Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1768: Chịu Thua Hay Chiến Đấu?



Trong vương cung Nội Thành thành Y Lê.

La Mễ Thản ngồi trên vương vị, bên dưới là Đại Kỵ Sĩ Trưởng và công tước Mạch Tang.

Quốc vương Lan Lư Ba và Đại Kỵ Sĩ Trưởng nghe công tước Mạch Tang nói, lại nhìn truyền đơn mà hắn mang tới, sắc mặt cả hai trở nên rất khó coi.

La Mễ Thản trầm giọng nói:

- Ý của ngươi là thành Huyền Vũ đang báo thù cho Lợi Khách Tu?

Bây giờ, hắn rất phẫn nộ, đang ngủ thì bị đánh thức và thông báo rằng thành Huyền Vũ đã tấn công vào thành Y Lê, hơn nữa chẳng mấy chốc sẽ tiến vào Nội thành, cái này khiến hắn sợ hãi và khó hiểu.

Công tước Mạch Tang ảo não nói:

- Có lẽ đó chỉ là một cái cớ để tiến đánh chúng ta thôi.

- Ta nghi ngờ chuyện này liên quan tới con gái của Lợi Khách Tu.

Đôi mắt La Mễ Thản thoáng qua tia sát ý.

Lúc này, hắn vô cùng hối hận, lẽ ra ba năm trước nên không tiếc công sức đuổi theo giết chết Tô Lâm Y Tư, như vậy chuyện hôm nay sẽ không xảy ra.

Đại Kỵ Sĩ Trưởng sốt ruột nói:

- Không cần biết lý do là gì, người của thành Huyền Vũ đã đánh vào rồi, hiện tại việc quan trọng nhất là nghĩ cách đối phó.

Lúc này, hắn đã không nhớ phải dùng kính ngữ nữa, sống sót mới là quan trọng nhất.

- Triệu tập tất cả Kỵ Sĩ và chiến đấu với bọn hắn.

La Mễ Thản cắn răng nói.

Hắn ngồi thẳng lưng, thịt mỡ cả người run lên.

Cộp cộp cộp ~~~

- Không tốt, đoàn Kỵ Sĩ đã bị tiêu diệt toàn bộ!

Một tên Kỵ Sĩ báo tin chạy vào hoàng cung.

Đại Kỵ Sĩ Trưởng đứng bật dậy, sợ hãi nói:

- Ngươi nói cái gì?

Sắc mặt tên Kỵ Sĩ kia trắng bệch, run rẩy nói:

- Các Kỵ Sĩ được phái ra ngoài nghênh chiến đều đã bị đánh bại, thương vong vượt qua hơn phân nửa, những người còn lại đều bị bắt làm tù binh.

Đại Kỵ Sĩ Trưởng lảo đảo hai bước, run rẩy nói:

- Tại sao lại xảy ra chuyện này được chứ, đó đều là Kỵ Sĩ tinh nhuệ nhất, sao có thể thất bại nhanh như vậy?

- Đó là sự thật, ta tận mắt nhìn thấy.

Kỵ Sĩ báo tin sợ hãi nói:

Bọn họ vào Nội thành rồi, không ai có thể ngăn cản.

La Mễ Thản tức giận quát:

- Phế vật, tất cả đều là lũ phế vật!

- Đây chính là Kỵ Sĩ mà ngươi bồi dưỡng?

Quốc vương Lan Lư Ba trừng mắt nhìn Kỵ Sĩ Trưởng.

Sắc mặt của Đại Kỵ Sĩ Trưởng càng thêm khó coi, hắn rất muốn vung tay rời đi, nhưng hiển nhiên hiện tại không thể, chỉ có đoàn kết thì bọn hắn mới có thể trải qua kiếp nạn lần này.

- Bệ hạ, trước tiên nghĩ xem chúng ta nên làm cái gì, chiến đấu hay là....?

Công tước Mạch Tang còn chưa nói hết câu nhưng mà ý tứ đã rất rõ ràng.

Trong lòng của hắn đã đánh trống lui quân, hắn đã lãnh hội được thực lực mạnh mẽ của thành chủ thành Huyền Vũ, nếu lưu lại nơi này rất có thể sẽ phải chết, nhưng hắn lại luyến tiếc vinh hoa phú quý ở thành Y Lê.

Đôi mắt La Mễ Thản tức giận trợn to, trong ánh mắt lộ ra sát ý, nói:

- Ai dám trốn thì ta sẽ giết kẻ ấy.

- Kẻ nào?...

Đột nhiên, trong vương cung truyền đến tiếng kêu thảm thiết.

Ầm ầm ~~~

Lôi điện màu tím ngút trời buông xuống, đánh chết Kỵ Sĩ canh gác trong vương cung.

Cầm Vũ cầm trường mâu sấm sét màu tím, giẫm lên đống đổ nát rồi bước vào hoàng cung.

Trên không trung, Mục Lương ngồi xếp bằng, hắn nhìn Cầm Vũ bị sấm sét vòng quanh và mong chờ trận chiến sắp diễn ra.

Lần này, anh không có ý định ra tay, trừ phi bọn người Cầm Vũ có nguy hiểm về tính mạng.

Đám người quốc vương Lan Lư Ba đi ra cung điện, đối diện với Cầm Vũ.

- Là ngươi!?

Tròng mắt của La Mễ Thản co rụt, sau khi nhìn thấy Cầm Vũ thì vô cùng kinh hãi.

- Chịu thua hay chiến đấu?

Cầm Vũ hất cằm lên, nắm chặt trường mâu màu tím trong tay.

La Mễ Thản cố giả bộ bình tĩnh, nói:

- Thành chủ của các ngươi đâu, ta cần hắn cho ta một lời giải thích.

Vút!

Cầm Vũ khẽ nhíu mày, cô không nói nữa, trường mâu sấm sét trong tay phóng ra và bắn thẳng về phía quốc vương Lan Lư Ba.

- Chết tiệt!

Sắc mặt La Mễ Thản đại biến, hắn điều động huyết khí toàn thân, thân thể tránh qua một bên.

Hắn lăn một vòng trên mặt đất, cơ thể trở nên tráng kiện, thịt mỡ đã biến mất không thấy gì nữa.

Công tước Mạch Tang và Đại Kỵ Sĩ Trưởng cũng thay đổi sắc mặt, không hẹn mà cùng né sang phía bên trái.

Ầm ầm ~~~

Trường mâu sấm sét xuyên thủng vị trí mà ba người vừa đứng, sau một tiếng nổ to, mặt đất xuất hiện một cái hố to sâu năm mét.

Công tước Mạch Tang gian nan nuốt nước miếng, nếu như một kích này rơi ở trên người hắn, như vậy hắn chắc chắn phải chết.

- Khinh người quá đáng.

La Mễ Thản nổi giận, cơ thể bắn ra và lao thẳng về phía Cầm Vũ.

Tốc độ của hắn nhanh đến mức kinh người, bởi vì lực đạo cất bước quá lớn cho nên mặt đất đã bị rạn nứt.

Cầm Vũ nhanh chóng lùi về phía sau, sấm sét ngút trời buông xuống lần nữa, bao phủ quanh người nàng trong phạm vi mười mét.

La Mễ Thản bị buộc ngừng bước đột ngột, suýt chút nữa lao thẳng vào khu vực bị sấm sét bao trùm.

Gân xanh trên trán hắn ta nhảy lên, rõ ràng là sắp tức chết.

Lần này, công tước Mạch Tang không có đứng ngoài quan sát, hắn giơ tay bấm niệm pháp quyết để thi triển ma pháp hệ Phong.

Nhưng Cầm Vũ vốn dĩ không cho hắn ta cơ hội đó, cô đưa tay bổ một tia sét về phía hắn ta.

Công tước Mạch Tang chật vật trốn tránh, không thể thi triển ma pháp thành công, kinh ngạc hô to:

- Vì sao ngươi thi triển ma pháp lại không cần ngâm xướng chú ngữ?

Cầm Vũ không nói lời nào, lại bổ sấm sét về phía ba người.

Ba người mệt mỏi ứng đối, chật vật chạy trốn khắp nơi.

Trong lòng công tước Mạch Tang biệt khuất vô cùng, hắn nghĩ mãi không ra tại sao Cầm Vũ có thi triển ma pháp ngay lập tức, hoàn toàn không ngờ tới cô ta cơ bản không phải là Ma Pháp Sư, mà là Giác Tỉnh Giả ở một mảnh đại lục khác.

- Thật là mạnh.

Trên không, Mục Lương nhìn phong cách chiến đấu của Cầm Vũ.

Anh có cảm giác nhìn về phía hướng cổng thành, Thành Phòng Quân đã tấn công vào Nội Thành, bắt đầu ra tay đối với đám quý tộc đã tham dự mưu phản ba năm trước đây.

- Đêm còn dài đằng đẵng ~~~

Mục Lương ngáp một cái, tiếp tục thưởng thức cuộc chiến trên mặt đất.

Công tước Mạch Tang cắn răng tiếp tục đọc chú ngữ, điều động nguyên tố phong xung quanh, đồng thời còn phải tránh né đòn tấn của Cầm Vũ, cả người chật vật không chịu nổi.

Đại Kỵ Sĩ Trưởng và La Mễ Thản bắt đầu vây công Cầm Vũ, lợi dụng điểm yếu của cô là không cách nào phân tâm mà bắt đầu phản kích.

- Phong Chi Sát!

Công tước Mạch Tang niệm xong chú ngữ, hai ngón tay khép lại chỉ về phía Cầm Vũ.

Vù vù vù ~~~

Vương cung lập tức nổi lên một cơn gió lớn, nguyên tố phong trong không khí trở nên cuồng bạo, từng lưỡi dao gió được ngưng kết và bắn về phía Cầm Vũ.

Cầm Vũ cau mày, vội vàng tránh thoát, tiện tay ngưng tụ ra hai thanh trường mâu, chém nát lưỡi dao gió đến gần.

- Chết đi!

La Mễ Thản thừa cơ tiến lên, hắn vung nắm đấm đánh vào giữa ngực Cầm Vũ.

Cùng lúc đó, Kỵ Sĩ trưởng cũng xông lên trước, trong tay xuất hiện một thanh trường mâu, dùng hết toàn lực đâm về phía cổ của Cầm Vũ.

- Đừng xem thường ta.

Ánh mắt của Cầm Vũ thoáng qua hồ quang điện màu tím.

Cô nhớ lại tình cảnh khó khăn khi đối mặt với thủy triều Hư Quỷ dưới thành Sơn, trận chiến lúc này chẳng là gì cả.

Bạn cần đăng nhập để bình luận