Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1984: Tốt, Vậy Thì Ta Mời Ngươi Ăn Cơm



- Ục ục ục ~

Nước lẩu vẫn luôn sôi trào nấu chín thức ăn trong nồi, từng khối thịt tươi ngon phủ lên nước canh cay và nước chấm đặc chế, cho vào trong miệng khiến người ta cảm thấy thỏa mãn không gì sánh nổi.

Hi Bối Kỳ ăn được mấy khối thịt thì chuyên tâm nấu thịt cho lão tổ.

Lão Vưu Kỳ phồng má nhai thịt, nói với giọng điệu mơ hồ không rõ:

- Ngươi cũng ăn đi.

- Lão tổ cứ ăn thỏa thích, không cần phải để ý ta đâu, ta thường xuyên ăn lẩu ở thành Huyền Vũ, cứ cách ba ngày thì sẽ ăn một lần.

Hi Bối Kỳ lắc đầu nói, vừa nấu thịt vừa nói:

- Ngoại trừ lẩu thì trong thành còn có bánh bao thịt, mỳ chua cay, gà chiên và rất nhiều thứ khác. Mỗi một món đều cực kỳ ngon, sau khi lão tổ đến thành Huyền Vũ thì nhất định phải nếm thử tất cả nha....

- Ực ực ~~~

Vân Vân và chị em Hi Sắt càng nghe càng nuốt nước miếng, mỗi món ăn mà cô gái Ma Cà Rồng nhắc tới đều có vẻ rất ngon.

- Ừ, chỉ cần chúng ta có thể rời đi nơi này.

Hi Đức Vưu Kỳ chậm rãi gật đầu.

Mục Lương vừa muốn nói gì đó thì chợt nhận thấy cách đó không xa có một đạo khí tức khác, anh quay đầu nhìn về một phía trong bóng tối.

- Cộp cộp cộp ~~~

Một bà lão thấp bé bước ra từ trong bóng tối, một tay cầm gậy ba tong, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào đám người Mục Lương.

Bà lão tò mò hỏi:

- Đứng rất xa cũng có thể ngửi thấy mùi thơm, ngươi đang ăn món gì ngon thế Hi Đức Vưu Kỳ?

Hi Đức Vưu Kỳ cả kinh, vội vàng đứng lên nói:

- Tiền bối Tân Tây, mau tới ngồi đi.

- Bà Tân Tây.

Hai chị em Hi Sắt và Vân Vân cũng đứng dậy chào hỏi.

Mục Lương kinh ngạc nhìn về phía Tân Tây, người trước mắt chính là cường giả Thánh Giai mà Hi Sắt nói tới?

Bà lão có một mái tóc dày màu bạc, nhìn bề ngoài ước chừng hơn sáu mươi, mặc dù đã lớn tuổi nhưng sống lưng vẫn còn thẳng tắp.

Cộp cộp cộp...

Tân Tây được Vân Vân đỡ tới trước bàn rồi ngồi xuống một cái ghế trống.

Sau khi ngồi xuống, Tân Tây liếc nhìn nồi lẩu và đầy bàn nguyên liệu nấu ăn trước rồi mới quay đầu quan sát Mục Lương, đột nhiên hỏi:

- Ngươi chính là người đã giết Mã Quyết và Ha Ba Tân à?

- Đúng vậy, các hạ tới báo thù cho bọn họ sao?

Đôi mắt đen của Mục Lương híp lại.

- Dĩ nhiên là không phải rồi, ta và bọn họ không thân.

Tân Tây cười ha ha, xua tay tiếp tục nói:

- Hai người kia không phải là hạng người tốt lành gì, chết rồi thì thôi, tóm lại ngươi không có đánh nhau ở bên trong Thánh Thành, vậy thì ta không có lý do tới đây báo thù cho bọn họ.

Ly Nguyệt và Lạp Nhã liếc nhau, rốt cuộc thì hai tên Ha Ba Tân và Mã Quyết kia tệ đến cỡ nào mà người trong thành đều chán ghét như vậy?

- Tốt, vậy thì ta mời ngươi ăn cơm.

Mục Lương mỉm cười, lấy ra chén đũa mới đặt ở trước mặt lão nhân.

Tân Tây ôn hoà nói:

- Ai nha, vì ngửi được mùi thơm này cho nên ta mới tìm tới đây.

Bà không có khách khí, cầm đũa lên tự gắp thức ăn trong nồi, răng bà còn rất tốt, thịt sườn cũng có thể nhai được.

- Hương vị này thật sự không tệ, ta sống hơn nửa đời người rồi mà chưa từng ăn món nào ngon như vậy.

Tân Tây khen ngợi không ngớt.

- Tới, nấu chút thịt giúp ta.

Tân Tây vung chiếc đũa về phía Hi Đức Vưu Kỳ

-... Vâng.

Lão dở khóc dở cười, chịu thương chịu khó hỗ trợ nấu thịt, ai bảo đối phương là tiền bối của mình chứ.

………….

Mục Lương nhìn Tân Tây đang ăn ngấu nghiến, thịt sườn còn có thể nuốt xuống, trong lòng không khỏi cảm thán sức khỏe của lão nhân gia thật tốt.

Lúc này, Hi Đức Vưu Kỳ giống như một người hầu nghe lời, đôi đũa trong tay không dừng lại, vừa thả thịt tươi vào nồi vừa gắp thịt chín đặt vào trong chén Tân Tây.

- Ừm, ăn ngon.

Tân Tây hài lòng gật đầu, ăn với vẻ mặt thỏa mãn, hoàn toàn không hề có dáng vẻ của cường giả Thánh Giai nên có.

Bà nuốt một khối thịt xuống bụng, cảm thán nói:

- Nếu có rượu thì quá tốt rồi.

- Bà Tân Tây còn muốn uống rượu à?

Hi Sắt ngây thơ nói.

Tân Tây lau miệng, thở dài dư vị nói:

- Đương nhiên, thức ăn ngon phải đi kèm với rượu tốt, nhưng đã nhiều năm ta không được uống, sắp quên mất mùi vị của rượu là gì rồi.

- Nếu các hạ thích rượu, không bằng nếm thử của ta đi.

Mục Lương lật tay một cái, lấy ra một bình rượu đặt ở mặt bàn.

- Ngươi còn có rượu!

Hai mắt của Tân Tây sáng lên, kích động cầm lấy bình rượu lưu ly, nhìn chất rượu trong suốt bên trong, lập tức nuốt nước bọt.

Tay bà dùng lực rút nắp bình bằng gỗ ra.

- Ba ~~~

Một âm thanh trong trẻo vang lên, mùi rượu lan tỏa bốn phía, thậm chí còn hòa tan mùi lẩu.

Tân Tây hít một hơi thật sâu, mặt lộ ra thần sắc say sưa, vui vẻ nói:

- Thật là rượu thơm, mới ngửi một cái mà đã khiến người say mê rồi.

- Thơm quá.

Trong mắt của lão Vưu Kỳ lóe lên tia bất ngờ, không nhịn được nhìn Mục Lương thêm vài lần.

Tân Tây cầm lấy một cái chén gần đó rồi rót đầy hơn phân nửa, cẩn thận nhấp một ngụm như là nhặt được chí bảo.

Miệng bà khẽ giật, chậm rãi nuốt rượu xuống, chất lỏng lướt qua yết hầu khiến lão nhân gia phải run rẩy.

- Rượu ngon, đây là loại rượu ngon nhất mà ta từng uống.

Hai mắt của Tân Tây sáng rực, liên tục khen ngợi.

Mục Lương cười một cái, bình tĩnh nói:

- Ta còn có loại rượu tốt hơn, đáng tiếc không có mang theo.

Tân Tây ngước mắt nhìn chằm chằm vào anh, hỏi:

- Không có mang theo, vậy thì nó ở đâu?

- Thành Huyền Vũ.

Mục Lương thuận miệng trả lời một câu.

Tân Tây nhíu mày:

- Thành Huyền Vũ lại nằm ở chỗ nào?

Mục Lương bình thản nói:

- Bên trong kênh Sương Mù, cách nơi này mấy ngày bay qua.

- Đáng tiếc, không uống được.

Trong mắt của Tân Tây lộ vẻ tiếc nuối rồi lắc đầu, bà nhìn rượu trong tay giống như đang nhìn chí bảo hiếm có.

Bà lại nhấm nháp rượu trong chén, đưa trả bình rượu lại cho Mục Lương.

- Nếu các hạ thích thì giữ lại uống đi.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

- Cho ta sao?

Trong mắt Tân Tây lộ ra sự kinh ngạc, nghi ngờ nhìn vào anh.

Mục Lương mỉm cười, bình tĩnh nói:

- Sau này nếu có cơ hội thì các hạ hãy ghé thành Huyền Vũ, rượu ngon hơn loại này có rất nhiều.

- Sợ là không có cơ hội rồi.

Tân Tây chậm rãi lắc đầu.

Bà đặt chén rượu xuống, tiếc nuối nói:

- Đã tới nơi đây thì không thể rời đi.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, ôn hòa hỏi:

- Không biết Tân Tây các hạ đến từ nơi nào?

- Vương quốc Hồng Nham.

Tân Tây nghiêng đầu quan sát Mục Lương.

Đôi mắt của anh vẫn bình tĩnh không chút lay động, anh biết vương quốc Hồng Nham, đó là một trong những vương quốc trong đất liền, còn ở xa hơn cả vương quốc Người Thú.

Anh mỉm cười hỏi:

- Nói vậy các hạ là đã từng Nữ vương?

- Không phải, ta thậm chí còn không phải là quý tộc.

Tân Tây lắc đầu nói.

Vân Vân tò mò hỏi:

- Vậy lúc trước bà Tân Tây làm gì?

- Ta à, trước đây ta dạy lễ nghi cho vương tử và công chúa.

Tân Tây cười ha ha nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận