Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 705: Hung Thú Loại Côn Trùng

- Tên là Ngõa Yêu...

Mục Lương đưa tay vuốt bốn chữ cuối sách.

- Thi Tân Ngõa Yêu!

Mục Lương đóng sách lại, buông xuống nghĩ một lúc, nhẹ giọng lẩm bẩm một mình:

- Vị linh khí sư cao cấp tên là Ngõa Yêu, ta chưa từng nghe nói qua.

Anh cất cuốn sách một cách cẩn thận, quyết định lần sau sẽ hỏi chị em Lê Nhã và Lạc Già.

Anh cầm cuốn sách thứ ba lên.

Năm phút sau, anh đen mặt để cuốn thứ ba lên kệ, vì nội dung của nó giống hệt cuốn thứ nhất.

- Cho nên, những sách này là sau khi Cầm Vũ nhìn thấy đã gửi đến!

Mục Lương suy nghĩ một chút.

Anh cầm cuốn thứ tư lên, nội dung bình thường, ghi lại vài nét lịch sử của thành Sơn.

Anh nhìn qua một cách thích thú, dần dần hiểu ra nguồn gốc và quá trình phát triển của thành Sơn.

Dưới ngọn núi lớn, hang động ban đầu rất nhỏ, nhưng đã được mở rộng bởi thế hệ thành chủ đầu tiên.

Đó cũng là vị thành chủ đầu tiên, đã phát hiện ra những viên đá xanh phát sáng, có thể được sử dụng làm công cụ chiếu sáng để xây dựng thành trên núi.

Cũng chính là vị thành chủ đầu tiên, người đã đào giếng thánh, nội dung cuốn sách về thế hệ thành chủ đầu tiên đột ngột kết thúc ở đây.

Nội dung sau đó là thế hệ thành chủ thứ hai, thế hệ thành chủ thứ ba...

Xem đến cuối cùng, Mục Lương đóng sách lại với vẻ mặt chán chường.

Mối liên hệ giữa Giếng Thánh và Hư Qủy là gì, trong sách không có một chữ nhắc đến, hơn nữa lịch sử phát triển của thành Sơn cũng rất nhàm chán.

Khi anh cầm cuốn thứ tư lên, cánh cửa thư phòng được đẩy ra, Mễ Nặc thò đầu nhìn vào.

Sau khi xác nhận không có ai khác, cô tự tin bước đến bên cạnh Mục Lương.

- Mục Lương, trông đẹp không?

Mễ Nặc xoay người một vòng, chiếc váy sặc sỡ dài đến tận đầu gối, bồng bềnh theo chuyển động của cô.

Đây là bộ váy Mục Lương làm cho cô, kiểu dáng là một chiếc váy công chúa với đôi tai thỏ bông, rất dễ thương.

- Rất đẹp!

Mục Lương chân thành khen ngợi.

Anh đưa tay xoa đầu cô gái tai thỏ, dịu dàng hỏi:

- Thích không?

- Hihi… thích lắm.

Mễ Nặc mỉm cười, nghiêm túc gật đầu.

- Hừ, cái váy này tương đương với linh khí cao cấp, có thể chịu được không ít công kích.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Hả?

Đôi mắt xanh của Mễ Nặc mở to, vẻ mặt vui mừng.

- Làm sao vậy?

Trong mắt anh hiện lên vẻ nghi hoặc.

Mễ Nặc nghiêm mặt nói:

- Mục Lương, cho mấy người Phi Nhan mặc váy này đi, bọn họ cần hơn ta.

Mục Lương nghe xong, dở khóc dở cười, thở dài:

- Phi Nhan đã có Khôi Giáp Chu Tước rồi.

- Vậy thì đưa nó cho Hi Bối Kỳ!

Mễ Nặc lắc đầu yêu kiều nói:

- Ta ở Thành Huyền Vũ cả ngày, cũng không gặp phải nguy hiểm. Ta không cần mặc quần áo tốt như vậy.

- Không, an toàn của ngươi là quan trọng nhất.

Mục Lương vươn tay nhéo nhéo mặt cô gái tai thỏ.

- Ta ở khu Trung Ương an toàn lắm.

Mễ Nặc mím môi, đôi mắt xanh lấp lánh.

- Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, giống bọn trộm lần trước, vẫn có một số người có năng lực đặc biệt có thể lẻn vào Trung Uơng.

Mục Lương vỗ đầu cô gái tai thỏ, nói tiếp:

- Hơn nữa, sau này ngươi cũng sẽ đi dự tiệc cùng ta.

Cô gái tai thỏ ngay từ đầu đã nói rằng nếu có thể chữa khỏi bệnh sợ người lạ, cô có thể tham dự những dịp quan trọng đó cùng anh.

Chẳng hạn như các bữa tiệc của các thế lực, các thành chủ khác.

- Cái này...

Ánh mắt của Mễ Nặc lóe lên, bàn tay nhỏ bé nhéo nhéo góc váy chần chờ.

- Ngoan, tằm bảy màu nhả tơ rất nhanh, sớm muộn gì bọn họ cũng có.

Ngón tay Mục Lương búng nhẹ trán cô gái tai thỏ.

- Vâng.

Một ý cười thoáng qua mắt Mễ Nặc.

Cô đưa tay ra chạm vào chiếc váy trên người, chạm vào lụa mềm mại, dưới đôi mắt của cô ấy không thể che giấu được sự yêu thích.

- Hôm nay, ngươi định làm gì?

Mục Lương chuyển chủ đề với một nụ cười dịu dàng.

Mễ Nặc nhẹ giọng đáp lại:

- Viện Ca Kịch sẽ mở cửa trở lại vào ngày mai, vì vậy ta sẽ đến đó để tham gia tổng duyệt.

- Ừ, đi đi, cẩn thận đừng quá mệt.

Mục Lương nhẹ giọng dặn dò lên.

- Được rồi.

Mễ Nặc cười tươi như hoa, vui vẻ rời khỏi thư phòng với chiếc váy nhỏ của mình.

Mục Lương ngồi lại trên ghế, cầm trên tay cuốn sách thứ năm, chưa kịp mở ra thì cửa thư phòng đã bị gõ.

- Thành chủ đại nhân.

Giọng của Cầm Vũ truyền vào phòng làm việc.

Anh thản nhiên đáp:

- Vào đi.

Kẽo kẹt...

Cửa thư phòng được mở ra.

Cầm Vũ bước vào thư phòng, trên tay cầm một cái bình xanh lam bằng đá.

- Có chuyện gì?

Mục Lương liếc nhìn cái lọ trong tay Cầm Vũ.

Cầm Vũ đưa chiếc lọ màu xanh lam trong tay cho Mục Lương, khẽ nói:

- Ta nhìn thấy cái này khi đang phân loại đồ trong rương. Nó chắc có ích với ngươi.

Mục Lương đưa tay mở lọ, trong đó có một vật màu đỏ sẫm có kích thước tương tự quả vải.

- Đây là cái gì?

Anh không hiểu nhìn lên người phụ nữ tóc xanh.

- Một loại thần thú giống thú côn trùng, là đồ sưu tập của các thành chủ đời trước.

Cầm Vũ giải thích.

Cô biết rằng Mục Lương có thể thuần hóa những con hung thú, đây là những gì cô biết được khi hỏi về nguồn gốc của Rùa Đen.

Tất nhiên, nếu không có Khế Ước Ong Chúa, cô ấy sẽ không biết loại bí mật cốt lõi này.

Mục Lương nhướng mày ngạc nhiên nói:

- Thú côn trùng!

Anh nghĩ đến tằm bảy màu, cũng là một loại thú côn trùng, liệu có thể thuần hóa được không?

- Đúng, nhỏ chút nước vào người, nó sẽ tỉnh lại.

Cầm Vũ nói nhỏ.

Nghe vậy, Mục Lương đưa tay ra, ngưng tụ ra giọt nước trong đầu ngón tay, hóa thành một quả cầu nước cỡ quả trứng rơi vào trong lọ đá.

Một lúc sau, con bọ hình cầu trong lọ giống như bọt biển khi gặp nước, nó nhanh chóng hút nước.

Trong ánh mắt ngạc nhiên của Mục Lương, con bọ hình cầu màu đỏ sẫm nở ra và biến thành một con kiến có kích thước bằng hai ngón tay.

- Kiến.

Mục Lương nghi ngờ nói, sau đó lật úp lọ đá, vỗ nhẹ vào đáy lọ để nó rơi ra ngoài.

Con kiến lăn lộn rồi rơi xuống, muốn rời đi rất nhanh.

Mục Lương giơ tay vẫy vẫy, một sợi tơ nhện mỏng manh bay ra, nhốt bầy kiến.

- Chạy nhanh đấy.

Anh vén tơ nhện và đặt con kiến trước mắt mình.

Sau khi đến gần hơn, có thể thấy rõ hơn hình dáng của con kiến.

Cơ thể giống như một con kiến bình thường, nhưng nó có một cặp hàm khổng lồ giống như những chiếc kẹp.

Anh đưa tay ra và nhẹ nhàng chạm vào con kiến trước mặt.

Tiếp theo, hệ thống nhắc nhở quen thuộc vang lên.

- Đinh! Phát hiện sinh vật có thể thuần hóa, ký chủ muốn thuần hóa không?

Khóe miệng Mục Lương nhếch lên, âm thầm lẩm bẩm:

- Thuần hóa.

- Ding! Kiến Gọng Kiềm có sinh mệnh cấp 0 đang thuần hóa...

- Ding! Thuần hóa thành công, tốn 10 điểm thuần hóa.

- Kiến Gọng Kiềm? Cái tên rất thích hợp.

Mục Lương thở dài.

Hệ thống nhắc lại lần nữa:

- Ding! Có kế thừa thiên phú Chịu Khó của Kiến Gọng Kiềm hay không?

- Kế thừa.

Mục Lương nói thầm.

- Ding! Chịu Khó đang được cải tiến... Đang điều chỉnh... Kế thừa đã hoàn tất.

Vẻ mặt Mục Lương không đổi, biến hóa trong cơ thể chỉ thoáng qua và không đáng kể.

Con kiến trước mặt anh đã thay đổi, kích thước của nó tăng lên gấp đôi, và bộ hàm của chúng cũng trở nên to hơn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận