Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1947: Các Ngươi Đang Nói Xấu Ta Phải Không?



Nhị trưởng lão nói với giọng khàn khàn:

- Tứ Trưởng Lão ra tay rồi, hai ngày này bọn họ rất an phận.

- Hắn làm như thế nào? Đánh bọn họ một trận à?

Bối Nhĩ Liên kinh ngạc hỏi.

- Đúng vậy.

Nhị trưởng lão o chậm rãi gật đầu, khóe miệng khẽ nhếch lên, không có nói câu kế tiếp.

- Còn uy hiếp bọn họ phải không?

Bối Nhĩ Liên nói với giọng điệu chắc chắn.

-...Ừ.

Khóe miệng của Nhị trưởng lão co giật.

Bối Nhĩ Liên nhàn nhạt nói:

- Để ta đoán xem hắn uy hiếp như thế nào...? Có phải là nếu bọn họ dám gây chuyện lần nữa thì ném toàn bộ xuống biển làm mồi cho Hung Thú Biển, ta nói đúng chứ?

Nhị trưởng lão Ốc Đảo ngạc nhiên nói:

- Ngươi nghe lén sao?

Bối Nhĩ Liên bĩu môi, bình chân như vại nói:

- Với tính cách nóng tính của Tứ Trưởng Lão thì đoán được hành động của hắn là chuyện dễ dàng.

- Cũng đúng.

Nhị trưởng lão cười khổ một tiếng.

- Các ngươi đang nói xấu ta phải không?

Giọng nói bất mãn của Tứ trưởng lão truyền đến sau lưng hai người.

Trong mắt hắn lộ vẻ nghi ngờ nhìn về phía Bối Nhĩ Liên, cất bước đi tới bên cạnh hai người.

- Không có gì.

Bối Nhĩ Liên đáp với thần sắc bình tĩnh.

Nhị trưởng lão chân thành nói:

- Chúng ta đang khen năng lực làm việc của ngươi rất mạnh.

- Thật sao?

Trong mắt Tứ trưởng lão lộ ra thần sắc hoài nghi.

- Đương nhiên, những tên Linh Khí Sư kia thế nào rồi?

Nhị trưởng lão nói sang chuyện khác.

Tứ Trưởng Lão khoanh hai tay trước người, cằm nâng lên, ngạo nghễ nói:

- Rất ngoan ngoãn, ta phân phó Thành Phòng Quân giám sát bọn hắn, ai gây sự nữa thì ném xuống biển.

- Ừm, ngươi làm rất tốt.

Bối Nhĩ Liên nghiêm túc khen ngợi một câu.

Hai mắt của Tứ Trưởng Lão hơi sáng lên, hắn rất ít được Tam trưởng lão khích lệ, chẳng lẽ hôm nay mặt trời mọc từ phía tây sao?

- Khụ khụ ~~~

Tứ Trưởng Lão hắng giọng một cái, nói với giọng điệu chân thành:

- Ta cảm thấy những tên Linh Khí Sư kia không thích hợp, lúc ở thành Tương Lai còn rất an phận, vừa đến Ốc Đảo thì bắt đầu gây chuyện, giống như thu được chỉ thị từ ai đó.

- Thu được chỉ thị à...?

Đôi mắt đẹp của Bối Nhĩ Liên híp lại.

- Đúng là có gì đó bất thường.

Nhị trưởng lão gật đầu tán đồng.

Ánh mắt của Bối Nhĩ Liên lấp lóe, bình thản nói:

- Khi nào trở về thành Huyền Vũ thì giao việc này cho Mục Lương, hắn sẽ sắp xếp người thẩm vấn.

Tứ Trưởng Lão gật đầu nói:

- Ừm, thẩm vấn trước, nếu không thành vấn đề thì giữ lại.

Bối Nhĩ Liên tò mò hỏi:

- Đại trưởng lão đang làm gì thế?

Tứ Trưởng Lão nhún vai, thuận miệng nói:

- Còn có thể làm gì nữa? Hắn đang tu luyện.

Bối Nhĩ Liên kinh ngạc nói:

- Lại đang tu luyện sao?

- Càng lớn tuổi thì càng chú trọng tu luyện, chuyện này rất bình thường mà.

Tứ Trưởng Lão đỉnh đạc nói.

Thực lực càng mạnh thì tuổi thọ mới càng dài.

Nhị trưởng lão buồn cười nói:

- Nếu Đại trưởng lão nghe được lời này thì người bị ném xuống biển làm mồi cho ma thú biển chính là ngươi.

Tứ Trưởng Lão nghe vậy cả người lập tức cứng đờ, hắn vội vã xua tay giải thích:

- Các ngươi đừng nói với hắn, ta chưa nói cái gì cả.

Nhị trưởng lão và Bối Nhĩ Liên lộ ra biểu cảm cổ quái, ánh mắt rơi vào phía sau Tứ Trưởng Lão.

- Các ngươi lộ ra vẻ mặt gì đấy?

Tứ Trưởng Lão nhíu mày.

- Ta nghe thấy rồi.

Một giọng nói khàn khàn và uy nghiêm từ sau lưng Tứ Trưởng Lão vang lên.

Cơ thể của Tứ Trưởng Lão lại cứng đờ lần nữa, hắn lập tức phản xạ có điều kiện muốn chạy trốn.

Ngay sau đó, một bàn tay khoác lên trên vai Tứ Trưởng Lão khiến hắn phải ngừng bước tiến, Tứ Trưởng Lão quay đầu nịnh nọt nhìn về phía Đại trưởng lão, người không biết đến đây từ bao giờ.

- Ta già rồi, không bằng những người tuổi trẻ như ngươi.

Đại trưởng lão nói với giọng điệu bình thản.

Tứ Trưởng Lão hậm hực nói:

- Đại trưởng lão, ta chỉ đùa giỡn thôi, ngươi đừng coi là thật.

Đại trưởng lão hờ hững nói:

- Ta biết, bằng không lúc này ngươi đã ở trong biển rồi.

Tứ Trưởng Lão nghe vậy thở phào nhẹ nhõm một hơi, yên lặng câm miệng không nói nữa.

Bối Nhĩ Liên đột nhiên lên tiếng:

- Ta có thể nhìn thấy kênh Sương Mù rồi.

Đại trưởng lão và những người khác vội vã ngước mắt nhìn lại, lúc này bọn họ đều nhìn thấy bức tường sương mù cao ngất và bầu trời đầy sấm sét tại đường chân trời.

- Cho dù xem bao nhiêu lần đi nữa thì đều khiến người ta vô cùng chấn động.

Nhị trưởng lão trầm giọng nói, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm bức tường sương mù dày đặc phía trước.

- Chú ý hướng gió.

Đại trưởng lão nhắc nhở.

- Vâng.

Bối Nhĩ Liên lộ ra thần sắc nghiêm túc, khống chế tốc độ gió xung quanh Ốc Đảo trở nên chậm lại, tìm kiếm con đường xuyên qua làn sương mù dày đặc trước kia.

Tứ trưởng lão cầm ống nhòm nhìn về phía kênh Sương Mù, chậm rãi chuyển động chiều dài của ống nhòm.

Sau đó tay hắn chợt khựng lại, kinh ngạc thốt lên:

- A, đó là thứ gì vậy?

- Ngươi nhìn thấy cái gì?

Nhị trưởng lão và Đại trưởng lão vội vàng hỏi.

- Ta thấy được... Một cánh cổng?

Tứ trưởng lão do dự đáp, hai mắt trừng lớn.

- Cổng gì?

Bối Nhĩ Liên cau mày hỏi.

Tứ Trưởng Lão đưa ống nhòm, cả kinh nói:

- Chính các ngươi xem đi, không biết khi nào bên trong kênh Sương Mù xuất hiện một cánh cổng, thoạt nhìn rất lớn.

Đại trưởng lão giơ ống nhòm lên, ngưng thần nhìn về phía bên kia, chẳng mấy chốc cũng nhìn thấy cánh cổng mà Tứ Trưởng Lão nói tới.

Đại trưởng lão nói với giọng điệu ngưng trọng:

- Đúng là giống như một cánh cổng, nhưng phía sau nó còn có thứ gì đó, nhưng thứ kia nằm ở bên trong Kênh Sương Mù, quá xa thấy không rõ.

- Ta xem một chút.

Bối Nhĩ Liên vươn tay cầm lấy ống nhòm, nhìn về phía kênh Sương Mù, thấu kính hình tròn phản chiếu hình ảnh ở xa.

- Vị trí này… Hình như là lối đi vào bên trong.

Bà lạnh nhạt nói.

Con đường băng qua kênh Sương Mù trước đây chính là ở gần cánh cổng này.

- Tới gần chút nữa nhìn sao.

Đại trưởng lão trầm giọng nói.

- Được.

Bối Nhĩ Liên lên tiếng, khống chế gió đẩy Ốc Đảo tiếp tục đi tới, chậm rãi đến gần vùng biển bão táp.

- Ầm ầm ầm ~~~

Tiếng sấm liên tục nổ vang trên không trung, đánh thức rất nhiều người trong Ốc Đảo.

Bối Nhĩ Liên kinh ngạc nói:

- Cảnh cổng này hình như được làm bằng lưu ly...

- Ta đi nhìn thử.

Đại trưởng lão nói với giọng khàn khàn.

Không chờ những người khác phản đối thì hắn đã bước ra Ốc Đảo, không khí dưới chân bị áp súc thành thực chất, để hắn có thể mượn lực vọt lên trước.

- Chú ý an toàn.

Bối Nhĩ Liên nhắc nhở một câu.

………….

Đại trưởng lão đi tới cánh cổng khổng lồ trước mặt, nhìn cổng ra vào bằng lưu ly, trong lòng nghĩ đến Mục Lương.

- Ầm ầm ầm ~~~

Tiếng sấm vang lên ở trên đỉnh đầu, nhưng mà từng tia sét bổ xuống đều bị cổng lưu ly ngăn trở.

Đại trưởng lão thu tầm mắt lại và cất bước đi trên không, tới gần cổng lưu ly, tiếp tục đi sâu vào trong.

Băng qua cổng ra vào khổng lồ thì trước mặt chính là kênh Sương Mù, dưới chân là mặt biển tĩnh lặng.

Đại trưởng lão không có ngừng lại, tiếp tục đi tới mấy trăm mét.

Chẳng mấy chốc thì lão đã nhìn thấy được đồ vật quen thuộc.

- Thiên Cức Quan, Hoa Vạn Gai!

Trên mặt Đại trưởng lão lộ ra tia ngạc nhiên, lão nhanh chóng hiện lên một suy nghĩ, thành Huyền Vũ ở bên trong kênh Sương Mù?

Vì tìm chứng cứ, lão tiếp tục đi tới trước, đến gần Thiên Cức Quan cao ngất ngưởng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận