Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 921: Trấn An Khang! An Na



Thành Ốc Đảo càng bay càng cao, cho đến khi bay vào trong tầng mây màu xám.

Chỉ dùng thời gian bằng một cái nháy mắt, Nhị Trưởng Lão Ốc Đảo đã sử dụng năng lực giác tỉnh, bức tường Huyễn Ảnh bao trùm toàn bộ Ốc Đảo, làm cho nó biến mất, lẫn vào trên không trung.

Ốc Đảo rời khỏi, khu vực này lần thứ hai trở nên rộng rãi, Mục Lương cúi đầu nhìn về phía các nhân viên Ốc Đảo được gửi ở lại, còn có một nhóm Thành Phòng Quân đến đây giúp một tay, anh nhàn nhạt hạ lệnh:

- Toàn bộ Thành Phòng Quân, trở về Quân Doanh thông báo, có thể nghỉ ngơi đến sáng sớm ngày mai lại tiếp tục huấn luyện.

- Vâng.

Nhóm Thành Phòng Quân kích động giơ tay lên chào theo kiểu nhà binh. Các tân binh xếp thành đội ngũ hình vuông, chỉnh tề chạy về phía Quân Doanh ở xa xa.

Đạp đạp đạp..

Nhóm Thành Phòng Quân rời khỏi, chỉ còn lại có một đám nhân viên Ốc Đảo.

- Còn các người....à?

Anh hơi cụp mắt xuống, suy nghĩ sẽ sắp xếp bọn họ ở nơi nào.

Dưới đáy lòng nhân viên Ốc Đảo có hơi sợ, vô cùng kính trọng và hơi sợ Mục Lương.

Mục Lương suy nghĩ một chút nói:

- Các ngươi cứ chờ một lát, tối nay sẽ có người dẫn các người đến chỗ ở.

- Được, cảm ơn thành chủ đại nhân.

Cả đám nhân viên Ốc Đảo vội vàng gật đầu đáp lại.

Mục Lương xoay người, bay về phía trong thành.

Cả đám nhân viên Ốc Đảo hai mặt nhìn nhau, nhìn Ốc Đảo cũ đã bị tháo dỡ, chỉ còn lại đống đổ nát, trong lúc nhất thời không biết nên làm cái gì.

- Các ngươi nói thử xem, thành chủ thành Huyền Vũ có phải hù chúng ta hay không, bỏ chúng ta ở nơi này, không quan tâm?

Có người thấp giọng suy đoán.

- Cũng lẽ sẽ không, tốt xấu gì cũng là người đứng đầu một thành, đã hứa với Tam Trưởng Lão sẽ sắp xếp cho chúng ta.

- Khó nói.

-….

Cả đám nhân viên Ốc Đảo nghị luận, ôm tâm trạng thấp thỏm và chờ đợi. Bọn họ chờ đún hai canh giờ, sắc trời từng bước tối lại.

Ông ông tinh~~~

Tia sáng chói xuất hiện trên đỉnh đầu bọn họ, tỷ vạn ánh sao chiếu xuống, chiếu sáng cả khu ngoại thành.

- Mặc kệ nhìn bao nhiêu lần, vẫn đẹp như vậy.

Các nhân viên Ốc Đảo ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong con mắt phản chiếu lấy tia sáng lấp lánh.

Lộc cộc lộc cộc~~~

Cách đó không xa, Lợn Tám Răng Nanh lôi kéo xe ngựa chạy như bay tới.

- Có người tới.

Cả đám nhân viên Ốc Đảo nhất thời lấy lại tinh thần, nhìn chăm chú vào xe ngựa tới gần, cuối cùng dừng ở trước mặt mọi người.

Cọt kẹt...

Cửa buồng xe mở ra, Nguyệt Thấm Lan cất bước đi xuống thùng xe.

Cô liếc mắt quét nhìn đám người trước mặt, đánh giản lược giá một chút, có 150 người.

- Đi theo ta, ta dẫn các người đến chỗ ở.

Nguyệt Thấm Lan lạnh lùng nói.

- A, được.

Đám người vội vã đáp lại.

Nguyệt Thấm Lan xoay người, đi về hướng trấn Vũ Thái.

Trấn Vũ Thái cách nơi này cũng không xa. Gần Vũ Thái Trấn chính là trấn An Khang, là một thôn trấn mới xây, hiện nay đang bỏ trống.

Nguyệt Thấm Lan quyết định sắp xếp đám người Ốc Đảo ở nơi này.

Đi hơn nửa giờ, đám người đi vào trong trấn An Khang, ven đường Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng đang phát ra ánh sáng, chiếu sáng màn đêm.

- Các ngươi ở lại đây đi.

Nguyệt Thấm Lan dừng bước lại ra hiệu nói.

- Được rồi, cảm ơn.

Cả đám nhân viên Ốc Đảo luôn miệng nói cám ơn, mang theo lòng hiếu kỳ đi về hướng một dãy nhà. Bọn họ đẩy cửa phòng ra, phòng ốc mờ tối cũng sáng lên ánh sáng.

Trong phòng có đồ dùng trong nhà đơn giản, rất ngay ngắn sạch sẽ.

- Đây cũng quá tốt rồi....

- Ta thích nơi đây, thật tốt hơn nhiều so với Ốc Đảo.

Ngoài cửa, Nguyệt Thấm Lan nghe từng tiếng thán phục, nhịn không được khóe môi của cô khẽ nhếch lên.

…………..

Ào ào….

Dưới đáy làn nước đen như mực, một con Cá Chuồn to lớn đang lao nhanh về phía trước.

Cá Chuồn dài sáu mét, mặc dù có thân hình dẹt nhưng tốc độ của nó lại cực nhanh, mỗi lần đong đưa vây cá đều có thể bơi về phía trước hơn chục mét.

Nửa giờ sau, Cá Chuồn bắt đầu bơi lên mặt nước.

Ào ào….

Cá Chuồn lao lên khỏi mặt nước, vây cá bằng phẳng xòe ra, lộ ra một tầng màng mỏng, nhìn giống như cánh dơi.

Nó vỗ vây cá, nhẹ nhàng bay lên trời, cái đuôi mảnh dài rủ xuống, những giọt nước trên người nhanh chóng bị gió thổi khô.

- Hô...

Một tiếng thở dài vang lên phía sau lưng Cá Chuồn.

- Suýt nữa thì không thở được.

Na An hít sâu một hơi, đưa tay gỡ ghim tóc trên đầu, xõa tung mái tóc dài màu tím ướt đẫm.

Cô vỗ Cá Chuồn dưới thân, nói:

- Tiểu Nhạc, chờ trời sáng rồi chúng ta lại lặn xuống nước.

Tiểu Nhạc chính là tên con Cá Chuồn mà Na An đang cưỡi.

- Ngạc ngạc ngạc!

Cá Chuồn phát ra tiếng kêu kì lạ, tỏ vẻ đã hiểu.

Na An ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời đen nhánh, không hề có một chút ánh sáng.

Cô nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Ngày mai chắc có thể đến thành Bắc Hải...

Cô gái tóc tím quay đầu lại, Cá Chuồn được buộc hai cái túi da thú lớn trên người, túi nào cũng căng phồng.

Na An mở túi ra, kiểm tra đồ vật bên trong xem có bị mất gì hay không.

Đồ trong túi là muốn đưa đến thành Bắc Hải làm giao dịch.

- May mắn, tất cả đều còn nguyên.

Na An thở phào, đôi mắt màu tím sáng ngời, hiện lên ý vui mừng.

Cô lấy một khối da thú từ trong túi ra rồi trải lên người Cá Chuồn.

Na An cúi đầu nhìn cái đuôi phủ đầy vảy màu tím của mình, vươn tay gạt cát dính vào các khe hở của vảy.

Na An là một Người Cá, không giống với nhân loại bình thường, tộc Người Cá có nửa người dưới là hình dạng Hung Thú Biển.

Cô gái tóc tím hì hục một hồi mới phủi sạch cát trên đuôi.

- Thoải mái hơn nhiều rồi.

Na An lại thở ra một hơi, khuôn mặt tròn xoe tinh xảo của cô lộ ra thần sắc thoải mái.

Cá Chuồn có tốc độ bơi rất nhanh, cô cần phải nắm chặt vây trên lưng của nó mới không bị văng ra.

Bởi vì tốc độ quá nhanh, một ít cát đá rất dễ dàng lọt vào các khe hở của vảy, cái này khiến cô gái tóc tím không thoải mái.

Na An vỗ đôi tay nhỏ bé, chậm rãi nằm xuống, tay gối dưới đầu, nhắm mắt lại chuẩn bị nghỉ ngơi một hồi.

Cô rời đảo Người Cá đã được mười ngày, dọc theo đường đi vẫn luôn cuộc sống như vậy, cho nên đã quá quen với cuộc sống như thế này rồi.

Ào ào….

Mặt nước phía xa xôn xao những đợt sóng lớn, điều này khiến Na An thức dậy.

Cô vội vàng ngồi dậy, quay đầu nhìn xung quanh.

Chỉ là trước mắt tối đen như mực, cô không thể nhìn thấy bất kỳ thứ gì, chỉ có thể nghe được tiếng sóng vỗ kịch liệt.

- Nghe giống như là Hung Thú Biển đang đánh nhau.

Na An nghe ngóng một hồi, sau khi xác định sẽ không tác động đến bản thân mới thả lỏng trở lại.

Bên trong Vùng Nước Mặn có rất nhiều Thú Biển, chuyện như vậy thường xuyên xảy ra, cho nên cô gái tóc tím chỉ cảnh giác một chút, sau khi cảnh báo được giải trừ thì lại nằm xuống.

- A ha….

Na An ngáp dài một cái sau đó bụng bắt đầu kêu lên.

Ục ục ục…….

Cô xoa bụng, chỉ có thể tiếp tục bất đắc dĩ nằm xuống.

Hôm qua, cô đã ăn sạch những gì có thể ăn rồi.

Vốn dĩ cô mang đủ thức ăn, nhưng ba ngày trước bị một con bạch tuộc khổng lồ tấn công, thức ăn mang theo bị đánh rơi hết phân nửa, cho nên lúc này chỉ có thể nhịn đói.

- Tiểu Nhạc à, ngươi bơi nhanh một chút đi, chúng ta phải đến thành Bắc Hải càng sớm càng tốt.

Na An bất đắc dĩ nói.

- Ngạc ngạc ngạc!

Cá Chuồn tỏ vẻ hiểu ý, đập cánh tăng tốc độ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận