Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1194: Hơn Một Nửa Số Người Dân Trên Đảo Đã Rời Đi



Bọn lính âm thầm rùng mình, vẻ mặt bọn họ nghiêm túc hẳn lên.

- Từ ngày mai bắt đầu mở ra chế độ đổi bí dược cường hóa thân thể cấp bốn và cấp năm bằng quân công, người đạt tới yêu cầu, có thể đến bộ quân công xin đổi.

Cầm Vũ nghiêm mặt nói.

Bộ Quân Công, là chuyên môn phụ trách cấp phát, thống kê, và tất cả những công vụ chuyển nhượng quân công của Thành Phòng Quân. Cầm Vũ nói câu này, làm cho tất cả binh lính ở đây đều thầm hưng phấn.

Trải qua mấy tháng huấn luyện, thực lực rất nhiều lão binh đã đạt tới cấp ba, thậm chí một ít người còn đột phá tới cấp bốn, đã có thể dùng bí dược cường hoá thân thể cấp cao.

Nhưng điều kiện tiên quyết để đổi được chính là đủ quân công.

Trên không trung, Mục Lương vẫn bảo trì trạng thái ẩn thân, anh bình tĩnh nhìn chăm chú vào tất cả mọi người bên dưới.

Mở ra chế độ đổi bí dược cường hóa thân thể cấp bốn và cấp năm bằng quân công, là cách anh bày ra, với mục đích trước khi thuỷ triều hư quỷ ập xuống, tăng lên thực lực của Thành Phòng Quân.

Mục Lương lại nhìn một hồi nữa, sau khi cảm thấy huấn luyện rất ổn định, anh mới xoay người rời đi.

………..

- Đầu nhức quá…

Lệ Ngõa Cương lắc lư đầu. Hắn chống tay xuống thùng xe ngồi dậy, lại nhìn quanh bốn phía, thấy hai đứa em trai cũng đang hôn mê nằm bên cạnh. Hắn lưu ý thấy mấy người bọn hắn đang ở trên xe ngựa của thành Huyền Vũ chứ không phải trong phòng tiếp khách.

- Mau tỉnh lại, đừng ngủ nữa.

Lệ Ngõa Cương nâng tay gõ vào đâu hai đứa mỗi đứa một cái.

- A, làm sao vậy?

Lệ Ngõa Khương là người thứ hai tỉnh lại, hắn ôm đầu ngồi dậy.

Sau khi hắn thấy hoàn cảnh xung quanh, mới kinh ngạc nói:

- Ớ? Chúng ta không phải ở trong cung điện thành Huyền Vũ sao?

- Ồn ào cái gì chứ? Đang ngủ say mà.

Lệ Ngõa Chương đen mặt ngồi dậy, hắn nâng tay lên gãi gãi đầu, còn trừng mắt nhìn anh trai.

- Đã tới giờ nào rồi còn ngủ?

Lệ Ngõa Cương đưa tay nhéo lỗi tai em trai mình, chỉ hận không thể đánh hắn một cái.

- Đau đau đau, ta sai rồi!

Lệ Ngõa Chương kêu thảm cầu xin tha thứ, suýt chút nữa hắn đã trực tiếp quỳ xuống rồi.

Mặt Lệ Ngõa Cương âm trầm, hắn đứng dậy đẩy cửa thùng xe ra, nhìn ra người lái xe bên ngoài.

- Ba vị tỉnh rồi sao? Chờ một chút, rất nhanh sẽ tới Phố Buôn Bán ở Ngoại thành.

Xa phu quay đầu lại lễ phép nói.

- Tại sao chúng ta lại ở chỗ này?

Lệ Ngõa Cương khó chịu hỏi.

- Ta không biết, là thành chủ đại nhân nói ta tiễn các ngươi rời đi.

Người lái xe lắc đầu giải thích nói.

Lệ Ngõa Cương quát:

- Dừng xe, chúng ta phải xuống xe.

Hắn đang chứa đầy một bụng lửa giận trong lòng, người ta mời bọn họ đi làm khách, rồi lại đánh thuốc mê mình, hiện tại còn muốn không đầu không đuôi tiễn mình trở về nữa.

Xa phu khó xử nói:

- Khách nhân, thành chủ đại nhân đã nói, phải đưa các ngươi rời đi, không thể dừng xe trên đường.

Bang bang phanh!

- Vì sao?

Lệ Ngõa Cương dùng sức vỗ vào cửa thùng xe.

- Thành Huyền Vũ sẽ rời đi, hiện tại nếu không đưa các ngươi trở về, về sau các người phải tự mình bơi trở về.

Người lái xe thuật lại lời cô gái tai hồ ly đã dặn dò hắn.

- Thành Huyền Vũ phải rời đi?

Ba anh em Lệ Ngõa Cương đồng thời sửng sốt.

- Đúng vậy.

Người lái xe liên tục gật đầu.

Lệ Ngõa Khương đề nghị:

- Anh, chúng ta vẫn nên trở về nhanh thôi, cũng không biết tình hình trên đảo thế nào?

- Đúng, không biết có bị mang đi sạch không?

Lệ Ngõa Chương có một loại dự cảm cực xấu.

Sắc mặt Lệ Ngõa Cương biến đổi, cuối cùng hắn vẫn nhụt chí ngồi trở lại ghế.

Người lái xe âm thầm thở phào nhẹ nhõm, hắn run rẩy đưa tay ra rung động dây cương, làm cho Lợn Tám Răng Nanh kéo xe nhanh hơn chút nữa. Gần một giờ sau, xe ngựa dừng lại ở bên ngoài Úng Thành.

- Ba vị khách nhân, đã đến Úng Thành.

Người lái xe xuống xe mở rộng ra cửa thùng xe.

Ba anh em Lệ Ngõa Cương đen mặt, leo từ trên xe xuống dưới, không thèm nói một lời cứ thế bước nhanh xuyên qua Úng Thành. Ba người một đường thông suốt, rời khỏi Sơn Hải Quan, đạp lên cây cầu trôi nổi trên không trung trở về cốc Táng.

- Rống, rống rống…

Đúng lúc này, Tiểu Huyền Vũ khổng lồ thức tỉnh, đầu nó từ từ nâng lên, tiếng kêu vang vọng trời cao. Nó bắt đầu di động thân thể, chuẩn bị rời khỏi cốc Táng.

- Anh cả, Man Thú Hoang Cổ của thành Huyền Vũ chuẩn bị rời đi.

Lệ Ngõa Khương quát to một tiếng.

- Chạy mau đi.

Trong lòng Lệ Ngõa Cương thầm chửi bậy một tiếng, ba người cũng chỉ có thể cất bước chạy như điên.

Ba người chật vật chạy đi, chỉ sợ đang chạy được một nửa thì cầu gãy, nếu vậy ba người bọn họ thật sự phải bơi trở về.

Nhưng, bọn họ đang chạy lại ngừng chân lại, còn ngạc nhiên phát hiện cây cầu trôi nổi dưới chân mình, không có dấu hiệu bị gãy.

- Anh cả, cây cầu này dường như không sụp đổ...

Lệ Ngõa Khương trừng lớn đôi mắt.

Hắn nhìn chăm chú vào một đầu cầu khác, Rùa Đen đã rời đi, đầu cầu bên kia không còn điểm gắn kết nữa nhưng nó vẫn trôi nổi trên không trung.

- Vẫn nên nhanh rời đi thôi.

Lệ Ngõa Chương không muốn ở lâu trên chiếc cầu mây mù này.

- Trở về.

Lệ Ngõa Cương vung tay lên, ba người tiếp tục chạy về hướng cốc Táng.

Nửa giờ sau, Rùa Đen đã biến mất không còn nhìn thấy nữa, ba anh em liếc nhau, cùng đi về hướng khu vực trung tâm cốc Táng. Vừa tới khu vực trung tâm, đảo dân đã đi ra nghênh đón.

- Ba vị đảo chủ đã trở lại.

- Thật tốt quá, ta còn nghĩ ba người đó không trở lại!

Có đảo dân hoan hô, hoan nghênh ba vị đảo chủ trở về.

Lệ Ngõa Cương cau mày, nhìn về phía đảo dân đi ra nghênh đón, dường như hắn cảm thấy có gì đó không thích hợp.

- Anh, dường như người ít đi rất nhiều.

Lệ Ngõa Chương khờ khạo nói.

Lúc này, Lệ Ngõa Cương mới hiểu chỗ không thích hợp là gì, sắc mặt hắn lập tức đen lại.

Hắn trầm giọng hỏi:

- Có bao nhiêu người tới thành Huyền Vũ công tác?

- Đảo chủ, hơn nửa người trên đảo đã tới thành Huyền Vũ.

Có người nhỏ giọng nói một câu.

- Hơn nửa số lượng người dân trên đảo?

Lệ Ngõa Cương cảm thấy trước mắt hắn tối sầm lại

Cốc Táng có ba mươi ngàn dân cư, đã đi hơn một nửa người, cũng chính là ít nhất đã có mười lăm ngàn người rời đi.

- Đúng vậy, ngày hôm qua mới đi hơn một ngàn người, nhưng hôm nay lại đi rất nhiều, rất nhiều nhà đều đi hết.

Đảo dân đáp lại.

- Tại sao các ngươi không đi?

Lệ Ngõa Cương trầm giọng hỏi.

- Tới thành Huyền Vũ còn phải công tác, cho nên chúng ta không đi.

- Đúng vậy, ở trong này có thịt ăn, chỉ cần ăn no là được.

- Ta cảm thấy người của thành Huyền Vũ đều nói dối, không thể tin được.

Liên tiếp những tiếng giải thích vang lên, điều này làm cho ba anh em Lệ Ngõa Cương cảm thấy nhức đầu và buồn bực: Chỉ còn một ít người ở lại.

- Được, được lắm, thành Huyền Vũ kia ta đã nhớ kỹ rồi!

Lệ Ngõa Cương nghiến răng nghiến lợi, hung tợn gầm nhẹ.

Lệ Ngõa Khương và Lệ Ngõa Chương liếc nhau, nhỏ giọng nói:

- Anh cả, chúng ta đánh không lại thành Huyền Vũ, cho nên đừng đi trêu chọc bọn họ.

- Đúng vậy, chọc giận thành Huyền Vũ, cốc Táng sẽ biến mất.

-...

Da mặt Lệ Ngõa Cương giật giật, cảm giác câu nói vừa rồi của mình như đánh một quyền lên mặt bông, chẳng mang tới tác dụng gì hết, cả người hắn tràn đầy cảm giác vô lực.

Bạn cần đăng nhập để bình luận