Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2694: Tối Nay Ta Đến Phòng Của Ngươi

Mục Lương tỉ mỉ cảm thụ sự biến hóa trong cơ thể, ngoại trừ vị đắng trong miệng thì không có cảm thụ nào khác.

- Như thế nào?

Vưu Phi Nhi quan tâm hỏi.

Mục Lương bình thản nói:

- Có chút đắng, trừ cái đó ra thì không có cảm thụ khác.

- Ngươi không bị mất ký ức sao?

Y Xà kinh ngạc thốt lên.

- Có thể là ta đã quên cái gì đó nhưng mà bản thân lại không biết.

Khóe môi của Mục Lương cong lên.

Vưu Phi Nhi ôn hòa nói:

- Có thể là dược hiệu không đủ, để ta điều chỉnh một chút liều lượng các loại dược thảo xem coi có thể làm ra bí dược phiên bản nâng cấp hay không.

Mục Lương hơi nhướng mày, ôn hòa nói:

- Nếu như ta ăn nhầm bí dược phiên bản nâng cấp của ngươi rồi quên mất mình là quốc vương thì phải làm thế nào bây giờ?

- Vậy thì ta thay ngươi lên làm nữ vương nha!

Vưu Phi Nhi che miệng cười khanh khách.

- Chuyện này không phải không được..

Mục Lương cảm thấy buồn cười, vươn tay xoa đầu cô gái cột tóc hai chùm lần nữa.

Khuôn mặt xinh đẹp của Vưu Phi Nhi ửng đỏ, cô vội vàng lắc đầu nói:

- Ta nói giỡn thôi, ta không có hứng thú làm nữ vương.

- Ừm, ta biết.

Mục Lương bật cười đáp.

Hắn dặn dò với giọng điệu nghiêm túc:

- Ngươi phải chú ý một chút, đừng tùy tiện lấy bản thân để thử thuốc như vậy nữa, lỡ như bí dược có công hiệu mạnh tiêu trừ toàn bộ ký ức của ngươi thì sao hả? Rất có thể sau này ngươi sẽ biến thành đồ ngốc đấy.

Vưu Phi Nhi nghe vậy cái miệng nhỏ nhắn há to, cô không muốn biến thành đồ ngốc đâu!

- Ta biết rồi.

Cô vội vàng gật đầu đồng ý, lẩm bẩm:

- Lần sau ta sẽ bảo Y Xà thử thuốc trước.

- ...

Khóe mắt của Y Xà co giật một cái, có phải Vưu Phi Nhi đã quên cô vẫn còn đang đứng ở đây không?

Mục Lương bình thản nói:

- Tối nay đến nhà ăn dùng bữa đi, ngày mai ta còn phải tiếp tục làm việc, tối nay mọi người cùng nhau ăn cơm.

- Tốt.

Vưu Phi Nhi đồng ý một tiếng, trong lòng cảm thấy ngọt ngào.

Buổi tối, bên trong cung điện.

Trong nhà ăn bay ra mùi thơm mê người, bữa tối hôm nay là món lẩu.

- Ục ục ục ~~~

Trên bàn cơm bày ba nồi lẩu tự sôi, hai cái trong đó là nước súp cay, cái còn lại là nước canh xương hầm, tất cả đều đang sôi sùng sục.

Mục Lương ngồi ở chủ vị, tiểu hầu gái hỗ trợ bỏ thịt vào trong nồi.

- Đã lâu rồi ta chưa ăn lẩu!

Đôi mắt của Vưu Phi Nhi sáng ngời, nhìn chằm chằm miếng thịt trong nồi lẩu cay.

Ngải Lỵ Na vươn tay chọc má của cô gái tóc vàng, tức giận nói:

- Ta gọi ngươi cùng đến nhà ăn rất nhiều lần rồi mà lần nào ngươi cũng từ chối.

- Khi đó ta bận quá, không đi được.

Vưu Phi Nhi phồng má, miếng thịt trong miệng suýt nữa bị cô gái tóc hồng chọc phun ra ngoài.

Mỗi lần cô ở trong Sở Nghiên Cứu thì phải ba, bốn ngày sau mới ra ngoài, thậm chí có lúc quá tập trung nghiên cứu mà quên ăn quên ngủ, nhóm tiểu hầu gái phải thay phiên nhau đưa thức ăn tới.

- Ngươi phải chú ý nghỉ ngơi đấy.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Vưu Phi Nhi ngây thơ nói:

- Ta có nghỉ ngơi nha, khi nào mệt mỏi thì ta sẽ đi ngủ một chút.

- Đúng rồi, ngươi nhận được Nấm Cầu Vồng chưa?

Nguyệt Thấm Lan chợt hỏi một câu.

Vưu Phi Nhi thanh thúy nói:

- Nhận được rồi, nhưng mà ta vẫn chưa nghiên cứu, dự định ngày mai mới thử xem.

Mục Lương bình thản nói:

- Ngày mai ngươi nghỉ ngơi đi, chuyện này không nóng vội.

- Nhưng mà ta nghỉ ngơi lại cũng không biết làm gì.

Vưu Phi Nhi ngây thơ nói.

Mễ Nặc quơ quơ tai thỏ nói:

- Làm sao có chuyện đó chứ, Khu Vui Chơi vừa mở thêm rất nhiều hạng mục mới, chúng ta cùng đi chơi đi!

Vưu Phi Nhi do dự, nuốt miếng thịt trong miệng xuống.

- Đi thôi, nghỉ một ngày để đầu óc thư giãn một chút.

Mục Lương quyết định.

Vưu Phi Nhi mềm mại nói:

- Được rồi, vậy ta nghỉ ngơi một ngày.

Trong mắt của Mục Lương hiện ra ý cười, nói:

- Ừ, chơi vui vẻ.

Vưu Phi Nhi ngoan ngoãn gật đầu:

- Tốt ~~~

Nguyệt Phi Nhan chớp mắt, cô cũng muốn nghỉ ngơi, nhưng nghĩ đến việc huấn luyện của Không Quân thì đành phải từ bỏ suy nghĩ trong đầu.

Dạo gần đây Không Quân đã nâng cao cường độ huấn luyện để ứng đối đại chiến với Hư Tộc sau này. Không chỉ riêng Không Quân, ngay cả Lục Quân và Hải Quân cũng giống vậy, cường độ huấn luyện thường ngày cao gấp đôi, cường độ đặc huấn càng cao. Bộ Đội Đặc Chủng U Linh và Hộ Vệ Thánh Quang cũng có sự thay đổi, cường độ huấn luyện còn nhiều hơn.

Lỗ tai của Hồ Tiên run một cái, đôi mắt màu đỏ rực nhìn về phía Mục Lương, ánh mắt lấp lóe.

Mục Lương nhìn lại, thấy khóe môi của cô gái đuôi hồ ly cong lên, liếc mắt đưa tình.

- Mục Lương, buổi tối ngươi còn bận không?

Cô quyến rũ hỏi.

Yết hầu của Mục Lương nhấp nhô, nói:

- Không bận, chuyện còn lại để ngày mai làm tiếp cũng được.

- Vậy tốt rồi, tối nay ta đến phòng của ngươi nha.

Hồ Tiên cười quyến rũ trêu chọc.

- Y ~~~~

Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan đồng thời phát ra một tiếng kéo dài, nhìn cô gái đuôi hồ ly với ánh mắt hóng hớt.

- Khụ khụ, làm ơn, mấy các ngươi này có thể nói lúc riêng tư mà.

Ny Cát Sa ho khan hai tiếng nhìn sang chỗ khác, ánh mắt có chút quái dị.

- Đúng vậy, ta còn chưa có....

Ngải Lỵ Na nhỏ giọng thầm thì.

Khóe mắt của Ny Cát Sa co giật, hơi híp mắt hỏi:

- Ngươi vừa nói cái gì?

- Không có gì, ngươi nghe lầm rồi.

Khuôn mặt xinh đẹp của Ngải Lỵ Na lập tức đỏ lên, vội vã gắp một miếng thịt viên cho vào miệng.

Toàn bộ gương mặt của Mễ Nặc cũng đỏ rần, cô hết nhìn cô gái đuôi hồ ly rồi lại nhìn về phía Mục Lương, khuôn mặt càng ngày càng đỏ.

- Hì hì hì ~~~

Nguyệt Phi Nhan khoanh hai tay trước người, vừa chậc lưỡi vừa gật gù tỏ vẻ đã hiểu.

Hồ Tiên trợn trắng mắt, quyến rũ nói:

- Các ngươi đang suy nghĩ gì thế, ta sắp đột phá rồi, cho nên mới bảo Mục Lương đến phòng của ta.

Cô gái đuôi hồ ly nhớ tới lần trước mình đột phá tới cấp 8, lúc đó không có Mục Lương ở bên cạnh, sau khi trở về dặn cô lần sau đột phá phải nói cho hắn biết.

- A, chị Hồ Tiên sắp đột phá rồi à?

Đôi môi hồng của Mễ Nặc mở to.

- Thật vậy chăng?

Ly Nguyệt kinh ngạc hỏi.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

- Đột phá tới cấp 8 trung cấp mà thôi, một cảnh giới nhỏ.

Ly Nguyệt nghiêm mặt nói:

- Như vậy đã rất lợi hại rồi, người khác muốn đột phá một cảnh giới nhỏ khó khăn vô cùng, không nhanh được như ngươi đâu.

- Ta mà không đột phá nữa thì sẽ thua Hi Bối Kỳ mất.

Hồ Tiên cười nói nhìn về phía cô gái Ma Cà Rồng.

Hi Bối Kỳ cười tươi như hoa nói:

- Hì hì, lần sau ta sẽ mạnh hơn ngươi.

Cô chỉ cần hấp thu thêm một giọt máu của Mục Lương là có thể đột phá vào cấp 9, vượt qua đám người Hồ Tiên và Nguyệt Thấm Lan.

- Mục Lương, lần sau đừng cho cô ấy máu, cô ấy khiêu khích ta kìa.

Hồ Tiên nghiêm túc nói.

- Ta sai rồi.

Hi Bối Kỳ lập tức giơ hai tay đầu hàng.

- Ha ha ha ha!

Mục Lương không khỏi bật cười.

Hi Bối Kỳ nỗ lực lộ ra dáng vẻ đáng thương, nói với giọng điệu tội nghiệp:

- Mục Lương, ngươi là tốt nhất, ngươi sẽ không làm như vậy đúng không?

- Ừm, ta là tốt nhất.

Mục Lương gật đầu cười khẽ.

Các cô gái không khỏi bật cười, làm cho bầu không khí bữa tối trở nên hạnh phúc và vui vẻ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận