Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2559: Về Đến Vương Quốc Huyền Vũ!

Hồ Tiên ngáp một cái, thuận miệng hỏi:

- Ngày hôm nay không cần đi dò xét Sơn Hải Quan?

- Có chứ, nhưng chưa tới giờ.

Đại An Ti nhún vai.

Mỗi ngày, cô đều đi tuần tra Sơn Hải Quan, không phải đi bộ, mà là lái xe máy dò xét trên tường thành.

Xe máy đã được sản xuất hàng loạt hơn ba trăm chiếc, ngoại trừ hộ vệ Trung Ương thì Đại An Ti cũng có một chiếc, thuận tiện đi ra ngoài và tuần tra xung quanh.

- Được rồi.

Hồ Tiên nhàn nhạt lên tiếng.

Cô và Đại An Ti không tính là xa lạ, Sơn Hải Quan và Thành Buôn Bán Sơn Hải gần sát nhau, khi trong Thành Buôn Bán gặp phải phiền toái thì sẽ cần người từ cứ điểm tới hỗ trợ, thường xuyên qua lại cho nên quen thuộc.

Đại An Ti và cô gái đuôi hồ ly đợi một hồi nhưng mà vẫn không thấy bóng dáng của Mục Lương, ngược lại chờ tới tiếng chuông Huyền Vũ, quay đầu hỏi:

- Đã đến giờ rồi, ta phải đi tuần tra, ngươi còn muốn tiếp tục chờ sao?

- Ngươi vội việc của mình đi, không cần để ý ta.

Hồ Tiên phất tay nói, giọng điệu có chút lười nhác.

- Được rồi.

Đại An Ti nhún vai, xoay người rời đi.

Cô trở lại trong pháo đài, thuần thục đội mũ giáp lên đầu rồi nhảy lên yên xe máy, khởi động tay ga rồi phóng như bay ra ngoài.

- Ầm ầm ~~~

Đại An Ti cưỡi xe máy bay nhanh trên tường thành, đôi mắt xanh băng ngắm nhìn bốn phía, kiểm tra tai họa ngầm có thể tồn tại.

Thỉnh thoảng cô dừng lại rồi xuống xe đến bên tường thành kiểm tra, lấy sổ ghi chép viết lại tình huống dò xét.

- Không biết đi hết một vòng tường thành thì cần mấy ngày...

Đại An Ti lại ngồi lên xe máy lần nữa, nhìn chăm chú vào tường thành không thấy được phần cuối.

Cô thắc mắc nếu lái xe máy chạy quanh tường thành một vòng thì sẽ mất bao lâu, nhưng dù trong lòng tò mò thì cô chưa bao giờ thử qua.

Tường thành của vương quốc Huyền Vũ rất dài, hơn nữa có vài khu vực là cấm địa, không có lệnh bài thông hành thì không cách nào qua được.

Ví dụ như khu vực Sương Mù Mộng Ảo, trên tường thành luôn được bao phủ sương mù đủ màu sắc rực rỡ, người không có lệnh bài thông hành đi vào đó thì sẽ bị lạc ở bên trong, thậm chí là vĩnh viễn ra không được.

Còn có đoạn tường thành mà Mục Lương bài trí thực vật thuần dưỡng, người không có lệnh bài đi vào sẽ lập tức bị công kích, không cẩn thận cũng sẽ vứt bỏ mạng nhỏ.

Những vị trí tường thành này không cần Đại An Ti đi dò xét, đã có binh sĩ canh giữ ngày đêm tại đó.

- Trở về thôi.

Đại An Ti thay đổi phương hướng, lái xe máy về phía pháo đài Sơn Hải Quan.

- Ầm ầm ~~~

Khi cô trở lại pháo đài Sơn Hải Quan lần nữa thì Hồ Tiên vẫn còn ở trên tường thành, đôi mắt đỏ rực vẫn nhìn chăm chú vào biên giới xa xa.

Đại An Ti thấy thế dừng xe máy, gỡ mũ giáp đi tới bên cạnh cô gái đuôi hồ ly, khẽ thở ra một hơi, bình tĩnh hỏi:

- Chị Hồ Tiên còn đang chờ bệ hạ à?

Hồ Tiên giơ tay lên chỉ về một hướng, mỉm cười nói:

- Ngươi xem, có phải rất đẹp không?

Đại An Ti sửng sốt một chút, ngước mắt nhìn về phía cô gái đuôi hồ ly chỉ, đó là biên giới hải vực và bến tàu.

Trên mặt biển, từng chiếc thuyền đi tới và rời đi, mặt nước gợn sóng lăn tăn, chiết xạ ánh sáng do Trà Thụ Sinh Mệnh mô phỏng, nhìn lâu rồi còn có thể khiến người ta cảm thấy có chút chói mắt.

- Đúng là rất xinh đẹp.

Đôi mắt xanh băng của Đại An Ti sáng lên.

Trong lòng cô cảm thấy kinh ngạc, mình nhậm chức ở Sơn Hải Quan lâu như vậy, tại sao lại không phát hiện cảnh đẹp như vậy chứ?

- Nếu như không nhờ Mục Lương thì chúng ta mãi mãi không thể thấy được cảnh tượng này.

Hồ Tiên thanh thúy nói.

Đại An Ti gật đầu nhận đồng, nếu như không nhờ Mục Lương thì có lẽ bây giờ cô đã bị chôn vùi dưới thành Sơn, hoặc trở thành Huyết Thực trong miệng Hư Quỷ.

Cô nghĩ đến thành Sơn, ánh mắt có chút ảm đạm, trong lòng đột nhiên nghĩ đến Cầm Vũ, trong khoảng thời gian này tất cả mọi người bề bộn nhiều việc, cô ấy đang làm gì?

Sau khi Mục Lương chia Lục Quân thành bốn Đại Quân Doanh bao gồm Trấn Đông quân, Trấn Tây quân, Trấn Bắc quân và Trấn Nam quân, Cầm Vũ càng ngày càng bận rộn.

Nếu không có Trinh Hoán thì Cầm Vũ còn phải quản lý cả Hải Quân, đến lúc đó lại càng bận bịu hơn.

Đại An Ti suy nghĩ một chút, quyết định khi nào nghỉ phép thì đi thăm Cầm Vũ, hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, một đoạn thời gian không thấy vẫn là rất nhớ.

Hồ Tiên nhìn về phía Đại An Ti, quyến rũ hỏi:

- Tuần tra xong rồi à?

- Ừm, hết thảy đều bình thường.

Đại An Ti nghiêm mặt đáp.

- Vậy là tốt rồi.

Hồ Tiên gật đầu một cái, đứng thẳng người, xoay eo, quyến rũ nói:

- Không đợi nữa, ta phải trở về làm việc đây.

- Ừm, không còn sớm nữa.

Đại An Ti gật đầu, nếu cô gái đuôi hồ ly chờ nữa thì trời sẽ tối.

- Du du du ~~~

Đột nhiên một tiếng kêu xa lạ vang lên từ đằng xa, lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

Hồ Tiên nghĩ tới điều gì đó, vội vã quay đầu nhìn lại, tròng mắt đỏ rực tỏa sáng.

- Âm thanh gì thế?

Sắc mặt của Đại An Ti trở nên nghiêm túc, cho rằng có ma thú tấn công biên giới Huyền Vũ.

……..

- Vù vù vù ~

Bên ngoài kênh Sương Mù, Kim Ô Thánh Quang giảm tốc độ, tìm kiếm lối vào vương quốc Huyền Vũ.

Mục Lương đứng ở trên đầu của nó, lên tiếng ra lệnh:

- Tiểu Ô, bay sang bên trái một chút.

- Du du du ~~~

Kim Ô Thánh Quang kêu dài một tiếng, vỗ cánh bay về phía bên trái.

Trên lưng của nó, An Kỳ ôm Báo Lưu Vân, cùng Khắc Lai Mạn và Tây Ni nhìn về phía kênh Sương Mù không thấy phần cuối.

Đây là lần đầu tiên ba cô gái tới kênh Sương Mù, hơn nữa còn được tận mắt nhìn thấy kênh Sương Mù với khoảng cách gần như vậy cho nên mang tới chấn động rất lớn, khiến cho các cô hồi lâu không nói nên lời.

Qua một hồi lâu, An Kỳ mới mở miệng nói:

- Nơi này chính là kênh Sương Mù sao, ta cảm giác có chút không chân thực, hình ảnh này giống như là ở trong mơ vậy.

- Đúng vậy, giống như đang ở trong mộng......

Tây Ni gật đầu nhận đồng.

Mục Lương quay đầu nhìn ba người, mỉm cười không nói chuyện.

- Sắp tới nơi rồi.

Anh lên tiếng nhắc nhở một câu.

- Vâng.

Ba người An Kỳ mừng rỡ, trong mắt lộ vẻ mong đợi nhìn chăm chú vào phía trước.

Đoàn người lại bay thêm một đoạn thời gian.

Mục Lương chắp tay sau lưng, nhìn chăm chú vào cổng ra vào khổng lồ cách đó không xa, mặt trên có treo một khối bảng hiệu to tướng, viết bốn chữ lớn: Vương Quốc Huyền Vũ.

Xa xa, An Kỳ ba người thấy to lớn kia lưu ly cổng ra vào.

Khắc Lai Mạn há to mồm, không khỏi lên tiếng thán phục:

- Trời ạ, lối vào vương quốc Huyền Vũ lại lớn đến thế sao?

Mục Lương hơi nâng cằm lên, ôn hòa nói:

- Tiểu Ô, chính là chỗ đó, bay vào đi.

- Du du du ~~~

Bạn cần đăng nhập để bình luận