Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 922: An Na Đến



Na An nhắm hai mắt lại, đuôi cá thon dài dán chặt cơ thể của Cá Chuồn, như vậy mới không bị gió lớn thổi xuống.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Khi cô gái tóc tím mở mắt ra thì bầu trời đã sáng tỏ.

- A, ngủ quên mất rồi.

Na An duyên dáng kêu to một tiếng.

Cô vội vàng ngồi dậy, thu hồi đồ đạc bên người rồi nhét tất cả vào túi da thú sau lưng.

Na An ngắm nhìn xung quanh một vòng, ngoại trừ một biển nước thì không còn cái gì khác.

- May mắn không bị ai phát hiện.

Cô thở dài một hơi, từ từ thả lỏng.

Na An biết rõ điểm đặc biệt của bản thân, nếu như bị người xấu phát hiện, thực lực còn không bằng đối phương, như vậy kết cục của cô sẽ rất thảm thiết.

- Ngạc ngạc ngạc!

Cá Chuồn phát ra tiếng kêu, truyền lại một loại tin tức nào đó.

- Chúng ta sắp đến thành Bắc Hải rồi sao?

Đôi mắt đẹp của Na An sáng lên.

Cô có thể nghe hiểu tiếng kêu của Cá Chuồn, đây là năng lực thức tỉnh của cô.

Không chỉ riêng Cá Chuồn, cô còn có thể nghe hiểu một ít tiếng hung thú khác, đây cũng là một trong những nguyên nhân mà cô có thể sống chung với Cá Chuồn.

Cá Chuồn đáp một tiếng rồi lại đập cánh lần nữa.

- Vậy thì dừng lại ở đây đi.

Na An vỗ vào vây của Cá Chuồn.

Cá Chuồn lên tiếng, bắt đầu lặn xuống, cuối cùng trôi nổi trên mặt nước giống như một chiếc thuyền nhỏ.

Na An lấy ra một chiếc vỏ sò xoắn ốc, rút nút gỗ nhét vào miệng vỏ sò rồi trút trân châu bên trong ra.

Đây là một viên Trân châu dị sắc màu cam, có thể cho phép cô hô hấp dưới nước một đoạn thời gian rất dài.

Ừng ực…..

Cô gái tóc tím nuốt trân châu vào miệng, sau đó nhắm mắt lại cảm nhận bên trong cơ thể, cho đến khi phần bụng có một luồng hơi lạnh liên tục truyền ra, cái này chứng tỏ trân châu đang có tác dụng.

Tộc Người Cá có thể hô hấp dưới nước, nhưng chỉ được một đến hai giờ, tiếp đó phải nổi lên mặt nước để lấy khí oxy.

Nếu muốn ở dưới nước trong thời gian dài, vậy thì vẫn phải dựa vào Trân châu dị sắc.

Na An mở mắt ra, xoay người nhanh nhẹn tháo dây trên người Cá Chuồn rồi đeo túi da thú trên lưng.

Ào ào…...

Na An đeo túi da thú nhảy xuống nước, vây cá ở đuôi xòe ra, đong đưa có quy luật để cho thiếu nữ có thể nổi lên mặt nước.

Na An vỗ đầu Cá Chuồn theo thói quen, trấn an:

- Thành Bắc Hải quá nguy hiểm, ba ngày sau ngươi lại đến nơi này đón ta.

Thành Bắc Hải có quá nhiều con người, hơn nữa còn có Cua Quỷ Xanh, thiên địch của Cá Chuồn.

Cá Chuồn bơi rất nhanh, nhưng không có lực công kích, nếu gặp phải một bầy Cua Quỷ Xanh thì sẽ vô cùng nguy hiểm.

Cho nên mỗi lần cô gái tóc tím tới thành Bắc Hải làm giao dịch đều để Cá Chuồn đưa đến đây, tiếp đó tự bơi đến thành Bắc Hải.

Ngạc ngạc ngạc…..

Cá Chuồn kêu vài tiếng, nó rất muốn đưa cô gái tóc tím đến thành Bắc Hải.

- Không được, ta đã nói rất nhiều lần rồi, nếu như bị phát hiện thì ngươi sẽ bị bắt giết lấy thịt.

Na An nghiêm mặt nói.

Cá Chuồn vung vẩy cái đuôi nhỏ dài, giống như đang làm nũng.

- Được rồi, ta sẽ chú ý an toàn, ngươi yên tâm đi.

Na An vỗ đầu của Cá Chuồn.

Cô không nhịn được cảm thán, nếu Cá Chuồn không phải tổ tiên của đảo Người Cá, chỉ sợ cô cũng muốn nếm thử thịt Cá Chuồn.

- Đi nhanh đi.

Na An dịu dàng thúc giục.

Cá Chuồn phun ra một cột nước, sau đó lao đầu xuống dưới, bơi về phía chỗ sâu.

Na An yên lòng, nắm chặt túi da thú còn lớn hơn cơ thể đang đeo sau lưng.

Sau khi xác định vị trí của thành Bắc Hải, cô lao xuống nước và bơi về phía trước.

………

Rào rạt……

Mặt nước cách thành Bắc Hải một ngàn mét, một vòng màu tím nổi lên.

Na An chậm rãi trồi lên khỏi mặt nước, giơ tay lau bọt nước trên mặt rồi nhìn thành Bắc Hải ở phía xa.

- Cuối cùng cũng tới rồi.

Cô nói thầm một tiếng.

Sau khi tách khỏi Cá Chuồn, cô đã bơi gần một giờ mới tới gần thành Bắc Hải.

Cô gái tóc tím ngắm nhìn xung quanh một vòng, sau khi thấy không có người thì mới lặn xuống nước, tiếp tục bơi tới thành Bắc Hải.

Mười mấy phút sau, khi Na An ló đầu lên khỏi mặt nước lần nữa thì cô đã ở phía sau thành Bắc Hải, hoàn toàn ngược hướng ở bến cảng.

Nơi này là kẽ hở giữa các tảng đá lớn, còn có một khối đá phẳng cách mặt nước nửa mét.

Na An ném mạnh túi da thú lên tảng đá rồi trèo lên trên.

- Rất tốt, lần này vẫn không có gặp phải Cua Quỷ Xanh.

Cô thở dài một hơi.

Mỗi khi đến thành Bắc Hải, cô đều phải vô cùng cẩn thận, cần lựa chọn khi Cua Quỷ Xanh không ra khỏi sào huyệt.

Cô gái Người Cá cởi bỏ túi da, lấy ra một khối da thú rồi che quanh người, che khuất cái đuôi màu tím bắt mắt.

- Tới lúc vào thành rồi.

Na An hít một hơi thật sâu rồi lại đeo túi da thú lên lưng, dọc theo khe đá đi vào bên trong.

Cô dựa vào cuối đuôi để chống đỡ cơ thể, đi đường bằng vây đuôi, mặc dù tư thế có chút nghiêng ngã, nhưng cũng có thể che mắt người khác.

Cô gái Người Cá đi dọc theo khe đá năm phút, khe hở càng ngày càng lớn, mặt đất trở nên bằng phẳng.

- Có ai không?

Na An cảnh giác hô một tiếng.

- Thành chủ đại nhân đã đợi ngươi hai ngày rồi.

Tam thống lĩnh mặc khôi giáp Cua Quỷ Xanh bất ngờ xuất hiện.

Đây là con đường bí mật có thể thông tới một ngôi nhà ở thành Bắc Hải, mỗi lần cô gái Người Cá tới thì đều đi vào thành từ chỗ này.

- Thật là... Lại chạy vào nhà ta rồi.

Na An bất mãn nói.

Bố Vi Nhân đã đồng ý với cô, để thuận tiện cho việc giao dịch sau này, ngôi nhà và lối đi bí mật sẽ thuộc sở hữu của cô gái Người Cá.

Tam thống lĩnh không có trả lời, mà xoay người bước lên cầu thang làm bằng đá.

Ở cuối cầu thang có một tấm ván gỗ, chỉ cần đẩy ra là có thể tiến vào ngôi nhà thông với lối đi bí mật.

Na An bĩu môi, nắm chặt túi da thú trên người, nhảy nhót lên từng bậc thang, gian nan nhảy vào nhà.

Ầm!!!

- Mệt chết ta rồi!

Cô thả chiếc túi da thú xuống bàn, thở phào nhẹ nhõm rồi ngồi xuống ghế gỗ.

Tam thống lĩnh nhìn cô gái Người Cá, không tiếp tục thúc giục đối phương nữa.

Qua hơn mười phút, cô ta không nhịn được lên tiếng:

- Tiểu thư Na An, thành chủ đại nhân đang chờ ngươi.

Đôi mắt màu tím của Na An trừng đối phương, tức giận nói:

- Bố Vi Nhân quá nóng vội rồi, còn không để cho ta nghỉ ngơi một ngày nữa.

- Thành chủ đại nhân có chuyện khác muốn nói với ngươi.

Tam thống lĩnh thuận miệng giải thích một câu.

- Chuyện khác? Là chuyện gì?

Na An lập tức lên tinh thần.

- Thành chủ đại nhân sẽ nói cho ngươi biết.

Tam thống lĩnh khẽ lắc đầu, không giải thích quá nhiều.

- Xem ra là không vội, vậy để ta nghỉ ngơi một lát, ta sắp mệt chết rồi!

Na An ngả người tựa lưng vào ghế, để phần đuôi thả lỏng hoàn toàn.

- Tiểu thư Na An, nếu ngươi quá mệt mỏi, vậy để ta cõng ngươi đi.

Tam thống lĩnh lạnh nhạt nói.

Na An đau đầu đứng lên, bất đắc dĩ khoát tay nói:

- Đi thôi, đi thôi, thương lượng giao dịch xong thì nghỉ ngơi sau vậy.

Lúc này Tam thống lĩnh mới hài lòng gật đầu, giơ tay hỗ trợ cầm túi da thú.

- Chờ đã!

Na An duyên dáng kêu to một tiếng.

Cô vội vàng tiến lên lục lọi túi da, lấy ra một cái hộp làm từ vỏ sò rồi đặt bên người.

Tam thống lĩnh chỉ nhìn thoáng qua, không hỏi nhiều, cô ta xách theo hai cái túi da thú lớn rồi xoay người đi ra ngoài.

Bạn cần đăng nhập để bình luận