Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2270: Hư Quỷ Bại Lộ.

Cam Mạc phất tay nói:

- Mọi người đi nhanh lên, phải vào thành Phi Điểu trước khi trời tối, nếu không thì phải đợi đến ngày mai.

Bởi vì Hư Quỷ, cho nên hiện tại cứ đến ban đêm thì căn cứ trung chuyển sẽ đóng cửa chính.

- Vâng!

Đoàn người đáp lại, bước nhanh hơn về phía tia sáng.

Dưới sự tập kích của bão cát, đội thương nhân hành hoang đến gần thành Phi Điểu, nhìn bức tường lưu ly cao ngất, trên mặt ai nấy đều hiện lên thần sắc chấn động.

- Đây là thứ mà chỉ có thần mới xây dựng được.

Sa Ni không khỏi khen ngợi.

Cam Mạc quay đầu lại bĩu môi nói:

- Đánh rắm, đây là do quốc vương của vương quốc Huyền Vũ xây dựng, ngài ấy mới là thần.

- Quốc vương của vương quốc Huyền Vũ à, ta còn chưa đến vương quốc Huyền Vũ lần nào đâu...

Sa Ni cảm thán.

Hiện giờ, có không ít người nắm giữ tin tức nhanh nhạy tại đại lục cũ biết được chuyện liên quan tới đại lục mới và kênh Sương Mù.

Cam Mạc lộ ra ánh mắt khao khát, nói:

- Nỗ lực kiếm phí lên thuyền, chúng ta có thể đến sống ở vương quốc Huyền Vũ.

Ở cửa vào số một của thành Phi Điểu, Kỵ Sĩ Phi Điểu canh gác cao giọng hỏi:

- Các ngươi muốn vào trong à?

- Vâng, chúng ta muốn đi vào.

Cam Mạc vội vàng đáp.

- Vậy thì nhanh lên một chút, sắp tới giờ đóng cửa thành rồi.

Kỵ Sĩ Phi Điểu hô lớn.

- Vâng!

Cam Mạc vội vàng đáp lại, bước nhanh về phía lối vào.

Khi đoàn người tới gần lối vào thì bị nhân viên công vụ phụ trách kiểm tra an ninh ngăn lại.

Nhân viên công vụ nhắc nhở:

- Vũ khí thì gửi lại đây, không thể mang vào.

- Ta biết rồi, đây.

Cam Mạc đưa ra trường mâu bằng xương, phối hợp tiến hành kiểm tra cơ thể.

Sau khi nhân viên lục soát người, hắn chỉ về phía cánh cổng vòm màu đen bên cạnh, nói:

- Được rồi, ngươi có thể tiến vào, đi qua cổng màu đen kia là được.

- Vâng, cảm ơn.

Cam Mạc cười đáp, dưới ánh mắt chăm chú của nhân viên, hắn bình thản đi qua cổng vòm màu đen, không có chuyện gì xảy ra.

Nam nhân viên thấy vậy mới chuyển ánh mắt sang người tiếp theo, chẳng mấy chốc thì Sa Ni cũng đi qua cổng vòm đen, cánh cổng vẫn không hề có biến hóa gì.

Người thứ ba, người thứ tư, người thứ năm lần lượt đi qua cổng vòm, tất cả đều bình thường.

- Thả lỏng nào, bọn hắn sẽ không nhận ra chúng ta.

Hư Nhị Thập Nhị thấp giọng nói.

Hư Nhị Thập bĩu môi:

- Kiệt kiệt, ta lo lắng làm gì chứ.

- Tốt nhất là vậy.

Hư Nhị Thập Nhị nhếch miệng cười.

Vài phút sau thì những người trước mặt bọn chúng đã vào thành Phi Điểu, kế tiếp đến phiên Hư Nhị Thập Nhị.

- Cộp cộp ~

Hắn đi tới trước, cố nén dục vọng cắn nuốt nhân viên công vụ, an toàn hoàn thành phần kiểm tra lục soát người.

- Được rồi, đi qua cổng đen là có thể vào thành.

Nhân viên này giơ tay ra hiệu.

Hư Nhị Thập Nhị không suy nghĩ nhiều, cất bước đi về phía cổng vòm màu đen, có điều khi nó tới gần thì cánh cổng lại tỏa sáng.

- Cùm cụp.

Trên tường thành, từng thanh quân nỏ nhắm ngay Hư Nhị Thập Nhị, đồng thời miệng của linh khí đại pháo cũng nhắm ngay nó.

- A, có chuyện gì vậy?

Hư Nhị Thập Nhị kinh ngạc thốt lên.

Nhân viên hô to:

- Chuẩn bị vũ khí Phong Cấm, vũ khí tiêu diệt, thông báo thành chủ đại nhân.

- Cộp cộp cộp ~

Sau mấy hơi thở, tiếng chuông vang vọng khắp thành Phi Điểu.

- Đông đông đông ~~~

Mọi việc xảy ra quá nhanh, Hư Nhị Thập Nhị còn chưa kịp rõ ràng tình trạng thì nó đã nằm trong tầm ngắm của miệng pháo.

- Hai tay ôm đầu, ngồi xổm xuống!

Kỵ Sĩ Phi Điểu cao giọng hô.

- Hả, chuyện này là thế nào?

Cam Mạc hỏi với vẻ mặt kinh ngạc.

- Không phải ta, ta không biết gì cả.

Sa Ni cũng sửng sốt không kém, làm sao trường hợp đột nhiên trở nên giương cung bạt kiếm như vậy.

Những người còn lại đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều nghi ngờ nhìn Hư Nhị Thập Nhị đang đứng cạnh cổng vòm đen.

Lúc này, Hư Nhị Thập cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chẳng lẽ thân phận của chúng nó bị bại lộ rồi?

Nó bước tới trước một bước, vừa định nói chút gì đó để che giấu tai mắt thì đã bị Kỵ Sĩ Phi Điểu chĩa quân nỏ về phía mình.

- Đừng nhúc nhích, nếu không ta sẽ công kích!

Kỵ Sĩ Phi Điểu quát to.

Sắc mặt của Hư Nhị Thập Nhị trở nên âm trầm, hai tròng mắt đen như mực, nó sắp không kiềm chế được sự phẫn nộ trong lòng.

- Bình tĩnh đi.

Hư Nhị Thập thấp giọng nhắc nhở.

Hư Nhị Thập Nhị thở hổn hển, gắng gượng nhẫn nại.

- Cho ta cái lý do?

Nó nhìn về phía nhân viên phục vụ.

- Chớ giả bộ nữa.

Nhân viên nở nụ cười lạnh lùng.

Hư Nhị Thập Nhị bắt đầu lo lắng, nó cảm thấy thân phận của mình đã bị bại lộ, chỉ là bại lộ bằng cách nào thì nó không tài nào biết được, chẳng lẽ là vì cánh cổng màu đen kia sao?

Nó âm trầm nhìn về phía cổng vòm đen, nhớ lại những người khác đi qua đều không phát sinh biến hóa, chỉ khi nó chuẩn bị đi qua thì cánh cổng mới chợt sáng lên.

- Vù vù vù ~~~

Không bao lâu, Hạ Khoa Phu đáp xuống từ tầng hai thành Phi Điểu, lão hạ cánh bên cạnh cổng vòm đen, nghiêm túc nhìn chằm chằm Hư Nhị Thập Nhị.

………

Ba đôi cánh sau lưng Hạ Khoa Phu giang rộng, lão cảnh giác nhìn chằm chằm vào Hư Nhị Thập Nhị.

- Rốt cuộc thì ngươi làm thế nào mà phát hiện được ta?

Hư Nhị Thập Nhị phẫn nộ hô to.

Hạ Khoa Phu híp mắt lại, trầm giọng nói:

- Quả nhiên tình báo không sai, tất cả Hư Quỷ cấp cao đều có trí lực không thấp.

Lời nói của lão lập tức khiến cho những người ở đây náo động không thôi, rất nhiều người nhìn về phía Hư Nhị Thập Nhị với ánh mắt hoảng sợ.

Hư Nhị Thập Nhị bắt đầu lo lắng, nó ngước mắt rồi hỏi với giọng điệu âm lãnh:

- Tại sao lại phát hiện được ta, bởi vì cánh cổng đen đằng kia à?

Hạ Khoa Phu không muốn nhiều lời với nó nữa, lạnh lùng nói:

- Tốt hơn hết là ngươi đừng chống cự, nếu không thì chỉ có chết.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hư Nhị Thập Nhị nhếch miệng cười, đầu nghiêng sang một bên với góc độ quỷ dị, nó giễu cợt nói:

- Huyết Thực hèn mọn, cho dù có mọc cánh thì vẫn là hèn mọn thôi! Ngươi dám nói chuyện như thế với ta, ta quyết định rồi, ta sẽ ăn ngươi đầu tiên!

- Đừng nói nhảm nữa, ăn hết tất cả nhân loại ở đây đi.

Hư Nhị Thập lạnh giọng mở miệng, cơ thể dần dần biến lớn với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.

- Roẹt roẹt ~~~

Ngay sau đó, da người bị căng nứt, Hư Nhị Thập hiện ra bản thể.

Hư Nhị Thập Nhị theo sát phía sau, nó căng nứt da người khôi phục kích cỡ vốn có của mình.

Hình thể của Hư Quỷ cấp 8 cao tới tám mươi mét, cánh giang ra ngăn chặn bão cát ở phía sau.

- A a!!

Tiếng thét chói tai vang vọng hơn nửa thành Phi Điểu, các thương nhân hành hoang đã băng qua cổng vòm đen hoảng sợ la hét, vội vã lùi về phía sau, thì ra người cùng đồng hành với bọn họ lại là Hư Quỷ.

Hạ Khoa Phu lộ ra thần sắc ngưng trọng, không ngờ lại có tới hai con Hư Quỷ cấp 8, như vậy áp lực sẽ tăng gấp bội.

Lão chỉ là cường giả cấp 8, đối phó một con Hư Quỷ cấp 8 còn được, nhưng cùng lúc đối phó hai con sẽ rất miễn cưỡng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận