Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 3582: Phát Hành Báo Chí Thế Giới (1)

Mục Lương khẽ gật đầu, chậm rãi nói:

- Có lòng.

- Mục Lương, bây giờ đi chứ?

Bạch Sương nhẹ nhàng hỏi.

Mục Lương mỉm cười, gật đầu nói:

- Có thể.

Ly Nguyệt nghe vậy thì nhìn về phía người quản lý Thành Buôn Bán, lạnh nhạt nói:

- Trở về đi, không cần đi theo.

- Chủ muốn thế nào thì khách thế đó.

- Tốt.

- Có xe thú được chứ?

Bạch Sương rũ mắt xuống, dịu dàng nói:

Mục Cảnh Lam quay đầu hỏi:

Mọi người đi ra khỏi Thành Buôn Bán, lên xe thú đậu ở bên đường, chạy về phía vương cung mới.

- Vâng.

Ánh mắt của Ly Nguyệt lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, bây giờ các phương diện của Bạch Sương nội liễm hơn trước đây rất nhiều, chỉ là khi cười lên có một tia cứng ngắc.

- Cha, đi bộ à?

Sau khi hành lễ, người quản lý cung kính xoay người rời đi.

Mục Lương gật đầu nói.

Trong những công nhân này, đa số đều là dân thường của thành Tát Luận trước kia, một số ít là tới từ vương quốc Huyền Vũ, còn có một ít là dân thường của những thành phố khác trong vương quốc Hải Đinh.

Bạch Sương giải thích.

Bạch Sương nhẹ giọng nói:

- Cộp cộp cộp -

Trên đường, Mục Lương xuyên qua cửa sổ xe nhìn ra phía ngoài, có rất nhiều công nhân đang xây dựng nhà cửa và sửa đường.

Ánh mắt của Mục Lương loé lên, bình tĩnh nói:

- Đúng vậy, nhờ có sự hỗ trợ của vương quốc Huyền Vũ.

Ly Nguyệt và Nguyệt Thấm Lan đưa mắt nhìn nhau, bầu không khí có chút quái dị.

- Ừm, không tính là chậm.

- Từ Từ, có chuyện gì vậy?

- Dựa theo tốc độ xây dựng bây giờ, nửa năm sau là có thể làm xong.

Mục Lương khẽ cười một tiếng, lấy ra một viên kẹo đút vào trong miệng con gái.

Mục Phương Tiên nói với vẻ mặt tội nghiệp.

- Muốn ăn kẹo.

Mục Lương bình thản đáp.

- Cha.

Mục Phương Tiên cầm lấy cổ áo của Mục Lương.

Mục Lương dịu dàng hỏi:

Bạch Sương cảm thán gật đầu.

Khoé môi của Bạch Sương hơi hạ xuống, gật đầu giữ yên lặng.

-...

- Đều là hợp tác thôi.

Đây là kẹo do tiểu hầu gái chuyên môn chế luyện, dùng Sinh Mệnh Trà và mật ong chế ra, trẻ sơ sinh cũng có thể ăn.

- Cha, ta ‌ cũng muốn ăn.

Mục Cảnh Lam nghiêm túc nói.

- Tốt.

Mục Lương nhét một viên kẹo khác vào trong miệng con trai.

Nguyệt Thấm Lan nghĩ tới cái gì đó, lấy ra một cái hộp từ trong ma cụ không gian chứa đựng rồi đưa cho Bạch Sương.

- Bạch Sương, chúc ngươi sinh nhật vui vẻ, đây là quà sinh nhật chúng ta tặng ngươi.

Cô ưu nhã nói.

Ánh mắt của Bạch Sương lấp lóe, dịu dàng nói:

Vương cung mới của vương quốc Hải Đinh rất lớn, chiếm diện tích lớn hơn trước đó một vòng.

Đôi mắt đẹp màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan híp lại, nói thầm một tiếng tính sai, đây có tính là dẫn sói vào nhà không?...

Mục Lương nhẹ gật đầu.

- Có thể.

- Lục Quang cũng có thể liên lạc với ngươi à?

Cô nghĩ tới cái gì đó, quay đầu nhìn về phía Mục Lương, hỏi:

Bạch Sương mở hộp ra, thấy được một chiếc điện thoại di động ma huyễn và một hộp Sinh Mệnh Trà.

Yết hầu của cô nhúc nhích, kinh ngạc nói:

- Đây là điện thoại di động ma huyễn.

- Đúng vậy, ta nghĩ là ngươi sẽ thích nó.

Mục Lương ôn hòa nói.

Đôi mắt đẹp của Bạch Sương sáng lên, cầm lấy điện thoại di động ma huyễn thưởng thức.

- Đây là Lục Quang, có thể nói chuyện phiếm trực tuyến.

Nguyệt Thấm Lan giới thiệu.

Đôi mắt đẹp của Bạch Sương càng ngày càng sáng, yêu thích không buông tay điện thoại di động ma huyễn.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

- Đương nhiên.

Cô nhẹ giọng hỏi.

- Ta có thể mở ra chứ?

Cô nhận lấy hộp, trọng lượng không nhẹ.

- Cảm ơn mọi người.

Xe thú lái vào cửa chính vương cung, đi về trước dọc theo đường lát đá, cuối cùng dừng ở trên quảng trường trước điện.

Phu xe đậu xe xong xuôi, kéo cửa khoang xe ra rồi đứng ở bên cạnh.

- Đến nơi rồi.

Bạch Sương bước xuống xe thú.

Mấy người Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan cũng xuống xe, quan sát hoàn cảnh của vương cung mới.

Vương cung mới được xây dựng rất khí phái, dùng tới lượng lớn lưu ly, phóng mắt nhìn lại còn có rất nhiều thiết kế khắc hoa.

- Thật không tệ.

Mục Lương ôn hòa bình luận.

Bạch Sương vui vẻ nói:

- So với vương cung cũ thì tốt hơn rất nhiều.

Cô đã thêm Lục Quang của Mục Lương, cũng thêm Lục Quang của Nguyệt Thấm Lan và Ly Nguyệt.

- Cộp cộp cộp -

Tiếng bước chân vang lên, đại vương tử Khải Tân Tư bước ra Thiên Điện, phía sau là nhị vương tử Mai Đặc.

- Huyền Vũ bệ hạ, hoan nghênh các ngươi đến đây.

Khải Tân Tư tự nhiên hào phóng hành lễ.

Mai Đặc hành lễ, ánh mắt đảo qua trên người em gái, thấy vẻ mặt của cô bình thường, trong lòng cũng cảm thấy kỳ quái, chẳng lẽ em gái đã từ bỏ tưởng niệm đối với Mục Lương?

Mục Lương nhẹ gật đầu:

- Chúng ta không đến muộn chứ?

- Không có, bữa tối lập tức bắt đầu.

Khải Tân Tư mỉm cười nói.

Đêm nay quốc vương Hải Đinh chỉ mở tiệc chiêu đãi đám người Mục Lương, đã đủ để chứng minh sự coi trọng của hắn đối với Mục Lương.

- Tốt.

Mục Lương lạnh nhạt gật đầu.

Mai Đặc nhìn về phía Mục Cảnh Lam, mỉm cười nói:

- Đây là công chúa và hoàng tử phải không, rất đáng yêu.

- Chào thúc thúc.

Mục Cảnh Lam và Mục Phương Tiên mềm mại lên tiếng chào hỏi.

Ánh mắt của Mai Đặc lộ ra vẻ kinh ngạc, ngạc nhiên hỏi:

- Cả hai đã biết nói chuyện rồi à?

- Ừm, Tiểu Cảnh và Từ Từ tương đối đặc biệt.

Mục Lương nhàn nhạt đáp.

Tay của Mai Đặc sờ sờ ở dưới ống tay áo, lấy ra hai khối bảo thạch rồi nói:

- Cái này tặng cho công chúa và vương tử.

Khải Tân Tư híp mắt lại, trong lòng nói thầm một tiếng tính sai, hắn quên chuẩn bị quà ra mắt, để cho Mai Đặc cướp nổi bật.

Mục Cảnh Lam và Mục Phương Tiên không tiếp nhận, đều nhìn về phía cha mẹ.

- Lấy đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Cảm ơn thúc thúc.

Mục Phương Tiên nghe vậy mới nhận lấy bảo thạch, phẩm chất không tệ.

Khải Tân Tư nở một nụ cười, ý bảo nói:

- Mục Lương bệ hạ, cha ta đợi đã lâu.

- Đi thôi.

Cánh tay của Mục Lương khẽ run, làm cho con gái ngồi ở trên khuỷu tay có thể thoải mái một chút.

- Cộp cộp cộp -

Mọi người vào cung điện, xuyên qua hành lang đi tới Thiên Điện nhà ăn.

Trong Thiên Điện, quốc vương Hải Đinh đang chờ đợi, thấy Mục Lương tiến vào thì vội vàng đứng lên.

- Mục Lương các hạ, đã lâu không gặp.

Quốc vương Hải Đinh tươi cười nhưng cũng có thể làm cho người ta nhìn ra sự cẩn thận từng li từng tí của hắn.

Bây giờ Mục Lương không phải Mục Lương trước kia, thực lực đã đứng ở đỉnh cao đại lục, thân phận và địa vị cao hơn quốc vương Hải Đinh một mảng lớn.

Mục Lương nhẹ gật đầu, bình thản hỏi:

- Các hạ dạo này thế nào rồi?

- Còn không tệ.

Quốc vương Hải Đinh cảm thán lên tiếng.

Hắn tránh khỏi chủ vị, mời Mục Lương ngồi lên chủ vị, sau đó mới tiếp tục hàn huyên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận