Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 470: Nhiệm Vụ Ám Sát

Đêm khuya, bầu trời đen như mực, không có một tia sáng.
Bên ngoài thành Dạ Nguyệt, nhóm hộ vệ đang canh gác cửa thành.
- A ha !
Một tên hộ vệ ngáp dài, sau đó như phản ứng dây chuyền, ba tên hộ vệ còn lại đều ngáp theo.
- Buồn ngủ quá, hôm nay ngươi có tới thành Huyền Vũ không?
Một tên hộ vệ ngáp dài, hỏi người bên cạnh.
- Không, nghe nói đồ vật trong đó rất đắt đỏ, ta không mua nổi.
Tên hộ vệ khác đá một hòn đá trên mặt đất.
Sau lưng nhóm họ vệ, hai chậu than lớn đang cháy hừng hực, ánh lửa chiếu sáng mặt đất trước cửa thành, bóng của bốn tên hộ vệ nhẹ nhàng lay động.
- Hô hô !
- Các ngươi có nghe thấy tiếng động gì không?
Lỗ tai của tên hộ vệlớn tuổi giật giật, cảnh giác nghe ngóng, hình như hắn nghe được âm thanh kì quái gì đó.
- Đội trưởng, có khi nào ngươi nghe lầm không? Làm gì có tiếng động nào ở đây.
Ba tên hộ vệ khác bật cười, cơn buồn ngủ tiêu tan không ít.
- Các ngươi không nghe thấy thật à?
Hộ vệ lớn tuổi nghiêm túc hỏi.
- Không có.
Hộ vệ trẻ tuổi lại ngáp một cái.
Cơn buồn ngủ lại đột kích lần nữa.
Răng rắc !
Một tiếng động thanh thúy vang lên, bốn bóng người đột ngột xuất hiện sau lưng bốn tên hộ vệ.
Bàn tay rơi xuống, bốn tên hộ vệ trợn mắt, đồng thời ngất xỉu.
- Vào thành.
Ly Nguyệt lạnh lùng nói.
Cô nhìn Ngôn Băng, Ngải Lỵ Na và Ny Cát Toa, bốn người lại tiến vào trạng thái ẩn thân lần nữa.
Một phút sau, cửa thành bị mở ra từ bên trong.
- Răng rắc !
Trên tường thành xuất hiện vài vết cắt, giống như có thứ gì khổng lồ trèo qua.
Thành Dạ Nguyệt, đường đi đen như mực.
Bốn người Ly Nguyệt bước nhanh trong đêm, đi theo Kỳ Nhông Năm Màu đang trong trạng thái ẩn thân.
May mà con đường chính của thành Dạ Nguyệt tương đối rộng rãi, Kỳ Nhông Năm Màu di chuyển cũng dễ dàng hơn một chút.
Mười lăm phút sau, Ly Nguyệt dừng bước, đôi mắt màu bạc ngắm nhìn bốn phía.
Cô nghiêng đầu hạ giọng nói:
- Đằng trước chính là lâu đài của gia tộc Sát Huyết.
- Đi tới thành Huyền Vũ lâu như vậy, cuối cùng ta có thể động tay động chân rồi.
Trong lời nói của Ngải Lỵ Na không ức chế được sự hưng phấn, đôi mắt màu hồng dưới mũ giáp lóe sáng.
Ngôn Băng khẽ mở đôi môi màu hồng phấn, lạnh lùng nói:
- Nhiệm vụ ám sát bắt đầu.
Cô đi theo Ly Nguyệt, Ngải Lỵ Na vượt qua vách tường, đi vào sân trong.
Ny Cát Sa đợi ở bên ngoài, phụ trách tiếp ứng.
Lúc này, gương mặt xinh đẹp và quyến rũ của cô cực kỳ nghiêm túc, quay người lại ra lệnh:
- Các ngươi phụ trách cảnh giới, phối hợp hành động.
- Vâng.
Kỳ Nhông Năm Màu thoáng hiện thân, mười bốn người hộ vệ Khu Vực Trung Ương trên lưng nó nhẹ nhàng nhảy xuống, sau khi chạm đất thì ai nấy đều tiến vào trạng thái cảnh giới.
Có hai mươi bốn tên hộ vệ Khu Vực Trung Ương, mười người canh giữ Khu Trung Ương và công xưởng quan trọng, còn lại đều tới đây.
Ny Cát Sa chớp chớp đôi mắt màu xanh, cảnh giác nói:
- Chú ý an toàn.
Hộ vệ Khu Vực Trung Ương im lặng gật đầu, đây là nhiệm vụ ám sát, không nên ầm ĩ bại lộ hành tung.
- Hành động.
Ny Cát Sa vui mừng gật đầu, vung tay lên.
Hộ vệ Khu Trung Ương nghe vậy nhao nhao cầm lấy nỏ quân dụng, rút tên đặt lên dây cung.
Mọi người chia ra bao vây lâu đài Huyết Sát.
Ngay sau đó, các cô phủ lên Phi Phong Thuẫn U Linh, ánh sáng ba màu rực rỡ chợt lóe lên, đám người tiến vào trạng thái ẩn thân.
- Tê tê !
Kỳ Nhông Năm Màu thè lưỡi, vung đuôi đi tới gần lâu đài.
- Du du du !
Trên bầu trời đêm, Ưng Lửa xuất hiện bay quanh trên không tòa lâu đài.
- Tê tê !
Ngàn vạn tơ nhện từ trên cao rơi xuống, Nhện Quỷ Đỏ thả người nhảy xuống, dừng ở bên kia lâu đài.
Tất cả hành động đều không phát ra một âm thanh nào, không một ai trong lâu đài phát giác được sự khác thường.
Bên trong lâu đài, Ly Nguyệt nhẹ nhàng mở một cái cửa gỗ, đi vào hành lang tầng một.
Cô quay người lại ra hiệu bằng tay:
- Tìm được mục tiêu, giải quyết ngay tại chỗ.
Ly Nguyệt là người phụ trách nhiệm vụ lần này, cô đã liệt kê những người cần phải giết kèm theo miêu tả dáng vẻ.
Đây đều là tin tức mà ban ngày cô đích thân tới thành Dạ Nguyệt điều tra được.
Trên danh sách có tổng cộng mười hai người, tất cả đều thuộc dòng tộc Gia Áo, có quan hệ trực tiếp hoặc gián tiếp.
- Đã rõ.
Ngải Lỵ Na im lặng chớp mắt, cất bước đi tới cầu thang dẫn lên tầng hai.
Ngôn Băng thì đi tới tầng ba.
Trên gương mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt hiện lên sự lạnh nhạt, cô cất bước đi tới phòng của Gia Văn.
Hắn là mục tiêu hàng đầu cần giải quyết, bao gồm cả Gia Áo và Tạp San.
Cô gái tóc trắng nhanh nhẹn đi về phía trước, nỏ quân dụng trên tay đã được lắp tên.
Không bao lâu cô đã đứng trước cửa phòng của Gia Văn, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên trong.
- Hô hô !
Qua năm phút, cô gái tóc trắng chỉ nghe được tiếng hít thở kéo dài.
Ly Nguyệt chậm rãi đẩy cửa phòng rồi bước vào, toàn bộ hành trình không hề phát ra một tiếng động nào.
Gia Văn đang ngủ say ở trên giường.
Hắn bị thương, cơ thể rất dễ dàng mệt mỏi, phần lớn thời gian đều ngủ để khôi phục cơ thể.
Ly Nguyệt đi tới bên cạnh giường, lạnh nhạt nhìn xuống Gia Văn, nhìn thấy khuôn mặt lõm vào của hắn, trong đôi mắt màu bạc lộ ra sát ý.
Cô nhớ tới nhóm Huyết Nô, sắc mặt càng lạnh hơn.
Cô gái tóc trắng chĩa nỏ quân dụng vào giữa trán của Gia Văn, bình tĩnh bóp cò, mũi tên lập tức bắn xuyên qua trán của đối phương.
- Ngạch......
Gia Văn bỗng nhiên mở mắt ra, tròng mắt màu xám dần dần mất ánh sáng, ý thức rơi vào trong bóng tối vĩnh hằng.
Ly Nguyệt xoay người nhìn quanh căn phòng một vòng, sau đó rời đi.
Cảnh tượng như vậy phát sinh ở rất nhiều nơi.
Sâu trong lâu đài, bên trong căn phòng của Đại trưởng lão, lúc này, lão đang an tĩnh ngủ say.
Đột nhiên, Đại trưởng lão bỗng nhiên mở mắt ra, ánh sáng màu xám trắng lóe lên.
- Kẻ nào đêm hôm xông vào lâu đài.
Đại trưởng lão Sát Huyết vội vàng đứng lên, sắc mặt buồn bực, cảm nhận được biến cố xảy ra trong lâu đài.
- Tê tê !
Không chờ lão rời phòng, hai cỗ khí thế sắc bén đã khóa chặt lão.
- Ai đó?
Đại trưởng lão Sát Huyết dừng bước, sắc mặt rất khó coi.
Lão không dám hành động thiếu suy nghĩ, chủ nhân của khí tức khóa chặt lão vô cùng mạnh mẽ, thực lực vượt xa lão.
Không ai đáp lại, mọi việc đều an tĩnh như cũ, có điều một số người trong lâu đài đã bị cướp đi tính mạng ở trong mơ.
Nếu như đối phương chỉ có một người thì Đại trưởng lão còn dám liều mạng một phen.
- Đáng chết!
Đại trưởng lão Sát Huyết trợn trừng mắt.
Khuôn mặt của lão âm trầm:
- Rốt cuộc là kẻ nào chứ?
Chẳng lẽ là ba gia tộc còn lại liên thủ với nhau?
Ngay sau đó lão lập tức vứt bỏ suy đoán này, hiện giờ bốn gia tộc lớn đều bình an vô sự, không có phát sinh xung đột.
Huống chi, lão hiểu rõ tình huống của ba gia tộc còn lại, bọn họ rất khó lòng hợp tác với nhau.
- Chẳng lẽ là...... Thành Huyền Vũ!
Mí mắt của Đại trưởng lão Sát Huyết nhảy mấy lần, càng nghĩ càng cảm thấy rất có khả năng.
Không lẽ Gia Áo không nghe lời, đi trêu chọc thành Huyền Vũ?
Lão bước một bước ra ngoài, khí thế sắc bén càng ngày càng gần, có vẻ đối phương đang ở gần đây.
Đại trưởng lão Sát Huyết dừng bước, phát hiện đối phương không còn nhúc nhích.
Lão lập tức hiểu rõ, người bên ngoài đang cảnh cáo lão đừng ra tay.
Một bên khác, Ly Nguyệt đi tới cuối hành lang, trong phòng vẫn còn có ánh sáng, bên trong truyền ra tiếng trò chuyện.
- Gia Áo, tại sao Á Ân vẫn chưa truyền tin tức về?
Trong phòng, Tạp San cau mày ngồi ở mép giường, trong mắt hiện lên sự lo lắng.
- Đừng nóng vội, có lẽ là đã thành công, có lẽ là hắn đang trên đường trở về.
Gia Áo trấn an với giọng nói khàn khàn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận