Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 482: Thẩm Phán Thành Tương Lai

Lan Na ngậm chặt miệng.
Nếu như Tam trưởng lão bị bắt lại bán máu trả nợ, thể diện của gia tộc Dạ Nguyệt sẽ mất hết.
Lần này, bọn họ tới Thành Huyền Vũ , mục đích chủ yếu chính là cứu Tam trưởng lão trở về.
Người không mang về được, ngược lại còn phải chi 3 vạn viên tinh thạch hung thú, vậy lần này tới chẳng phải là tay không trở về?
Cát Tư đang kiềm chế tức giận trong lòng, dùng giọng khẩn cầu hỏi:
- Thành chủ các hạ, không có lựa chọn khác sao?
- Không phải không có.
Mục Lương khẽ nâng cằm lên, âm thanh lạnh lùng nói:
- Nếu không thì ngươi lưu lại, đổi lại bọn hắn sẽ được thả?
Khuôn mặt của Cát Tư cứng đờ, đây là chuyện không thể nào.
Lão là người mạnh nhất gia tộc Dạ Nguyệt ngoại trừ lão tổ, so với Áo Lợi Ba, gia tộc càng cần lão hơn.
Mục Lương đan lấy hai tay, thân thể hơi nghiêng về phía trước hỏi:
- Nói cách khác, kế hoạch bọn hắn tới trộm máu, là ngươi chỉ điểm?
Cát Tư cố gắng giữ hô hấp bình tĩnh, đồng tử màu vàng co vào, cố giả bộ trấn định nói:
- Thành chủ các hạ nói đùa, ta làm sao lại ra loại mệnh lệnh này.
Mấy chuyện như vậy không thể thừa nhận, nếu không rất có thể mang đến tai ương diệt tộc cho cả gia tộc.
Mục Lương mở mắt ra như nhìn thấu tâm tư của Đại trưởng lão Dạ Nguyệt.
Lời của anh bình tĩnh, nghe không ra vui buồn:
- Chỉ dựa vào hành động sai trái này của bốn người bọn họ, ta có lý do diệt hết gia tộc Dạ Nguyệt các ngươi...... Thậm chí toàn bộ Thành Dạ Nguyệt .
- Điều này...
Tim của Cát Tư đập nhanh hơn, kết quả xấu nhất sắp xảy ra sao?
- Thành chủ các hạ, gia tộc Dạ Nguyệt chúng ta nguyện ý bồi thường 5 vạn viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
- Chỉ là trước mắt chỉ có 3 vạn viên tinh thạch hung thú .
Ánh mắt của Cát Tư lấp lóe, giọng thành khẩn nói:
- Vậy 2 vạn viên tinh thạch hung thú khác...... Có thể dùng nô lệ, hung thú giao dịch?
Đôi mắt của Mục Lương nửa mở, con mắt màu đen thâm thúy làm cho người ta nhìn không thấu anh đang suy nghĩ gì.
Trên thực tế, cách giải quyết này rất hợp ý anh.
Chờ Rùa Đen tiến hóa đến cấp 9, hình thể sẽ lớn gấp mười bây giờ, thành Huyền Vũ sẽ lại một lần nữa mở rộng, đến lúc đó lại thiếu người.
Mục Lương yên lặng càng lâu, trong lòng Cát Tư với Lan Na liền thấp thỏm, không nắm bắt được trong lòng đối phương đang nghĩ gì.
Hồ Tiên vuốt lông mao ở đầu đuôi, con mắt màu đỏ rực nhìn chằm chằm Cát Tư, mặt cô tươi cười tràn đầy tia lạnh nhạt.
Lại thêm một người mở miệng giao dịch người, cũng không khác lắm với cách làm trước đây của Thú Vương Áo Cách Tư.
Cát Tư có chút không hiểu, vì sao khuôn mặt của thanh này lại trở nên lạnh lẽo hơn?
- Ba vạn viên sơ tinh thạch hung thú cấp trung đẳng, một ngàn người, một trăm con hung thú.
Mục Lương lạnh nhạt nói.
Bên trong Trại chăn nuôi hơn phân nửa đang trống không, cần hung thú nhiều hơn để nuôi.
- Có thể.
Khóe mắt của Cát Tư giật giật, cứng rắn gật đầu đáp ứng.
Đối phương dùng chất giọng quyết định không cho lão quyền từ chối, để cho lão hiểu được không thể trả giá.
- Người với hung thú, ta sẽ bảo Thư Kí đến thành Dạ Nguyệt chọn lựa.
Cơ thể của Mục Lương dựa vào phía sau, dựa vào lông nhung trên đuôi Hồ Tiên.
Cơ thể của cô giật mình một cái, con mắt màu đỏ rực nổi lên một tầng sương mù, cắn lấy môi dưới, kiềm chế không được ưm lên tiếng.
- Được.
Cát Tư miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
Lão vốn dùng những Huyết Nô nửa chết nửa sống kia, góp đủ một ngàn người mang đến cho thành Huyền Vũ .
Hiện tại xem ra, kế hoạch kia sẽ không thực hiện được.
- Trở về đi, tranh thủ chút.
Mục Lương mắt liếc Hồ Tiên ngồi bên cạnh.
- Đi thôi, ta đưa các ngươi ra ngoài.
Hồ Tiên hiểu ý, đứng lên đi ra phía ngoài.
Cát Tư, Lan Na cũng đứng dậy, khom lưng hành lễ với anh, sau đó rời đi phòng khách.
- A...
Lông mày của Mục Lương nhếch lên, cười khẽ một tiếng, không biết 3 gia tộc Ma Cà Rồng khác có ý định tới trộm máu hay không?
Mười lăm phút sau, Hồ Tiên dẫn Cát Tư với Lan Na tới Sơn Hải Quan.
- Các ngươi có thể đi xuống.
Gương mặt của Hồ Tiên lạnh nhạt, vung lấy đuôi cáo quay người rời đi.
- Đại trưởng lão, ngài đắc tội cô ấy?
Lan Na chớp chớp con mắt màu vàng óng, có chút hoang mang.
- Chắc không.
Cát Tư nhếch mép một cái, sắc mặt âm u, bước ra Sơn Hải Quan.
Lan Na âm thầm bĩu môi, cất bước đuổi kịp bước chân của Đại trưởng lão, xuyên qua ba cổng cứ điểm trở về mặt đất.
Cát Tư vội vàng đi về phía trước, nghiêng đầu mắt nhìn một nam một nữ trong đội ngũ xếp hàng vào thành.
Nam tầm ba mươi bảy ba mươi tám tuổi, khuôn mặt có râu quai nón, chiều cao vượt qua 1 mét 8.
Nữ cỡ hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, mái tóc màu trắng dài thẳng, chiều cao gần tới 1 mét 7.
- Cũng là cấp 6.
Cát Tư thấp giọng tự nói một tiếng.
Chỉ nhìn từ bên ngoài, bọn hắn đều không phải là người của gia tộc Ma Cà Rồng khác.
Đại trưởng lão quay đầu lại, tròng mắt màu vàng óng trở nên đỏ như máu, sau lưng gương lên ra đôi cánh lớn, vỗ cánh bay về phía thành Dạ Nguyệt .
A Đát Trúc chớp chớp con mắt màu trắng tuyết, giọng trong trẻo hỏi:
- Đội trưởng, người vừa mới kia là Ma Cà Rồng?
- Ừ, là Ma Cà Rồng.
Giả Lỗ thu tầm mắt lại, lại nhìn A Đát Trúc, tâm nhịn không được run lên.
Mỗi lần hắn nhìn vào mắt của A Đát Trúc, đều sẽ cảm thấy tim đập nhanh với trong lòng có chút không tập trung.
Điều này có liên quan đến năng lực của đối phương.
Cô gái tóc trắng là giác tỉnh giả, năng lực là Khống Chế Tinh Thần.
- Cánh của Ma Cà Rồng, không biết có thể chế tác thành Linh khí hay không?
A Đát Trúc hồn nhiên nói.
Giả Lỗ lạnh nhạt nói:
- Chuyện này chỉ cần hỏi những Linh Khí Sư trong thành mới biết được.
Hắn với thiếu nữ tóc trắng, đều là Thẩm phán tới từ thành Tương Lai.
Lần này ra ngoài làm nhiệm vụ truy sát những kẻ phản bội chạy trốn.
- Thật ra, ta rất khó giao lưu với những kẻ trong đầu chỉ có Linh khí.
A Đát Trúc bĩu môi.
Giả Lỗ cười khẽ lắc đầu nói:
- Trước khi về thành, hi vọng có thể ở đây tìm được tin tức hai chị em Lê Nhã.
- Khả năng không lớn.
Con mắt màu trắng tinh của A Đát Trúc lấp lóe, cất bước đi về phía trước hai bước.
Giả Lỗ bĩu môi, lạnh nhạt nói:
- Ta không tin họ có thể trốn lâu đâu.
Hắn với cô gái tóc trắng đã đi qua không ít thành lớn, thành nhỏ với bộ lạc, khoảng mười mấy cái.
Trong lúc đó cũng có tin tức của người chạy trốn, chỉ là truy đuổi đến cuối cùng, vẫn bị mất manh mối.
- Nếu không tìm được, vậy đành trở về thành Tương Lai báo cáo.
A Đát Trúc đưa tay cuốn lấy mái tóc dài màu trắng, nhấc chân đi về trước hai bước.
- Ừm.
Giả Lỗ lên tiếng đáp.
Mười phút sau, hai người mới thành công đi vào Thiên môn lầu.
Sau quầy, nhân viên công tác ngước mắt mỉm cười nói:
- Tiểu thư, vào thành cần mua Văn điệp Thông Quan giá một viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, đây là giá vào thành.
- Đi qua nhiều thành lớn như vậy, thành Huyền Vũ thu phí vào thành là đắt nhất.
A Đát Trúc nhếch miệng, lấy ra tinh thạch hung thú đặt ở trên quầy.
Nhân viên này vẫn duy trì nụ cười lễ phép, lời như vậy mỗi ngày đều nghe không ít lần, nên đã sớm không để ở trong lòng.
- Tiểu thư, xin phối hợp đăng ký thông tin.
Cô ấy lấy ra Văn điệp Thông Quan với bút, mở miệng hỏi:
- Tiểu thư tên là gì, đến từ nơi nào...
A Đát Trúc cau mày, còn hỏi điều này?
Bạn cần đăng nhập để bình luận