có ai tìm được loại thuốc chính kia.

- Tiến vào thời kỳ suy yếu một ngày à, cái này còn có thể chấp nhận được.

Nguyệt Thấm Lan như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu một cái.

Nếu như phải chiến đấu với kẻ địch có thực lực tương đương, như vậy người uống Ma Dược Ma Hóa có thể sống sót, sau đó tìm một chỗ lẩn trốn rồi chờ thời kỳ suy yếu đi qua là tốt rồi.

- Ngươi viết công thức điều chế đi.

Mục Lương bình thản nói.

Bạch Sương thử hỏi:

- Nếu ta viết thì có thể được miễn tội chứ?

- Ngươi đang nói điều kiện với ta à?

Mục Lương liếc nhìn cô gái tóc tím.

-.... Vậy thì các hạ cũng đừng lừa gạt ta, được chứ?

Bạch Sương co giật khóe miệng, trong lòng hết sức phiền muộn.

- Khi nào ta nghiệm chứng được công thức đó là thật, đến lúc đó tất nhiên sẽ thả ngươi.

Mục Lương nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn.

- Tốt thôi.

Trong lòng Bạch Sương có chút phiền muộn, nhưng cô lại không thể làm gì được.

Cô không dám đắc tội thành Huyền Vũ, chỉ sợ chọc giận đối phương.

- Đây là giấy bút.

Nguyệt Thấm Lan lấy giấy và bút chì rồi bày ra trước mặt cô gái tóc tím.

Bạch Sương không khỏi sửng sốt một chút khi nhìn thấy trang giấy, đây là loại da thú đặc thù gì sao?

Ở vương quốc Hải Đinh, tài liệu dùng để ghi chép văn tự cũng là da thú.

Cô cầm bút chì bắt đầu viết hí hoáy một hồi, trong lòng kinh ngạc không thôi.

- Ngươi viết nhanh lên.

Hồ Tiên lạnh lùng thúc giục.

Bạn cần đăng nhập để bình luận