Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1357:



- Đương nhiên rồi.

Mục Lương cong khóe môi, anh đã chuẩn bị tạo ra loại phẩm chế phẩm gốm sứ mới, xa xỉ hơn những thứ hiện tại có trong thành Huyền Vũ.

Về sau gốm sứ tinh mỹ cũng có thể trở thành đặc sản của thành Huyền Vũ.

Anh dặn dò:

- Đúng rồi, phái người qua Trà Thụ Sinh Mệnh hái thêm một chút lá cây đi, chúng ta cũng nên dự trữ nhiều trà Tinh Thần.

- Được.

Nguyệt Thấm Lan lên tiếng.

Lá cây Trà Thụ Sinh Mệnh có rất nhiều kích thước, loại lớn chính là lá chính, loại nhỏ chính là lá non, dựa vào kích thước của lá cây Trà Thụ Sinh Mệnh, có thể cho ra những loại trà tinh thần khác nhau.

Sau đó, Nguyệt Thấm Lan đứng dậy rời đi, cô bắt đầu chuẩn bị cho giao dịch buôn bán với tân đại lục.

Mục Lương cụp mắt xuống, nhớ tới tân đại lục anh lại hơi lo lắng:

- Qua một môi trường mới, là hoà bình… Hay là chiến tranh đây?

Đạp đạp đạp...

Đúng lúc đó, cửa thư phòng bị đẩy ra, Vân Hân ló đầu vào nói:

- Đại nhân, tiểu thư Hi Bối Kỳ và tiểu thư Hạ Lạc đã trở lại, hiện hai người đang ở Sơn Hải Quan.

- Được.

Mục Lương ngước mắt cười cười.

Hạ Lạc đã trở lại, cũng có nghĩa là Thú Sương Mù cũng được mang tới đây.

Hơn hai giờ sau, mấy chiếc xe ngựa dừng phía trước cung điện, hộ vệ Trung Ương đi lên, mang từ trong xe ra những túi tinh thạch hung thú.

Vân Hân bước ra từ trong cung điện, tò mò nhìn một màn này.

Hạ Lạc và Hi Bối Kỳ từ trên trời giáng xuống, dừng ở trước mặt tiểu hầu gái.

Vân Hân cười lộ lúm đồng tiền như hoa chào hỏi:

- Tiểu thư Hạ Lạc, tiểu thư Hi Bối Kỳ, các ngươi đã về rồi!

- Thành chủ đại nhân có trong cung điện không?

Hạ Lạc ôn nhu hỏi nói.

- Có ngài đang ở thư phòng.

Vân Hân nhu thuận gật đầu.

Nghe vậy, Hạ Lạc đưa tay chỉ những túi da thú được mang từ trên xe xuống:

- Những thứ này đều là tinh thạch hung thú chúng ta mang về từ căn cứ trung chuyển.

Vân Hân trong trẻo nói:

- Trước tiên cứ mang vào chính sảnh đi, chắc rất nhanh đại nhân sẽ dùng đến.

Nghe vậy, hộ vệ Trung Ương gật đầu, tiếp theo, bọn họ mang toàn bộ những túi da thú đó vào chính sảnh của cung điện.

- Ta đi tìm ngài ấy!

Hạ Lạc kích động chạy tới thư phòng, trong tay cô còn cầm theo một cái lồng sắt. Bên trong lồng sắt, Thú Sương Mù đang ngủ say, thoạt nhìn nó đã lên tinh thần hơn rất nhiều so với lúc cô vừa nhận được.

Khi phi thuyền vận chuyển đến thành Phi Điểu, Hạ Lạc nhận được Thú Sương Mù từ trong tay mộc phân thân của Mục Lương, vừa vặn mang nó trở về.

- Từ từ chờ ta với…

Hi Bối Kỳ kêu lên một tiếng, cô cũng vội vàng đi theo.

- Đại nhân, chúng ta đã trở lại!

Cộc cộc cộc…

Hi Bối Kỳ gõ vang cửa thư phòng.

- Vào đi.

Âm thanh trong trẻo của Mục Lương truyền ra.

Hi Bối Kỳ và Hạ Lạc đẩy cửa bước vào, rồi liếc mắt một cái đã nhìn thấy thành chủ ngồi sau bàn làm việc, đang mỉm cười.

Mục Lương ôn nhu nói:

- Đã trở lại sao, vất vả cho các ngươi rồi.

- Không vất vả.

Hạ Lạc lắc đầu, sau đó cô lập tức đặt lồng sắt lên bàn công tác, ôn nhu nói:

- Thành chủ đại nhân, đây là Thú Sương Mù ngài muốn, ta đã mang nó về.

- Được.

Mục Lương đưa tay nhẹ nhàng gõ vào lồng sắt. Thú Sương Mù mở hai mắt, liếc mắt nhìn Mục Lương một cái, sau đó lại nhắm mắt tiếp tục ngủ

- Rất thú vị.

Anh cười khẽ vài tiếng.

…………..

Ken két…

Mục Lương mở lồng sắt ra, đột nhiên đưa tay nắm lấy gáy Thú Sương Mù, rồi lôi nó ra ngoài. Hình dáng bên ngoài của Thú Sương Mù nhỏ nhắn, giống y hệt một con mèo lông dài lông xám có ba cái đuôi.

Thú Sương Mù mở hai tròng mắt màu đen thấp giọng gào một tiếng, con mắt dựng thẳng của nó có màu hơi hơi trắng bệch.

- Tính khí cũng không nhỏ.

Mục Lương bấm tay nhẹ nhàng búng vào trán Thú Sương Mù.

[Đinh! Kiểm tra đo lường thấy sinh mệnh cấp ba, có thuần dưỡng hay không?]

Thanh âm nhắc nhở của hệ thống vang lên trong đầu anh.

- Thuần dưỡng.

Mục Lương cụp mắt đáp lại.

[Đinh! Tiêu hao 101 điểm thuần dưỡng, thuần dưỡng thành công Mèo Sương Mù cấp ba.]

[Đinh! Có kế thừa thiên phú của Mèo Sương Mù: Xua Tan Sương Mù hay không?]

- Kế thừa.

Mục Lương nhíu mày, tên năng lực này có chút ý tứ.

[Đinh! Xua Tan Sương Mù đang thay đổi … Đang thích ứng … Kế thừa xong.

Mục Lương nhìn chăm chú vào Mèo Sương Mù trong tay. Bây giờ, nó đã trở nên an tĩnh lại, không còn giãy dụa kháng cự nữa.

- Meo …

Mèo Sương Mù cong lên ba cái đuôi lông xù, nhẹ nhàng cọ đầu vào cánh tay Mục Lương, phát ra thanh âm làm nũng.

- Ngoan.

Mục Lương ôm Mèo Sương Mù vào trong ngực, sau đó đứng dậy đi ra bên ngoài.

Hi Bối Kỳ và Hạ Lạc liếc nhau, hai người đều biết anh muốn làm gì, vì vậy vội vàng đuổi theo.

Ba người đi ra bên ngoài cung điện, Mục Lương đặt Mèo Sương Mù trên quảng trường, đưa tay vuốt bộ lông mềm mại của nó.

- Hệ thống, tiến hóa Mèo Sương Mù đến cấp tám.

Anh thầm truyền lệnh.

- Mèo Sương Mù từ cấp ba tiến hóa đến cấp tám, tiêu hao mười một triệu một trăm mười một ngàn điểm tiến hóa.

[Đinh! Thú Sương Mù Tám Đuôi cấp tám, tiến hóa hoàn thành.]

[Đinh! Có kế thừa thiên phú của Thú Sương Mù Tám Đuôi: Điều Khiển Sương Mù hay không?]

Mục Lương lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, Điều Khiển Sương Mù là loại năng lực gì?

- Kế thừa.

Anh thấp giọng mở miệng.

[Đinh! Điều Khiển Sương Mù đang thay đổi … Đang thích ứng… Truyền thừa xong.]

Hệ thống vang lên âm thanh nhắc nhở, sau đó trong cơ thể Mục Lương xuất hiện một cỗ dòng nước ấm, hóa thành ngàn vạn đạo chảy về phía , nhưng chỉ trong mấy hô hấp, nó đã biến mất.

Thú thuần dưỡng tiến hóa đến cấp tám chỉ mang tới sự cường hoá rất có hạn cho Mục Lương.

- Meo…

Mèo Sương Mù Tám Đuôi cong lưng, bộ lông màu xám bao phủ toàn thân nó trực tiếp dựng đứng lên, tiếp theo sương mù màu xám nhè nhẹ bắt đầu khuếch tán từ bộ lông bay ra bên ngoài, rất nhanh chúng đã phủ kín toàn thân nó.

Sương mù càng ngày càng nhiều, thực mau đã bao trùm cả quảng trường.

- Ai ai…

Con ngươi màu vàng của Hi Bối Kỳ co rút lại, ngay sau đó đã bị thay thế bởi màu máu, cánh ở sau lưng cô cũng giãn ra. Cô nhẹ nhàng dang cánh bay lên hư không, rời khỏi phạm vi sương mù bao phủ.

- Vù vù hô…

Hạ Lạc cũng dang cánh bay đi, mắt thấy sương mù đang có xu hướng muốn bao phủ cả cung điện vào bên trong.

- Không việc gì chứ?

Hi Bối Kỳ bày ra vẻ mặt nghiêm túc, khẽ nhếch cái miệng nhỏ lộ ra răng nanh.

Hạ Lạc nhẹ giọng nói:

- Đại nhân đang ở đó, chắc chắn không có việc gì.

Hi Bối Kỳ ngây thơ gật đầu:

- Đúng vậy.

Bên trong sương mù, Mục Lương vẫn đứng im lặng tại chỗ. Anh có thể cảm nhận được hình thể của Mèo Sương Mù Tám Đuôi đang từ từ biến lớn.

- Meo…

Nó thấp giọng gào một tiếng, phải giằng co hơn phân nửa giờ, quá trình tiến hoá của nó mới chấm dứt.

Sương mù bắt đầu thu nhỏ lại rồi ngưng tụ thành một đoàn và bị Mèo Sương Mù Tám Đuôi hút vào trong cơ thể.

Sau khi tiến hoá, hình thể của nó đã biến hoá rât nhiều, nó đạt tới chiều dài mười sáu mét, ba cái đuôi lông nhung ở đằng sau cũng chuyển thành tám cái.

Meo… Mèo Sương Mù Tám Đuôi gầm nhẹ một tiếng, nó lại dùng đầu cọ vào Mục Lương.

- Ha ha ha, ngoan!

Mục Lương cất lên tiếng cười vui vẻ, anh đưa tay nhẹ nhàng vuốt đầu nó.

Bạn cần đăng nhập để bình luận