Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1340: Cha, Ta Phải Đi Về, Còn Phải Chăm Sóc Em Gái Nữa



Già Lạc có chút đăm chiêu, gật đầu một cái rồi lại tiếp tục hỏi:

- Được, vậy có yêu cầu gì với các công năng khác không?

Mục Lương nghĩ một chút rồi dặn dò:

- Cần phải có năng lực ẩn thân và tốc độ cực nhanh, cũng chia làm hai kiểu tiêu chuẩn, tạo thành một nhóm phi thuyền vận chuyển cùng có năng lực ẩn thân và tốc độ cực nhanh, và một nhóm phi thuyền vận chuyển khác thì bình thường.

Muốn làm cho phi thuyền vận chuyển có năng lực ẩn thân, vậy phải cần tới một lượng lớn mảnh vảy của Kỳ Nhông, còn năng lực cực nhanh, cần dùng tới lông của Vịt Chạy Nhanh, những tài liệu này đều có hạn, vì vậy chỉ có thể tạo ra một ít phi thuyền vận chuyển có đặc tính đặc biệt.

Được, ta đã biết.

Già Lạc ghi tạc trong lòng.

Mục Lương ôn nhu hỏi:

- Hai người Lê Nhã đã làm xong thùng xe chưa?

- Còn cần thêm thời gian.

Già Lạc lắc đầu, buồn cười nói:

- Không nhanh như vậy đâu, ngươi muốn tới tám cái thùng xe, ít nhất cũng cần thêm năm ngày nữa.

Mục Lương mỉm cười gật đầu:

- Vậy chờ sau hai người đó nghỉ ngơi xong, lại chế tạo thêm hai cái đầu tàu nữa.

Già Lạc tao nhã nói:

- Hai người đó cũng rất lâu rồi chưa nghỉ ngơi đàng hoàng.

Khi thuỷ triều hư quỷ tiến đến, chị em Lê Nhã đi vào hầm trú ẩn vẫn tiếp tục nghiên cứu đầu tàu, không có một ngày nghỉ ngơi.

Mục Lương cười khổ hai tiếng, rồi nghiêm trang nói:

- Qua vài ngày nữa có thể nghỉ ngơi.

- Hy vọng là vậy.

Khóe miệng Già Lạc mang theo ý cười.

Cô từ từ đứng lên, chuẩn bị trở về sắp xếp người đi chế tạo phi thuyền vận chuyển loại nhỏ.

Thì Mục Lương đột nhiên nói:

- Đúng rồi, qua thuỷ triều hư quỷ lần này, thành Tương Lai cũng tổn thất không lớn.

Tin tức này được người ở bên Ngiêu Thiên truyền tới, mà Già Lạc từng là tam trưởng lão thành Tương Lai, chắc cô ấy cảm thấy hứng thú với tin tức của thành Tương Lai.

- Vậy thật sự đáng tiếc.

Già Lạc nhướng mày. Sau đó, cô quay đầu lại cười nói:

- Chắc là Lê Nhã và Lê Tuyết có chút hứng thú với tin này, trở về ta sẽ nói cho hai người họ.

- Ừm.

Mục Lương lại bổ sung thêm:

- Đại trưởng lão thành Tương Lai đã chế tạo ra hai linh khí hình người, nên mới có thể ngăn trở thuỷ triều hư quỷ.

Già Lạc kinh ngạc nói:

- Thành chủ đại nhân còn có thể nghe được tình báo cơ mật như vậy?

Mục Lương lập tức giải thích:

- Người của Ngiêu Thiên đã thẩm thấu vào bên trong cao tầng thành Tương Lai.

- Hoá ra là như vậy.

Già Lạc giật mình, rồi không nói gì thêm, lập tức xoay người rời khỏi thư phòng.

Già Lạc đi rồi, Mục Lương nhắm lại hai mắt, liên hệ với mộc phân thân, để cho nó đưa Thú Sương Mù tới căn cứ trung chuyển, rồi bỏ lên phi thuyền vận chuyển mang về đây.

Có Thú Sương Mù, anh mới có cách xua tan sương mù trên kênh Sương Mù, nếu không thể, nhất định phải tìm biện pháp khác…

Mục Lương ý niệm vừa động, mở ra bảng bốn thuộc tính cơ bản, xem xét điểm tiến hoá.

Thuần dưỡng sư: Mục Lương.

Thể lực: 4392.2.

Tốc độ: 4404.0.

Sức mạnh: 4407.9.

Tinh thần: 4405.6.

Tuổi thọ: 24 tuổi /41934 năm.

Điểm thuần dưỡng: 4252.

Điểm tiến hoá: 1,072,673,892.

- Một tỷ điểm tiến hoá, vậy là đủ rồi.

Mục Lương khẽ lay động mi mắt, bảng bốn thuộc tính cơ bản đã biến mất. Anh phải làm cho Thú Sương Mù tiến hóa đến cấp chín, cũng có nghĩa cần dùng hơn một trăm triệu điểm tiến hoá.

- Phải nghĩ biện pháp kiếm nhiều tinh thạch hung thú một chút.

- Không đúng, là tinh thạch ma thú.

Mục Lương đưa tay chống sườn mặt, ở vùng đất bên kia gọi là tinh thạch ma thú mà.

Anh đang suy nghĩ, có nên đi ra ngoài một chuyến hay không. Cần săn bắn nhiều một chút mấy con hung thú trên biển cấp tám, cấp chín, mau chóng kiếm được hơn một trăm triệu điểm tiến hoá, sau đó làm cho những thực vật thuần dưỡng khác cũng tiến hóa đến cấp mười.

- Còn năm ngày.

Năm ngày sau, thành Huyền Vũ sẽ xuất phát đi kênh Sương Mù.

Mục Lương ngáp một cái. Anh cũng quên mất chuyện tính thời gian, chắc là hôm nay, Tuyết Cơ sắp tới kênh Sương Mù rồi.

- Hy vọng có thể bình an xuyên qua con kênh đó.

Anh thầm cầu nguyện trong lòng.

Tinh Linh Sinh Mệnh trong lòng anh ngáp một cái, cô bé buồn ngủ nhưng vẫn cố mở hai con mắt.

- Cha, ngài suy nghĩ cái gì vậy?

Linh Nhi mềm mại hỏi.

- Ta đang suy nghĩ, có phải may quần áo cho ngươi hay không?

Mục Lương đưa tay ôm lấy Tiểu Tinh Linh, để cho cô bé ngồi thoải mái hơn một chút.

- Không cần, hiện tại quần áo của ta cũng rất đẹp.

Linh Nhi lắc đầu, cô bé đưa tay chỉ chiếc váy lá cây trên người.

Váy trên người Linh Nhi do lá cây xếp thành, bên ngoài còn có vô số ánh sao lấp lánh, thoạt nhìn rất thoát tục.

Mục Lương cười hỏi:

- Thật sự không cần?

- Không cần, nếu ta mặc quần áo, sẽ không thể tự nhiên xuất hiện, ừm…Có một chút hạn chế.

Linh Nhi dịu dàng nói.

- Như vậy sao? Vậy quên đi.

Mục Lương giật mình.

Linh Nhi đứng lên, than thở nói:

- Cha, ta phải đi về, còn phải chăm sóc em gái nữa.

- Hả?

Mục Lương sửng sốt, câu này có ý gì.

Linh Nhi giải thích:

- Hì hì, có em gái đang muốn thành hình, nhưng phải đợi tới khi Trà Thụ Sinh Mệnh tiến hoá mới được.

- Hoá ra là như vậy.

Hai con mắt của Mục Lương tỏa ánh sáng, hoá ra Trà Thụ Sinh Mệnh đang muốn tạo ra tinh linh thứ hai.

…………

Trên biển rộng, ba chiến thuyền lớn thuận gió đi tới, tốc độ rất nhanh.

Rầm rầm…

Trên cột buồm, Kha Đa Lạp nhìn ra xa xa, một vùng mênh mông chỉ có trời và biển, mơ hồ có thể nhìn thấy sương mù. Tinh thần hắn chấn động, cúi đầu nhìn phía boong tàu hô:

- Đội trưởng, sắp đến kênh Sương Mù!!

- Cuối cùng cũng tới rồi!

Mậu Đạt tinh thần chấn động, ngẩng đầu hô:

- Còn bao lâu thì tới?

- Khoảng nửa giờ nữa.

Kha Đa Lạp tính toán rồi nói.

Bọn họ ở thành Huyền Vũ kia một đoạn thời gian, vì vậy đã quen dùng ‘giờ’ để tính toán thời gian.

Mậu Đạt la lớn:

- Tất cả chuẩn bị sẵn sàng, gia cố hàng hóa trên thuyền.

- Vâng!

Nhóm thuyền viên hưng phấn hô.

Mọi người vội vàng hành động, tất cả đều tìm dây thừng bắt đầu cố định hàng hóa trên thuyền.

Trong nơi chứa hàng, Tuyết Cơ vội vàng tiến vào trạng thái ẩn thân, cẩn thận tránh né những thuyền viên vọt vào khoang thuyền. Bách Biến Ma Nữ nhíu mày, có chuyện gì vậy?

- Mau, buộc các thùng hàng lại.

Đại Tề đi vào khoang chứa hàng, chỉ huy thuyền viên hành động. Có người nhịn không được hỏi:

- Phó đội trưởng, lần này chúng ta có thể thuận lợi xuyên qua kênh Sương Mù không?

Đại Tề nâng tay vỗ đầu thuyền viên vừa hỏi, hùng hùng hổ hổ nói:

- Hỏi vớ vẩn, đương nhiên là có thể.

- Hắc hắc... Ta chỉ lo lắng chút thôi.

Thuyền viên đưa tay xoa đầu, đau tới mức nhe răng trợn mắt.

Đại Tề tức giận nói:

- Động tác nhanh lên một chút, chỉ còn một giờ thôi.

- Vâng!

Nhóm thuyền viên đồng thanh lên tiếng, động tác trên tay lại nhanh hơn không ít. Nơi góc khoang thuyền, Tuyết Cơ nhíu mày, còn một giờ?

Chẳng lẽ sắp tới kênh Sương Mù rồi?

Bách Biến Ma Nữ tinh thần chấn động, cô nhẹ nhàng bước tới cửa khoang thuyền môn, muốn ra bên ngoài xem tình huống.

Đột nhiên, có thuyền viên kinh ngạc nói:

- Á, phó đội trưởng, tại sao mấy thùng khoai lang khô này lại thiếu nhiều như vậy?

- Để ta xem?

Đại Tề sải bước đi lên phía trước.

Trong góc tối của khoang thuyền có mấy thùng khoai lang khô bị mở ra, khoai lang khô và bánh bích quy nhỏ bên trong đều thiếu một phần ba. Mới vừa đi tới cửa, Tuyết Cơ ngừng chân lại một chút, trong lòng lập tức khẩn trương lên.

Bạn cần đăng nhập để bình luận