Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 918: Chúng Ta Mang Cua Quỷ Xanh Tới



Thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ sắp xảy ra, nếu thành Bắc Hải tạo mối quan hệ tốt với người này, như vậy sau này bọn họ gặp khó khăn thì có thể đi tìm kiếm sự trợ giúp của thành Huyền Vũ.

- Ngươi lưu ý một chút, khi nào Na An tới thì thông báo cho ta biết.

Bố Vi Nhân bỏ lại một câu rồi xoay người trở về Phủ Thành Chủ.

- Vâng.

Tam thống lĩnh lại cung kính gật đầu lần nữa.

Một bên khác, ba người Mục Lương trở lại chỗ cửa thành, bọn thủ vệ đang đục băng đào xác Cua Quỷ Xanh.

- Cứng quá!

Thủ vệ toát mồ hôi đầy đầu đầy, quơ trường mâu trong tay, đập mạnh mấy lần mới đục được một khe hở nho nhỏ.

Lý Phúc nhìn chằm chằm về phía Rùa Đen, mặc dù trong lòng e ngại nhưng vẫn không có chạy trốn.

Bọn thủ vệ phát hiện Man Thú Hoang Cổ không có tấn công, sau đó nhìn thấy có kiến trúc bên trên, dần dần không còn sợ hãi nữa.

Trên lưng Man Thú Hoang Cổ có kiến trúc, như vậy chứng tỏ có người ở bên trên.

Những người đó không có phát động tấn công, tỏ vẻ đối phương tạm thời không có ác ý, nếu không thành chủ đại nhân đã sớm xuất hiện rồi.

- Cua Quỷ Xanh của ta đã chuẩn bị xong chưa?

Mục Lương đi tới ngoài cửa thành, nhìn về phía Đại thống lĩnh mặt trắng bệch.

- Các hạ, đã chuẩn bị xong rồi.

Lý Phúc chấn động tinh thần, đưa tay về phía mười mấy con Cua Quỷ Xanh chất đống ở bên cạnh.

Hắn khẩn trương hỏi:

- Như thế này đủ rồi chứ?

Mục Lương thuận miệng lên tiếng:

- Đủ rồi, giúp ta đưa đến thành Huyền Vũ đi.

- A, thành Huyền Vũ?

Lý Phúc há to miệng, khuôn mặt hắn lộ vẻ khó xử, nhắm mắt nói:

- Các hạ, ta còn phải thủ thành, không đi được.....

- Không chậm trễ quá nhiều thời gian của ngươi.

Mục Lương hời hợt nói, rồi xoay người, cất bước rời đi.

Ngay sau đó, lưu ly xuất hiện dưới chân hắn rồi bắt đầu lan ra không trung, cuối cùng ngưng kết thành một cây cầu kéo dài tới đất liền.

Nguyệt Thấm Lan bước lên cầu thang lưu ly, trở về thành Huyền Vũ cùng với Mục Lương.

- Thành Huyền Vũ ở ngay trên lưng Man Thú Hoang Cổ.

Trước khi rời đi, Bối Nhĩ Liên nhẹ nhàng nhắc nhở một câu.

Ba người Mục Lương rời đi, để lại Lý Phúc và một đám thủ vệ đứng ngây ra như phỗng.

……….

Thành Bắc Hải, ở cổng thành.

Lý Phúc chỉ huy thủ vệ dùng dây da buộc chặt Cua Quỷ Xanh.

Hắn nghiêm túc quát:

- Tất cả cẩn thận một chút, không được làm dơ, những con Cua Quỷ Xanh này là tặng cho Mục Lương các hạ.

- Vâng.

Bọn thủ vệ cũng rất cẩn thận, có thủ vệ thấp giọng nói:

- Đại thống lĩnh, thành Huyền Vũ có lai lịch ra sao?

- Đây không phải là việc ngươi nên hỏi, chỉ cần nhớ kỹ một điểm, đừng đi đắc tội thành Huyền Vũ.

Lý Phúc nghiêm túc dặn dò.

Sau khi Mục Lương rời đi, hắn trở về Phủ Thành Chủ một chuyến, nhận được cảnh cáo của Bố Vi Nhân rằng không được đắc tội thành Huyền Vũ.

- Vâng! Chúng ta đã rõ!!!

Bọn thủ vệ gật đầu lia lịa.

- Đại thống lĩnh, mấy con Cua Quỷ Xanh đã buộc xong rồi.

Thủ vệ cung kính nói.

Lý Phúc khua tay ra lệnh:

- Vậy thì lên đường thôi, đến thành Huyền Vũ.

- Rõ!

Bọn thủ vệ nâng lên từng con Cua Quỷ Xanh, bước lên cầu lưu ly tiến lên phía trước.

Lý Phúc bước lên cầu lưu ly, tim đập thình thịch, sau khi đi được một đoạn mới chậm rãi yên lòng.

- Thật rắn chắc, không hề lắc lư tý nào.

Hắn âm thầm cảm thán.

Ào ào…..

Bọt nước cuồn cuộn, cầu lưu ly vững vàng như núi, không hề lay chuyển.

Lý Phúc mang theo mười lăm tên thủ vệ, từng người khiêng Cua Quỷ Xanh đến gần thành Huyền Vũ.

Khi nhóm của hắn bước xuống cầu lưu ly, đứng trước Rùa Đen, lúc này mọi người mới cảm nhận được cảm giác áp bách và hít thở không thông.

- Đại thống lĩnh, chúng ta thật sự phải đi lên trên đó sao?

Có thủ vệ bắt đầu muốn bỏ cuộc giữa chừng.

Trong mười lăm người, có hơn một nửa lộ ra sắc mặt trắng bệch, bị dọa đến mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

- Bớt nói nhảm, đi mau lên!

Lý Phúc nhắm mắt tiếp tục bước tới trước.

Bọn thủ vệ khóc không ra nước mắt, nhưng cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể cắn răng nhắm mắt theo sau.

Đám người bước lên cầu thang đi tới Thiên Môn Lâu, vừa tới gần đã thấy Cao Thao và một đám Thành Phòng Quân võ trang đầy đủ.

Lý Phúc cố giả bộ bình tĩnh, nói:

- Xin chào, chúng ta mang Cua Quỷ Xanh tới cho Mục Lương các hạ.

Cao Thao nghiêm túc nói:

- Ta biết, nhưng muốn vào thành thì phải đăng ký, có Văn Điệp Thông Quan mới được cho phép đi lên.

-.... Được.

Khóe miệng của Lý Phúc co giật.

Hắn và bọn thủ vệ bất đắc dĩ tiến lên trước, dựa theo chỉ thị của nhân viên phục vụ, cầm Văn Điệp Thông Quan mới được cho đi.

Bọn họ nâng Cua Quỷ Xanh, khi đến Huyền Không Các lại tiến hành lần kiểm tra thứ hai, lưu lại vũ khí mới được cho qua.

Lý Phúc càng thêm buồn bực.

Hắn rất muốn phản kháng, nhưng lại không có can đảm, chỉ có thể ngoan ngoãn gửi lại trường mâu.

Cộp cộp cộp...

Không lâu sau đó, bọn họ đi tới trước Sơn Hải Quan.

Đại An Ti đứng ở cửa thành, hứng thú nhìn chằm chằm bọn người Lý Phúc.

Lý Phúc cũng đồng dạng đánh giá Đại An Ti, có chút không thể nhìn thấu cô ấy.

Hắn nghiêm túc nói:

- Các hạ, chúng ta tới đưa Cua Quỷ Xanh cho Mục Lương các hạ.

- Các ngươi đưa đến Úng Thành đi.

Đại An Ti phất tay, nói cho bọn họ vị trí của Úng Thành, sau đó ra hiệu mọi người tiến vào Sơn Hải Quan.

- Được thôi.

Lý Phúc bĩu môi, phất tay ra hiệu thủ vệ đuổi theo.

Sau khi kiểm tra Văn Điệp Thông Quan, mười sáu người thành công tiến vào Phố Buôn Bán.

Mặc dù lúc này, Phố Buôn Bán vắng vẻ, nhưng lại có mùi thơm mê người bay tới, khiến cho người ta không thể dừng bước tìm kiếm.

- Đại thống lĩnh, mùi hương này thơm quá!

Thủ vệ hít sâu một hơi, lộ ra vẻ mặt mê mẩn.

- Đây là mùi gì?

Lý Phúc hít hà, ngửi thấy rất nhiều mùi thơm.

- Không biết, nhưng trông có vẻ ăn rất ngon!

Bọn thủ vệ bàn tán ầm ĩ, từng đôi mắt quét nhìn các cửa hàng xung quanh.

Lý Phúc thu hồi lực chú ý, trầm giọng nói:

- Trước tiên phải đưa Cua Quỷ Xanh cho Mục Lương các hạ, xong việc rồi lại đi xem.

- Vâng.

Bọn thủ vệ đồng thanh đáp lại.

Bọn họ đi đến Úng Thành, sau đó lại bị Thành Phòng Quân ngăn cản ở bên ngoài.

Lý Phúc trầm giọng nói:

- Đám Cua Quỷ Xanh này là thành chủ của các ngươi muốn.

- Đi theo ta.

Thành Phòng Quân kiểm tra Cua Quỷ Xanh, sau khi xác định không có vấn đề mới phất tay mang nhóm của Lý Phúc đi vào Úng Thành.

Vừa bước vào Úng Thành đã thấy bảy, tám cỗ xe ngựa đậu ở một bên, tất cả đều dùng để vận chuyển Cua Quỷ Xanh.

Thành Phòng Quân ra hiệu nói:

- Đặt Cua Quỷ Xanh xuống, các ngươi có thể rời đi.

Không có người nói chuyện, chỉ có âm thanh hút khí lạnh vang lên.

Lý Phúc nhìn cây xanh trải dài hai bên đường không thấy điểm cuối, tinh thần có chút hoảng hốt, hắn hoài nghi đôi mắt của mình xảy ra vấn đề.

- Đại thống lĩnh, thực vật xanh ở nơi này đều là thật sao?

Thủ vệ kinh ngạc thốt lên.

- Đương nhiên là thật rồi.

Thành Phòng Quân nín cười đáp lại.

- Tại sao ở đây lại có nhiều cây xanh như vậy?

Lý Phúc cảm thấy không chân thực.

Phải biết rằng rất khó nhìn thấy thực vật ở trong thành Bắc Hải, hơn nữa còn xanh biếc và có sức sống như thế này.

Nhưng hiện tại trước mắt bọn họ, cây xanh giống như là nước trong Vùng Nước Mặn, khắp nơi đều có.

Vù vù vù…...

Gió thổi qua, lá cây cọ vào nhau tạo thành tiếng xào xạc vui tai.

Bạn cần đăng nhập để bình luận