Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2448: Ngươi Đưa Ra Lựa Chọn Đi, Muốn Chết Hay Làm Việc Hai Mươi Năm ?

Lam Khê hoàn toàn chấn kinh, cô ta cảm nhận được thực lực khủng bố của Mục Lương, hiển nhiên là đối phương nắm giữ ma pháp không gian cao hơn mình rất nhiều, cô ta và nam nhân này chênh lệch như là một gò đất nhỏ và núi cao.

Nguyệt Thấm Lan ngáp một cái, mỉm cười nói:

- Hiểu chưa, cho nên nhân tình của ngươi không đáng giá, nếu bệ hạ chúng ta nguyện ý thì có thể san bằng Hiệp Hội Ma Pháp Sư các ngươi.

Lông mi của Lam Khê run lên, khàn giọng nói:

- Ta có thể bồi thường cái khác.

- Ví dụ như?

Nguyệt Thấm Lan vẫn là hỏi với thái độ thong dong.

- Ta suy nghĩ một chút....

Ngón cái của Lam Khê đè xuống ngón trỏ, đốt ngón tay hơi trắng bệch.

- Bán mình đi.

Mục Lương nói.

Đôi mắt đẹp của Lam Khê trừng lớn, ngạc nhiên nhìn về phía anh:

- Cái gì?

Nguyệt Thấm Lan ngạo nghễ nói:

- Dù Bá Lệ là công tước thì cũng bị chúng ta bắt trở lại, chuẩn bị nhốt hắn hai mươi năm, vốn dĩ đã sắp xếp người đi bắt ngươi, không ngờ ngươi lại tự đưa tới cửa.

Khóe mắt của Lam Khê giật một cái, hóa ra là mình giao hàng đến nhà.

- Nhốt ngươi hai mươi năm.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Không được.

Lam Khê mở to hai mắt, không hề hoài nghi lời nói của Nguyệt Thấm Lan.

Phải biết rằng thực lực của Mục Lương mạnh hơn cô ta nhiều, nếu bọn họ thật sự muốn bắt cô ta thì dù cô ta có lợi dụng ma pháp không gian để rời đi cũng rất là không có khả năng.

- Chuyện này không phải do ngươi quyết định.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười nói.

Lam Khê sợ hãi hô to:

- Không được, tuyệt đối không được, ta không thể bị giam hai mươi năm.

Đáy mắt của Nguyệt Thấm Lan hiện lên tia sáng, nói:

- Vậy ngươi làm công thay chúng ta đi, thời gian đồng dạng là hai mươi năm, nhưng chúng ta sẽ không hạn chế tự do của ngươi.

- Hai mươi năm?

Đôi mắt đẹp của Lam Khê trừng lớn.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Một là bị nhốt hai mươi năm, hai là chém đầu, ta cảm thấy cách thứ hai còn bớt việc hơn nhiều.

- Ừm, vậy chém đầu đi.

Mục Lương gật đầu nhận đồng.

Lam Khê hét lên một tiếng:

- Không được, chuyện này càng không được, quyết định của các ngươi cũng quá tùy ý rồi đó, nói chém là chém sao!?

Lúc này, cô ta không còn một chút ý định xây phân hội, chỉ nghĩ giữ được tính mạng và chạy thoát khỏi nơi này.

Nguyệt Thấm Lan ngồi bắt chéo hai chân, nói:

- Ngươi đưa ra lựa chọn đi, muốn chết hay làm việc hai mươi năm.

Lam Khê biến sắc, nói với giọng khàn khàn:

- Ta là người của Hiệp Hội Ma Pháp Sư, sao có thể làm việc ở vương quốc Huyền Vũ được chứ, lại còn là tận hai mươi năm?

Nguyệt Thấm Lan nói không chút để ý:

- Cái này đơn giản thôi, ngươi rời khỏi Hiệp Hội Ma Pháp Sư là tốt rồi.

Lam Khê cao giọng nói:

- Sao ta có thể rời khỏi hiệp hội được chứ? Cho dù ta nguyện ý thì hội trưởng và những người khác cũng sẽ không đồng ý.

- Chỉ cần ngươi muốn, vậy không có vấn đề.

Mục Lương mỉm cười.

Lam Khê nhớ lại lời nói của Nguyệt Thấm Lan, chỉ cần người đàn ông trước mắt này nguyện ý thì Hiệp Hội Ma Pháp Sư đều có thể bị người này san bằng.

- Các ngươi thật sự không hạn chế tự do của ta à?

Cô không nhịn được hỏi.

- Đương nhiên, ngươi có thể tự do hoạt động ở trong vương quốc Huyền Vũ.

Mục Lương nói.

Lam Khê ngạc nhiên nói:

- Chỉ có thể đi lại ở trong vương quốc Huyền Vũ thôi sao?

Mục Lương hơi nghiêng đầu, nói không chút để ý:

- Vậy phải xem biểu hiện của ngươi, nếu như nỗ lực làm việc, có việc muốn đi vương quốc khác thì cũng có thể cho ngươi đi.

Anh sẽ ký kết Khế Ước Ong Chúa với Lam Khê, chỉ cần ký kết khế ước thành công thì cô ta sẽ không cách nào phản bội vương quốc Huyền Vũ được, đến lúc đó muốn đi đâu đều được.

Sắc mặt của Lam Khê lại biến ảo lần nữa, lựa chọn qua lại giữa mạng nhỏ của mình và làm việc hai mươi năm, trên thực tế thì cô không có lựa chọn nào khác.

- Ta lựa chọn làm việc hai mươi năm.

Cô ta chấp nhận cúi đầu, nhớ lại cuộc sống lúc ở Hiệp Hội Ma Pháp Sư, dường như cũng không có cái gì để mình phải luyến tiếc.

Khóe môi của Mục Lương hơi nhếch lên, Trần Không sắp có lão sư, anh cũng sắp có một trợ thủ, có thể giao một ít ma pháp trận không gian đơn giản cho Lam Khê hoàn thành.

Trần Không là thiếu niên kia thức tỉnh hệ Không Gian, hiện nay đang học tập ở Học Viện Ma Pháp.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Công việc ở khu Trung Ương là việc mà rất nhiều người cầu còn không được, đối với ngươi mà nói có lẽ là kỳ ngộ.

Lam Khê nghe vậy nhìn về phía Mục Lương, tạo nghệ của người này ở ma pháp Không Gian cao hơn mình, có lẽ cô sẽ học được gì đó từ đối phương.

Mục Lương nhìn cô gái tóc xám bạc, ngay sau đó xuất hiện ở trước mặt cô, ngón tay chạm vào trán đối phương, đồng thời bắt đầu ký kết Khế Ước Ong Chúa.

Lam Khê không cách nào phản kháng, hai mắt trở nên mê mang, khi khôi phục thanh minh thì Khế Ước Ong Chúa đã ký kết hoàn thành.

- Sắp xếp chỗ ở cho cô ấy đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Vâng.

Khóe môi của Nguyệt Thấm Lan hơi cong lên, mang theo Lam Khê rời đi phòng tiếp khách.

…….

Trong nhà ăn tầng sáu khu Trung Ương.

Hổ Tây và Lan Đế bưng khay ăn ngồi xuống, không khỏi nuốt nước miếng khi nhìn thức ăn ngon miệng trong khay.

Hôm nay, các cô mới vừa trở lại khu vực Trung Ương, vốn dĩ muốn báo cáo công tác với Mục Lương, đúng lúc anh alji không ở cung điện nên Ngôn Băng bảo các cô chiều nay lại tới, bây giờ có thể nghỉ ngơi một hồi.

Vì vậy hai người trở về tắm rửa một chút, chuẩn bị ăn cơm trưa rồi lại đến cung điện báo cáo.

- Ngao ô ~~~

Hổ Tây nhét một khối thịt vào miệng rồi nheo mắt lại vì vui sướng, cảm thán nói:

- Cơm hôm nay ăn ngon thật.

- Ừ đúng rồi, canh cũng vậy, chẳng lẽ nhà ăn đổi đầu bếp rồi sao?

Lan Đế kinh ngạc hỏi.

Hổ Tây lắc đầu nói:

- Không biết, nhưng ăn ngon hơn trước rất nhiều, tuy các món trước kia cũng không tệ nhưng vẫn không thể sánh bằng hôm nay.

- Ừ ừ.

Lan Đế quay đầu nhìn về phía vị trí cửa sổ, thấy được một vị đầu bếp đang bận rộn, không phải là người trước đây mà cô từng gặp, lẩm bẩm:

- Hình như là đổi đầu bếp thật đấy.

- Ta đi hỏi một chút.

Hổ Tây nghe vậy đứng lên đi về phía cửa sổ, miệng vẫn còn nhai thức ăn.

Không bao lâu, cô lộ ra vẻ mặt thì ra là thế rồi trở về chỗ ngồi của mình, nói:

- Đầu bếp ban đầu đi học bổ túc rồi, nói là tài nấu ăn tăng lên mới có thể trở về.

Lan Đế tò mò hỏi:

- Thì ra là như vậy, thế vị đầu bếp bây giờ là từ đâu tới?

- Từ Mỹ Thực Lâu.

Hổ Tây hồi đáp.

- Khó trách, đầu bếp ở Mỹ Thực Lâu đều nấu ăn rất tốt.

Lan Đế chợt nói.

- Ta cũng cảm thấy như vậy.

Hổ Tây ngây thơ gật đầu, tiếp tục bảo:

- Nghe nói còn có cuộc thi đầu bếp, so xem ai nấu ăn ngon hơn, năm thứ hạng đầu có thể làm đầu bếp trưởng cho các cửa hàng mới.

- Cửa hàng mới? Cuộc thi đầu bếp?

Lan Đế chợt ngừng ăn.

Hổ Tây giải thích:

- Đúng rồi, Chủ Thành chúng ta không chỉ có mỗi Mỹ Thực Lâu đâu, mỗi ngày đều có rất nhiều người ngoài tới đây du lịch, bọn họ chỉ có thể đi ăn ở những cửa hàng nhỏ, cho nên mới phải xây thêm Mỹ Thực Lâu mới.

Bạn cần đăng nhập để bình luận