Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1198: Ta Đoán Đúng Rồi Sao?



Băng Lai Khắc quay đầu nhìn lại, lập tức sửng sốt, tại sao Mai Sa Khoa lại ở trong thành Băng của mình?

- Mai Sa Khoa, ngươi tới từ khi nào vậy?

Hắn nhíu mày trầm giọng hỏi. Mai Sa Khoa cảnh giác đáp:

- Ngày hôm qua.

Băng Lai Khắc nhíu mày cười lạnh hỏi:

- Thú vị, ngươi không chờ ở thành Tiêu Khắc, chuẩn bị nghênh chiến thuỷ triều hư quỷ, đến thành Băng của ta làm cái gì?

Mai Sa Khoa trầm mặc hồi lâu, mới nói suy nghĩ của mình:

-... Về sau không còn thành Tiêu Khắc nữa rồi.

- Cái gì mà về sau không còn thành Tiêu Khắc nữa?

Vẻ mặt Băng Lai Khắc mờ mịt.

- Ý như lời ta nói.

Mai Sa Khoa thuận miệng đáp lại một câu, sau đó cất bước tới gần đám người cô gái tóc hồng. Hạ Lạc nho nhỏ nói:

- Dường như hắn chính là Mai Sa Khoa.

- Mục Lương các hạ nói, ta có thể mượn đường đi tới thành Huyền Vũ.

Mai Sa Khoa bình tĩnh nói.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu, ngây thơ nói:

- Ta biết, đi lên đi, sẽ có người sắp xếp chỗ cho ngươi.

- Cảm ơn.

Mai Sa Khoa với vẻ mặt suy sụp, đi theo binh lính lên khoang thuyền ngọc lưu ly phía sau lưng Ưng Lửa.

Băng Lai Khắc gắt gao mím môi, rút cuộc đã xảy ra chuyện gì, vậy mà có thể khiến cho cường giả như Mai Sa Khoa ủ rũ đau buồn như vậy?

Binh sĩ phụ trách kiểm kê đứng dậy, trao đổi số lượng của mình sau đó cộng chúng lại với nhau. Tiếp theo binh lính đi tới bên cạnh cô gái tóc hồng, thấp giọng báo cáo kết quả. Nguyệt Phi Nhan nhìn về phía Băng Lai Khắc, ngạo nghễ nói:

- Tốt lắm, kiểm kê chấm dứt, số lượng chính xác.

Cô nâng tay ra hiệu, chuẩn bị rời khỏi thành Băng, đi tới địa phương kế tiếp.

Băng Lai Khắc gấp giọng hô:

- Chờ một chút, các hạ biết thành Tiêu Khắc đã xảy ra chuyện gì không?

- Biết chứ.

Nguyệt Phi Nhan dừng chân, quay đầu lại nhìn về phía hắn.

- Có thể nói cho ta biết không?

Băng Lai Khắc thành khẩn hỏi.

Trong mắt Nguyệt Phi Nhan hiện lên một tia giảo hoạt, cô mỉm cười nói:

- Cho ngươi một cái giá cực kỳ ưu đãi, một ngàn viên tinh thạch sơ cấp trung đẳng, ta nói cho ngươi.

-...

Khóe mắt Băng Lai Khắc giật giật.

Nhưng sau đó dường như hắn nhớ tới cái gì đó, trên hội nghị Thánh Địa, Mai Sa Khoa đã hỏi về vấn đề tại sao Suối Thánh của thành Tiêu Khắc không có chút nước nào. Lúc ấy Mục Lương đã trả lời hắn, là bên dưới thành Tiêu Khắc có sào huyệt hư quỷ.

Băng Lai Khắc nghĩ vậy, không khỏi làm đưa ra một giả thiết lớn mật.

- Thành Tiêu Khắc đã bị hư quỷ công phá ư?

Hắn ngước mắt hỏi.

Nếu Mai Sa Khoa đã xuất hiện ở đây, vậy bên dưới thành Tiêu Khắc thật sự có sào huyệt hư quỷ, hơn nữa thành Tiêu Khắc còn bị hư quỷ công phá rồi.

- A?

Nguyệt Phi Nhan trừng lớn con ngươi màu đỏ.

Băng Lai Khắc thấp giọng hỏi:

- Ta đoán đúng rồi sao?

- Đoán?

Nguyệt Phi Nhan liếc mắt xem thường, đúng là muốn kiếm thêm một chút thu hoạch cũng không được. Cô yêu kiều hừ một tiếng, sau đó xoay người trở lại trên lưng Ưng Lửa.

Bọn lính khiêng đi túi tinh thạch hung thú, cũng theo sau cô trở về trên người Ưng Lửa.

- Đi thôi, chúng ta phải xuất phát.

Thái Khả Khả chững chạc xoay người rời đi.

Du du du… Không bao lâu sau, Ưng Lửa lại dang cánh bay lên trời cao, nó vỗ cánh tại thành cơn gió, làm cho thủ vệ thành Băng ngã trái ngã phải.

Nó xoay quanh một vòng ở không trung, điều chỉnh phương hướng đi tới, sau đó bằng tốc độ cục nhanh tới địa phương kế tiếp.

- Xem ra ta đã đoán trúng...

Vẻ mặt Băng Lai Khắc đầy ngưng trọng.

Thành Tiêu Khắc nhanh như vậy đã bị hư quỷ công hãm, những ngày sau này chắc chắn không dễ chịu đâu.

Hắn phất tay nói:

- Mang những thứ này về đi, sau đó tất cả bắt đầu mặc khôi giáp tiến hành huấn luyện.

- Vâng.

Nhóm thủ vệ hưng phấn đáp lời.

………..

- Còn không có tin tức từ kênh Sương Mù, thật phiền...

Bạch Sương đi ra cung điện, trong đôi mắt đẹp chứa đầy lo lắng.

Cô vừa mới tới thư phòng tìm Mục Lương, hỏi tin tức về kênh Sương Mù và vương quốc Hải Đinh, nhưng câu trả lời của anh vẫn là không có.

- Nhất định cha mẹ đã lo lắng gần chết.

Bạch Sương ngồi trên bậc thang, cảm xúc chùng xuống. Cô rất nhớ quê nhà, nhớ mọi việc mọi thứ trong vương cung.

Lúc này, cô gái tóc tím đã bắt đầu hối hận, nhẽ ra cô không nên tùy hứng chạy khỏi vương cung như vậy

- Tiểu thư Bạch Sương, cô có muốn nếm thử bánh bích quy nhỏ kiểu mới hay không?

Diêu Nhi bưng chén đĩa đi ra cung điện, nhìn thấy cô gái tóc tím ngồi trên bậc thang thì thân thiện hỏi.

- A, ta không muốn ăn.

Thân thể Bạch Sương run lên, cô nâng tay lên dụi dụi hai mắt.

- Tiểu thư Bạch Sương, ngươi làm sao vậy?

Diêu Nhi quan tâm hỏi.

- Ta không sao!

Bạch Sương thở sâu, cô đứng lên nhìn về phía tiểu hầu gái, trong con ngươi màu tím còn có chút hồng. Diêu Nhi khẽ nhếch môi, trong lòng cô đã đoán được vừa rồi cô gái tóc tím đã khóc.

Nhưng cô bé giả vờ không phát hiện ra, chỉ ngọt ngào hỏi:

- Bánh bích quy nhỏ rất thơm, cô thật sự không nếm thử một chút sao?

- Vậy để ta nếm thử một chút đi.

Vì che dấu tâm trạng của mình, Bạch Sương, đành phải nhón lấy một miếng bánh bích quy màu xanh lá nhạt bỏ vào trong miệng.

Răng rắc…

Bánh bích quy xốp giòn bị cắn vỡ, hương vị trà tinh thần lan toả, khiến cho tinh thần cô gái tóc tím chấn động.

- Bánh này ăn thật ngon!

Bạch Sương che miệng duyên dáng hô to một tiếng.

Diêu Nhi dịu dàng nói:

- Còn rất nhiều đó, tiểu thư Bạch Sương có thể lấy nhiều hơn một chút.

- Cám ơn!

Bạch Sương không nhịn được, cô đưa tay lấy một mớ to bánh bích quy.

Diêu Nhi trong trẻo nói:

- Nếu tiểu thư Bạch Sương cảm thấy ở cung điện rất nhàm chán, vậy ta có thể mang ngươi đi Nội thành dạo một chút.

- Có thể chứ?

Bạch Sương phồng hai má, khóe miệng vẫn còn dính đầy vụn bánh quy.

Cô đã ở trong cung điện hơn mười ngày rồi, sớm đã vô cùng nhàm chán.

- Có thể, nhưng người phải chờ ta nửa tiếng đồng hồ nữa.

Diêu Nhi nhỏ giọng nói.

Mục Lương đã ra mệnh lệnh, cô gái tóc tím có thể rời khỏi cung điện, nhưng cần phải có người đi theo.

- Được, ta ở chỗ này chờ ngươi.

Bạch Sương dùng sức gật đầu, miệng cô vẫn còn nhai một miếng bánh bích quy. Diêu Nhi xoay người trở lại bên trong cung điện, bắt tay làm xong những công việc của mình, sau đó cô mới có thể rời khỏi cung điện.

Tâm trạng của Bạch Sương đã tốt hơn không ít, cô vui vẻ ngồi ở cửa cung điện nhấm nháp bánh bích quy.

- Tại sao lại làm được món ăn ngon vậy nhỉ?

Cô cắn bánh bích quy, chờ tiểu hầu gái mang cô ra ngoài chơi một chút. Thời gian chậm rãi trôi qua, rất nhanh đã tới nửa giờ sau.

Diêu Nhi đã thay xong quần áo, bước từ bước nhỏ từ cung điện đi ra.

- Ngươi làm xong việc rồi sao?

Bạch Sương vội vàng đứng lên, con ngươi màu tím lòe lòe tỏa sáng khi nhìn thấy tiểu hầu gái.

- Vâng, đã xong việc rồi.

Diêu Nhi mềm mại lên tiếng.

Cô nhìn khóe miệng cô gái tóc tím, cười thật tươi lộ lúm đồng tiền như hoa nói:

- Tiểu thư Bạch Sương, khóe miệng ngươi còn vụn bánh bích quy kìa.

- A, có sao?

Khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Sương ửng đỏ, cô vội vàng nâng tay lên chùi khóe miệng. Cảm giác trên tay cho cô biết, đúng là có vụn bánh quy dính trên miệng cô thật.

- Hiện tại đã hết rồi, chúng ta đi thôi.

Diêu Nhi ngọt ngào nở nụ cười, sau đó cất bước đi về phía trước. Cô gái tóc tím vội vàng đuổi theo. Hai người rời khỏi khu Trung Ương, bước chậm tới ngã tư đường bên trong Nội thành.

Bạn cần đăng nhập để bình luận