Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2575: Giao Thức Ăn Phiên Bản Dị Giới

- Ta đi đưa ba đơn đặt hàng bữa sáng.

Khắc Lai Mạn rút ra ba đơn đặt hàng rồi nói.

- Vậy ta đi giao phần còn lại.

Tây Ni cầm đơn đặt hàng còn lại, mặc dù có bốn phần, nhưng trong đó hai phần ở cùng một Khu dân cư, sẽ không tốn bao nhiêu thời gian.

Hai người đã nhớ kỹ tin tức ở trên đơn đặt hàng, cho nên không biết chữ cũng có thể hoàn thành việc giao thức ăn, hiện tại các cô phải đi tới tầng trệt lấy món, cầm túi lớn túi nhỏ rời đi Trung tâm Huyền Vũ.

Hai người tới bãi đỗ xe bên cạnh Trung tâm Huyền Vũ, căn cứ số trên chìa khóa tìm được xe đạp của mình.

Sau khi nhìn thấy xe đạp mà Hạ Nhất Nặc nói, Khắc Lai Mạn không nhịn được sửng sốt một chút:

- Xe đạp ba bánh.

Đúng vậy, Hạ Nhất Nặc chuẩn bị xe đạp ba bánh, phía sau có một cái rương dùng để đựng đồ ăn.

Tây Ni nghiên cứu một lúc, buông túi thức ăn xuống, thử ngồi lên rồi đặt chân lên bàn đạp.

Xe đạp ba bánh chầm chậm di chuyển về phía trước, tốc độ cũng không nhanh.

- Có vẻ như không khó.

Cô vừa kinh ngạc vừa vui mừng lên tiếng.

Xe đạp ba bánh dễ học hơn xe hai bánh rất nhiều, không cần phải khống chế cân bằng, chỉ cần khống chế hướng đầu xe là được, cho dù là người mới bắt đầu học lái xe thì cũng có thể điều khiển dễ dàng.

Khắc Lai Mạn thở phào nhẹ nhõm, nói:

- Đúng là rất đơn giản, như vậy thì một vấn đề khó khăn đã được giải quyết, kế tiếp là đi theo món ăn.

- Ừ, ngươi nhớ chú ý an toàn đó!

Tây Ni giơ tay lên vẫy chào.

- Được.

Khắc Lai Mạn lên tiếng, đạp xe ba bánh rời đi bãi đỗ xe, lái về địa điểm giao hàng đầu tiên.

Mới vừa bắt đầu cô còn có chút không thuần thục, sau khi đạp được mấy trăm mét thì dần dần nắm giữ bí quyết, lái xe trôi chảy hơn rất nhiều.

- Cũng không khó nha.

Khắc Lai Mạn nói thầm một tiếng, cưỡi xe đạp ba bánh đến Khu dân cư.

Mười phút sau, thiếu nữ tìm được địa điểm giao hàng đầu tiên.

Khắc Lai Mạn dừng xe, lấy túi đồ ăn rồi thì thầm một câu:

- Đường Đinh thứ ba, toà nhà số sáu, lầu ba, nhà ba lẻ năm.

Vài phút sau, cô tìm được tòa nhà số sáu, ôm túi đồ ăn bước lên cầu thang lên lầu ba, tìm được phòng ba lẻ năm rồi gõ cửa.

- Cộc cộc cộc ~~~

Cửa phòng nhanh chóng bị mở ra, một nữ nhân mặc áo ngủ đi tới, nghi ngờ quan sát Khắc Lai Mạn.

- Xin hỏi đây có phải là nhà cô A Lộ không?

Khắc Lai Mạn lễ phép hỏi.

- Ta là A Lộ đây.

A lộ gật đầu một cái.

Khắc Lai Mạn đưa túi đồ ăn trong tay tới trước, nói:

- Đây là bữa sáng mà ngươi đặt hôm qua.

- A, giao tới nhanh như vậy sao.

A lộ vui vẻ nói.

Cô tiếp nhận đồ ăn, sau khi kiểm tra xác định không có vấn đề mới buông xuống, nói:

- Ngươi chờ một chút, ta đi lấy tiền cho ngươi!

- Được rồi.

Khắc Lai Mạn thở phào một hơi.

A Lộ trở về phòng, nhanh chóng lấy ra mấy tờ đồng Huyền Vũ trở về, đếm đủ rồi đưa cho Khắc Lai Mạn:

- Hôm qua, ta đã đưa một nửa đặt hàng rồi, tổng cộng là hai mươi bốn đồng, đây là mười hai đồng còn lại.

- Vâng.

Khắc Lai Mạn kiểm tra một lần rồi mới thu hồi đồng Huyền Vũ.

- Chúc quý khách dùng cơm ngon miệng, ta đi trước.

Cô phất tay, xoay người đi giao đơn đặt hàng còn lại.

………

Cung điện, khu vực Trung Ương.

Bên trong Thiên Điện của Hi Bối Kỳ.

- Ưm ~~~

Một âm thanh nho nhỏ vang lên, đôi mắt vàng óng của Hi Bối Kỳ chậm rãi mở ra.

Chờ khi cơn buồn ngủ hoàn toàn tiêu tan thì cô gái Ma Cà Rồng mới chống giường ngồi dậy, nhìn quanh phòng một vòng không thấy những người khác.

- Ta cảm giác như mình đã ngủ thật lâu.

Hi Bối Kỳ ngáp một cái, xoay người xuống giường mang giày.

Cô cảm giác cả người mềm nhũn, không thể làm gì được, nhưng cảnh giới thực lực thật sự đã lên tới cấp 8 sơ cấp.

- Đúng thật là cấp 8 rồi.

Hi Bối Kỳ nắm tay thành quyền, đôi mắt màu vàng kim sáng ngời, cô lập tức nhảy cao ba mét, trên mặt viết đầy sự vui mừng.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa phòng bị đẩy ra, Tiểu Tử ló đầu vào, thấy cô gái Ma Cà Rồng đã tỉnh lại, lập tức vui vẻ hô to.

- Tạ ơn trời, rốt cuộc tiểu thư Hi Bối Kỳ cũng tỉnh lại!

Tiểu Tử vui vẻ nói.

Hi Bối Kỳ quay đầu hỏi:

- Ta ngủ rất lâu sao?

Tiểu Tử gật đầu nói:

- Đúng vậy, ngươi đã ngủ gần ba ngày rồi đấy.

- A, ta ngủ lâu như vậy sao, thảo nào cảm giác đói cồn cào.

Hi Bối Kỳ nghe vậy mở to hai mắt thốt lên.

Tiểu Tử vội vàng nói:

- Được rồi, ta lập tức đi chuẩn bị thức ăn.

- Ta muốn ăn mì chua cay, thêm ba quả trứng....

Hi Bối Kỳ lắc đầu, xòe năm ngón tay nói:

- Không phải, ta muốn ăn năm cái trứng chiên.

Tiểu Tử lắc đầu, nói với sự nghiêm túc:

- Không được đâu, bệ hạ nói nếu ngài tỉnh lại thì chỉ có thể ăn món nào thanh đạm một chút, không thể ăn quá nhiều dầu mỡ và cay độc.

Hi Bối Kỳ lập tức xụ mặt, buồn bực hô một tiếng:

- A ~~~

Tiểu Tử nhịn cười nói:

- Ngài có thể ăn cháo hoặc ta đi nấu một nồi canh xương hầm.

- Vậy cho ta một chén cháo đi.

Hi Bối Kỳ nhận mệnh thở dài.

Tiểu Tử lại hỏi:

- Vâng, cháo bắp thịt nạc cải trắng được chứ?

- Được.

Hi Bối Kỳ hữu khí vô lực xua tay.

Tiểu Tử che miệng cười khẽ, xoay người rời đi Thiên Điện.

Hi Bối Kỳ duỗi người, xoay người rời đi Thiên Điện, dự định đi tìm Mục Lương.

- Cộp cộp cộp ~~~

Cô rời đi Thiên Điện tới chính sảnh, tình cờ gặp Ly Nguyệt trở về, trên mặt cô lập tức hiện lên nụ cười.

Ly Nguyệt đi nhanh tiến lên, quan tâm hỏi:

- Ngươi đã tỉnh rồi, cảm giác trong người thế nào?

- Tốt vô cùng, có điều ta ngủ đã lâu nên cảm thấy toàn thân có chút uể oải.

Hi Bối Kỳ xoay bả vai nói.

Ly Nguyệt nghe thế thì yên tâm lại, dịu dàng nói:

- Ngươi ngủ li bì ba ngày, hiện tượng như vậy là bình thường.

- Ừ ừ, Mục Lương đâu rồi?

Hi Bối Kỳ chớp chớp mắt vàng kim hỏi.

Ly Nguyệt hồi đáp:

- Mục Lương không ở cung điện, hắn đi căn cứ Không Quân rồi, đến tối mới trở về.

- A, vậy được rồi.

Hi Bối Kỳ nói thầm một tiếng.

- Hôm nay ngươi nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai sẽ bận rộn lắm đấy.

Ly Nguyệt dịu dàng nói.

- Vâng, ta biết.

Hi Bối Kỳ gật đầu một cái.

Ly Nguyệt nhìn cô gái Ma Cà Rồng, nàng ấy đã là sơ cấp cấp 8, thực lực vượt qua mình, trong lòng cô gái tóc trắng thổn thức không ngớt.

- Tỉnh rồi à, thoạt nhìn khôi phục không tệ.

Giọng nói ưu nhã vang lên, Nguyệt Thấm Lan bước ra thư phòng, thấy được cô gái Ma Cà Rồng thần thái sáng láng.

- Chị Thấm Lan.

Hi Bối Kỳ cười tươi như hoa chào hỏi.

Nguyệt Thấm Lan đi lên trước, quan tâm hỏi:

- Thế nào rồi, trong người có chỗ nào khó chịu không?

- Không có, ta rất khỏe mạnh.

Hi Bối Kỳ bật nhảy tại chỗ vài cái.

- Ừm, ta nhìn ra rồi.

Nguyệt Thấm Lan cười một tiếng.

Trên mặt Hi Bối Kỳ lộ vẻ tiếc nuối, nói:

- Đáng tiếc lần này không tiếp tục cao lên, nếu có thể vừa vặn một mét tám thì tốt rồi.

Trong mắt của Nguyệt Thấm Lan lộ ý cười, nói:

- Xem ra ngươi có chấp niệm rất lớn với chiều cao nhỉ, thật ra hiện tại đã rất khá rồi.

- Cũng đúng, chí ít thì ta cao hơn Phi Nhan.

Hi Bối Kỳ đắc ý nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận