Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1995: Dời Nhà



- Bình nước này phải mang theo, cả cái chén gỗ này nữa….

Hi Sắt đứng trước giá gỗ và bỏ từng món một vào trong túi.

Hi Phù Ni ôm chăn da thú đã được xếp gọn, nói:

- Còn có cái này nữa, gối kê đầu bằng gỗ, chăn da thú, hai thứ này cũng phải mang theo.

Hi Sắt cho chăn vào túi rồi dùng hai tay ấn xuống, nói:

- Một cái túi không chứa đủ, ngươi lấy thêm một cái túi mang lại đây.

- Được.

Hi Phù Ni xoay người lại tìm thêm một cái túi da thú, hai người hợp lực mới nhét chăn da thú vào trong.

Hi Sắt chống nạnh nói:

- Mới đây mà đã đầy hai túi rồi, còn ghế, giường ngủ và những thứ khác làm sao bây giờ?

-, ngươi muốn dọn cả giường và ghế sao?

Hi Phù Ni kinh ngạc nói.

- Tất nhiên rồi, những thứ này vẫn còn dùng tốt mà.

Hi Sắt nói với vẻ mặt vô cùng đương nhiên.

- Giường quá lớn, muốn mang đi không dễ đâu.

Hi Phù Ni cau mày nói.

Hi Sắt cơ trí đáp:

- Chuyện này không khó, chúng ta chỉ cần đặt những món còn lại lên trên giường, sau đó ta nâng đầu giường, ngươi nâng đuôi giường là có thể mang đi rồi.

- Được rồi, ta nghe lời ngươi.

Hi Phù Ni gật đầu đáp ứng.

Hai chị em lại bận bịu một phen, chất ghế và những thứ khác lên trên giường lớn.

Hi Sắt lại tìm được một sợi dây, cột chắc tất cả vào giường.

Khi hai người thu dọn xong xuôi thì đã là chuyện của một giờ sau.

- Đi thôi, chúng ta đến nhà của ông Hi Đức Vưu Kỳ.

Hi Sắt phủi tay một cái, đưa lưng về phía đầu giường, hai tay đưa ra sau lưng nâng giường lên.

- Ừ.

Hi Phù Ni nâng đuôi giường, lọng ngọng bước tới trước.

- Một hai, một hai ~

Hi Sắt đếm nhịp, Hi Phù Ni phối hợp hô lên, tần số bước chân của hai người dần dần đồng bộ.

- Đông...

Một tiếng vang nặng nề truyền tới, nhà gỗ lay động vài cái, giường lớn trong tay hai người cắm ở trên khung cửa.

-, giường quá lớn, bị kẹt rồi.

Hi Sắt ngơ ngác nói.

Hi Phù Ni dậm chân, ảo não nói:

- Ai nha, ta ngốc quá, nên dời toàn bộ đồ đạc ra bên ngoài rồi mới cột chúng vào giường mới đúng!

- Chúng ta có nên phá huỷ nhà gỗ không?

Hi Sắt đề nghị.

Hi Phù Ni bất đắc dĩ nói:

- Trên tường có lưu ly mà Mục Lương chế tạo, ngươi muốn tháo dỡ như thế nào hả?

- Ngươi nói cũng đúng.....

Hi Sắt lẩm bẩm một câu.

Mục Lương ở lại chỗ này ngủ một đêm, tiện tay gia cố toàn bộ nhà gỗ bằng lưu ly, thậm chí các mặt tường cũng được một tầng lưu ly bao bọc lại.

Cô từng thử qua độ cứng của lưu ly, nó còn cứng rắn hơn cả xương cốt của một vài loại ma thú.

Hi Phù Ni bất đắc dĩ nói:

- Gỡ hết đống đồ trên giường xuống đi, dời đến bên ngoài rồi buộc lại sau.

- Chỉ có thể như vậy thôi.

Hi Sắt thở dài, cẩn thận buông giường xuống, sau đó cởi ghế và mấy cái túi da thú đặt sang một bên.

Khi các cô mang giường ra khỏi nhà gỗ, lại buộc chặt đồ đạc lên trên thì nửa giờ nữa đã trôi qua.

Hi Phù Ni nâng đuôi giường, thúc giục:

- Đi thôi.

- Ừ!

Hi Sắt lên tiếng đáp lại, nâng đầu giường đi tới đường cái.

Hai chị em xách giường lớn đi trên đường hấp dẫn rất nhiều ánh mắt của người xung quanh.

Có người quen ngạc nhiên hỏi:

- Hi Sắt, các ngươi muốn dọn nhà sao?

- Nói là dọn nhà cũng không có sai.

Hi Sắt ngây thơ đáp.

Những người khác thấy vậy tò mò hỏi:

- Các ngươi định dọn đi nơi nào?

- Dọn đi thành Huyền Vũ.

Hi Sắt trả lời mà không hề nghĩ ngợi.

- Em gái, ngươi đừng nói lung tung.

Hi Phù Ni vội vàng nhắc nhở.

- Đúng vậy, chúng ta không thể gây phiền toái cho Mục Lương.

Hi Sắt vội vàng ngậm miệng lại.

- Thành Huyền Vũ?

Đáng tiếc là đã có không ít người nghe được câu trả lời của Hi Sắt.

- Hi Sắt, lời ngươi mới vừa nói là có ý gì?

Một lão giả để râu mép hoa râm đứng chặn trước mặt Hi Sắt.

- Không có gì đâu, ta nói lung tung thôi.

Hi Sắt trả lời với vẻ mặt ngây thơ.

- Hừ, tuy ta già rồi nhưng lỗ tai vẫn chưa điếc....

Lão giả lạnh lùng nói.

Hi Phù Ni giải thích:

- Chúng ta dọn đến nhà của ông Hi Đức Vưu Kỳ.

- Các ngươi dọn đến nhà lão Vưu Kỳ?

Lão giả nhíu mày.

- Đúng vậy, chúng ta đang vội, ngươi mau tránh đường để chúng ta đi qua.

Hi Phù Ni ngây thơ đáp.

Lão giả không chịu buông tha hai chị em, nghiêm giọng nói:

- Không được, ta vừa nghe các ngươi nhắc tới thành Huyền Vũ, trên hòn đảo này không hề có nơi nào tên như vậy cả.

Hi Sắt cau mày lại, tức giận hô to:

- Ngươi ỷ mình già cả muốn bắt nạt tiểu cô nương phải không? Mọi người mau đến mà xem này, lớn rồi còn bắt nạt tiểu cô nương~~~

-??

Lão giả nghe vậy không khỏi sửng sốt một chút.

Hi Phù Ni suýt nữa bật cười, lén lút nhìn thoáng qua vẻ mặt của đối phương.

Một lão giả vây xem đen mặt nói:

- Bố Đề Tây, ngươi lớn chừng này tuổi rồi mà còn bắt nạt tiểu cô nương?

Bố Đề Tây là tên của lão giả đứng cản đường, hắn là một cường giả cấp 8.

- Ngươi đừng bắt nạt Hi Sắt, có gan thì khi dễ ta này.

Một bà lão khác chống nạnh nói.

- Bố Đề Tây, ngươi càng ngày càng sống thụt lùi.

Một vị cường giả cấp 9 châm chọc.

- Ta không có! Lại nói, không phải các ngươi cũng có nghi ngờ sao?

Bố Đề Tây luống cuống, lắp ba lắp bắp giải thích.

- Ngươi không nghe rõ à, các cô bé nói phải dọn đến nhà của Hi Đức Vưu Kỳ.

Vị cường giả cấp 9 cười lạnh một tiếng.

Bố Đề Tây vội vàng nói:

- Không phải, vừa rồi con bé nói là thành Huyền Vũ...

- Ngươi nghe lầm rồi.

-...

Khi bọn hắn cãi nhau ồn ào thì hai chị em Hi Sắt đã xách giường lớn rời đi.

- Phù, làm ta sợ hết cả hồn.

Hi Sắt quay đầu nhìn đám đông đang vây xem, thở dài một hơi.

Hi Phù Ni nói với thần sắc nghiêm túc:

- Ngươi phải nhớ kỹ, chớ nói bậy bạ, không thể gây phiền toái cho Mục Lương.

Nếu như hiện tại người trong Thánh Thành biết có biện pháp rời khỏi đây thì nhất định sẽ tạo thành hỗn loạn lớn.

- Ta biết rồi.

Hi Sắt vội vàng gật đầu.

- Được rồi, chúng ta đi nhanh thôi.

Hi Phù Ni thanh thúy nói.

- Ừ.

Hi Sắt quay đầu nhìn thoáng qua hai bên đường, lúc này vẫn có rất nhiều người lưu ý đến các cô, vì vậy hai chị em đành phải cố gắng bước nhanh hơn, xách giường lớn đi vào sâu trong Thánh Thành.

- Một hai, một hai ~

Sức lực của hai người rất lớn, đi một mạch băng qua toàn bộ Thánh Thành, khi đến bên hồ thì Mục Lương và những người khác vẫn còn ở trong nhà.

- Đặt ở nơi này trước đi.

Hi Sắt dừng bước lại, đặt giường lớn ở trên khoảng đất trống bên ngoài nhà gỗ.

………….

Hi Sắt buông giường lớn, hô:

- Mục Lương, ông Hi Đức Vưu Kỳ, chúng ta tới rồi!

Hi Phù Ni quay đầu nhìn con đường đã qua, không thấy có người theo thì trong lòng mới buông tâm.

- Cọt kẹt ~

Cửa nhà gỗ bị đẩy ra, Vân Vân đi ra, nhìn thấy đồ đạc trên giường không khỏi sửng sốt một chút.

Vân Vân ngơ ngác nhìn hai chị em, ngạc nhiên nói:

- Tại sao các ngươi lại mang theo giường nữa hả?

Hi Sắt ngây thơ nói:

- Nó còn có thể dùng nha, chúng ta ngủ nhiều năm như vậy, vứt đi rất đáng tiếc.

Bạn cần đăng nhập để bình luận