Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2221: Ta Cảm Thấy Cầm Lên Cắn Sẽ Ngon Hơn.



Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Những quý tộc có thù hận chúng ta, tới cũng tới rồi, chúng ta không tiện đuổi bọn hắn ra ngoài.

Vương quốc Huyền Vũ phát triển lớn mạnh, cộng thêm việc buôn bán phồn hoa ắt sẽ ảnh hưởng đến sản nghiệp của quý tộc các vương quốc còn lại, bọn hắn oán hận vương quốc Huyền Vũ cũng là chuyện dễ hiểu.

Hồ Tiên nhấc mắt lên, hỏi:

- Bọn hắn tới tay không sao?

Khóe miệng của Nguyệt Thấm Lan hơi co giật, nhẹ giọng nói:

- Có một bộ phận là tới tay không, còn có một bộ phận là đưa lễ còn không bằng không đưa....

- Nhớ kỹ đưa danh sách cho ta.

Hồ Tiên quyến rũ nói.

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc hỏi:

- Ngươi muốn thứ này làm gì?

Hồ Tiên nhàn nhạt nói:

- Trong sự kiện trọng đại như vậy mà bọn hắn dám đi tay không tới đây, sau này những người này có giao dịch buôn bán với vương quốc Huyền Vũ thì sẽ không được hưởng bất cứ chiết khấu và ưu đãi nào.

- Ừ, ta thích cách làm của ngươi.

Khóe môi của Nguyệt Thấm Lan cong lên, nhìn đám quý tộc ăn lấy ăn để kia thuận mắt rất nhiều.

Hồ Tiên che miệng cười tươi như hoa, không ai có thể chiếm tiện nghi từ cô, đương nhiên, đây là cách nói ngoại trừ Mục Lương.

- Mục Lương, ngươi dự định lúc nào tuyên bố chuyện về vương quốc Người Thú thế?

Nguyệt Thấm Lan nhẹ giọng hỏi.

Mục Lương nhìn về phía các quý tộc, bình thản nói:

- Chờ một chút đi.

Anh ôn hòa hỏi:

- Tân Tây đã truyền tin tức trở về chưa?

Nguyệt Thấm Lan gật đầu nói:

- Ừm, bên kia đã chuẩn bị xong, có thể tiến hành phát sóng bất cứ lúc nào.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Vậy chuẩn bị một chút, chờ bọn hắn ăn uống no nê rồi lại tuyên bố chuyện này.

- Vâng!

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã đáp lại, quay đầu nhìn Vệ Ấu Lan đứng ở cách đó không xa.

Thiếu nữ gật đầu tỏ vẻ đã biết, xoay người đi chuẩn bị phát sóng trực tiếp.

Ngoại trừ phát sóng, báo chí cũng đã được in ấn xong xuôi, chỉ chờ sau khi tuyên bố vương quốc Người Thú trở thành vương quốc phụ thuộc của vương quốc Huyền Vũ thì sẽ phát hành toàn quốc.

- Trong khoảng thời này Tiểu Lan rất bận rộn.

Hồ Tiên quyến rũ nói.

Nguyệt Thấm Lan vén tóc mai ra sau tai, ưu nhã nói:

- Đúng vậy, ít nhiều nhờ có cô bé hỗ trợ mà ta mới có thể thở dốc một chút.

- Vậy thì cần phải tăng lương cho cô bé mới được.

Mục Lương bình thản cười nói.

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy nói:

- Ta cũng đang có ý định này, tháng sau sẽ tăng lương gấp đôi cho cho cô bé.

Mục Lương bình thản nói:

- Tăng lên gấp ba đi, các hầu gái còn lại tăng lên gấp đôi.

Trên thực tế, phúc lợi ẩn ở cung điện khu Trung Ương mới là tốt nhất, một ít thứ như mỹ thực, tri thức, gia tăng giai cấp đều tốt hơn nhiều so với tiền lương.

Thậm chí không cần tiền lương vẫn có người muốn làm hầu gái.

- Như thế cũng tốt, nghe theo ngươi.

Nguyệt Thấm Lan không có dị nghị, ghi nhớ chuyện này ở trong lòng.

Hồ Tiên nhìn về phía Mục Lương, trên mặt nhiều chút ý cười.

- Có chuyện gì vậy?

Mục Lương buồn cười nhìn cô gái đuôi hồ ly.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

- Ngươi vẫn luôn tốt với người của mình.

Anh buồn cười nói:

- Ta không tốt với người của ta thì muốn tốt với ai chứ?

- Có lý.

Hồ Tiên cười khẽ một tiếng.

………..

Bên trong Đại Hội Trường, khu vực ăn uống, Ước Mỗ và những người khác ngồi quây quần quanh bàn ăn.

Linh Vận phồng miệng nhai nuốt thức ăn, quay đầu nhìn cha mình:

- Cha, món này ăn ngon thật đấy.

Ước Mỗ bình thản nói:

- Ngon thì ngươi ăn nhiều một chút.

Linh Vận liếc nhìn gương mặt bóng loáng của cha, nghiêm mặt nói:

- Cha, trên mặt ngươi đều là dầu mỡ, phải chú ý thân sĩ, giống như Mục Lương vậy.

Ước Mỗ đang ăn cơm chợt khựng lại, sau đó ngước mắt nhìn về phía chủ vị, Mục Lương đang cầm dao nĩa cắt thức ăn, động tác cực kỳ ưu nhã.

Hắn lại nhìn vạt áo của mình, mặt trên đã dính rất nhiều đốm dầu mỡ và vết bẩn.

- Đúng là nên ưu nhã một chút.

Linh Tịch cầm dao nĩa lên, học dáng vẻ của Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan rồi chậm rãi cắt thịt thăn.

- Ta cảm thấy cầm lên cắn sẽ ngon hơn.

Ước Mỗ giơ tay lên tùy tiện chùi miệng.

Linh Vận tức giận nói:

- Cha à, nơi đây không có món nào là khó ăn cả, quan trọng nhất là phải ưu nhã, chúng ta không thể thua kém những người khác được!

- Được rồi, vậy ta thử xem.

Ước Mỗ điều chỉnh dáng người, một tay cầm dao một tay cầm nĩa, từ từ cắt khối thịt nướng trước mặt.

- Răng rắc ~~~

Ngay sau đó, khay sứ nứt làm đôi.

- Ngạch...

Ước Mỗ giơ dao nĩa nhìn về phía vợ và con gái với vẻ mặt vô tội, toàn bộ bàn ăn rơi vào khoảng không yên lặng.

Khóe mắt của Linh Vận co giật một cái:

- Cha, ngươi có thể dùng ít sức lực lại được không?

Ước Mỗ thở dài, cảm thán một câu:

- Ưu nhã thật khó.

- Hì hì hì ~~~

Linh Tịch che miệng cười khúc khích, chồng của mình có tiếng là tháo hán (người đàn ông thô kệch ) trong giới quý tộc.

Linh Tịch đột nhiên hỏi:

- Đúng rồi, Phượng Nhi vẫn luôn đi theo bên cạnh ngươi đâu, cả ngày nay ta không nhìn thấy cô ta?

- A...

Nghe được lời này, sắc mặt của Linh Vận chợt cứng đờ.

Cô và Lăng Hương liếc nhìn nhau, cả hai cùng yên lặng không nói gì.

Linh Vận vẫn chưa nói cho cha mẹ biết về chuyện Phượng Nhi, không phải biết mở miệng như thế nào.

- Có chuyện gì vậy?

Trong mắt của Linh Tịch lộ vẻ nghi ngờ.

Linh Vận bỏ dao trong tay xuống, hít một hơi thật sâu rồi nói hết sức nghiêm túc:

- Cha, mẹ, Phượng Nhi là Hắc Ma Pháp Sư, hơn nữa cô ta chính là Hắc Phượng Hoàng, hiện tại đã bị Mục Lương các hạ bắt lại rồi.

- Hả?

Đôi mắt của Ước Mỗ và Linh Tịch đều trợn tròn, vẻ mặt sửng sốt.

- Ngươi nói cái gì?

Linh Tịch há hốc mồm.

Linh Vận nghiêm mặt nói:

- Những gì ta nói đều là sự thật, Phượng Nhi chính là Hắc Ma Pháp Sư Hắc Phượng Hoàng.

Ước Mỗ cau mày trầm giọng nói:

- Linh Nhi, chẳng lẽ ngươi bị Mục Lương lừa dối à?

Linh Vận tức giận nói:

- Không thể nào, các ngươi có thể hỏi Lăng Hương, cô ấy cũng ở đó mà.

- Linh Vận nói thật.

Lăng Hương nghiêm trang gật đầu.

Ước Mỗ chậm rãi lắc đầu, trầm giọng nói:

- Không được, làm sao Hắc Phượng Hoàng có thể lại là nha đầu kia chứ, cô ta vẫn luôn cùng chung sống với chúng ta mà.

Linh Vận bĩu môi nói:

- Nhưng cô ta đã chính miệng thừa nhận nha.

- Ta muốn gặp Mục Lương, phải đích thân hỏi mới được.

Ước Mỗ trầm giọng nói.

- Vậy thì tùy ngươi thôi.

Linh Vận nhún vai, cầm dao nĩa tiếp tục thưởng thức mỹ thực.

Ước Mỗ không yên lòng, nếu Phượng Nhi thật là Hắc Phượng Hoàng, như vậy bên trong vương quốc Tề Nhĩ Vô còn có bao nhiêu Hắc Ma Pháp Sư?

Trong vương thành, thậm chí trong vương cung có Hắc Ma Pháp Sư hay không?

Yết hầu của hắn nhấp nhô, càng ngày càng cảm thấy bất an, nếu như trong vương cung thật sự có Hắc Ma Pháp Sư, vậy vương cung hiện giờ thế nào rồi?

- Đừng lo lắng, không có chuyện gì đâu.

Linh Tịch vỗ nhẹ vào mu bàn tay của Ước Mỗ, dịu dàng trấn an nói:

- Trước khi đi ngươi để lại nhiều chuẩn bị phía sau như vậy, không cần lo lắng vấn đề an toàn đâu.

- Hy vọng là vậy đi.

Ước Mỗ thở dài.

Bạn cần đăng nhập để bình luận