Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 586: Cự Long Thức Tỉnh

Nguyệt Thấm Lan đặt chén trà xuống, ưu nhã hỏi.

- Vậy ngươi là Biến Dị Giả, Cường Hóa Giả hay Giác Tỉnh Giả?

- Hả, ta chỉ là một người bình thường?
Vân Nhi đáp lại nói.

- Ngươi có kỹ năng gì?
Nguyệt Thấm Lan khẽ gật đầu nói.

- Ta có thể sửa phòng ở, còn biết dùng tảng đá trải đường.
Trong lòng bàn tay Vân Nhi đổ mồ hôi, nữ nhân trước mắt khiến cho cô ta cảm thấy rất khẩn trương.
Cô ta nghe người ta nói, tiến vào thành Huyền Vũ có thể có nước uống miễn phí, liền trộm tinh thạch hung thú từ nhà hàng xóm rồi chạy đến đây.

- Ra là vậy...
Nguyệt Thấm Lan nửa híp mắt.

- Đại nhân Thấm Lam, cô ấy nói thật.
Diêu Nhi đứng ở phía sau nho nhỏ nói.
Con mắt màu xanh lam của Nguyệt Thấm Lan nhìn chằm chằm người phụ nữ này, hỏi thêm một câu:

- Ngươi đã có làm chuyện gì không tốt hay không?
Con ngươi người phụ nữ này đảo một vòng, gật đầu chắn chắc nói:

- Ta, ta không có.

- Ngươi nói láo.
Diêu Nhi lập tức phản bác lại.

- Ta, ta không có.
Vân Nhi hốt hoảng khoát tay.

- Ngươi đang nói dối.
Khuôn mặt Diêu Nhi nghiêm túc nói.
Sắc mặt của Vân Nhi khó coi, tức giận nói:

- Nha đầu chết tiệt, nhanh ngậm miệng lại, ta không có nói dối.

- Ngươi không phù hợp, đi ra ngoài đi.
Nguyệt Thấm Lan lạnh lùng đuổi người.

- Vì sao?
Trên mặt người phụ nữ này tràn ngập sự không phục.

- Cút ra ngoài.
Nguyệt Thấm Lan khẽ hất cằm, sắc mặt của cô lạnh xuống.
Sắc mặt Vân Nhi lập tức tái nhợt, suýt chút đã bị dọa sợ nằm trên đất.

- Vâng vâng, bây giờ ta đi ngay.
Cô ta liền vội vàng chạy đi.

- Hô...
Nguyệt Thấm Lan thở ra một hơi.
Nếu như cô ta ăn ngay nói thật, không có vấn đề quá lớn, cũng có thể tiến vào ngoại thành làm cư dân bình thường, dù sao chẳng ai hoàn mỹ.
Cô nhẹ giọng mở miệng gọi:

- Người tiếp theo.

- Số 168.
Diêu Nhi hồn nhiên hô.
Thái Khả Khả nhàm chán quơ hai chân, cầm bảng số ngẩn người một hồi.
Cót két...
Một người phụ nữ hoảng loạn đẩy cửa xông ra ngoài, cúi đầu che mặt chạy xuống lầu hai.
- Chuyện gì vậy?
Những người khác thấp giọng bàn tán, áp lực trong lòng lập tức tăng cao.
- Số 168.
Tiếng gọi lại vang lên lần nữa.

- 168 à.
Thái Khả Khả nhỏ giọng thầm thì.
Cô ấy có chút xuất thần nhìn về phía bậc thang, vì sao người phụ nữ kia lại hốt hoảng như vậy?
Diêu Nhi đứng ở cửa, lại hô một tiếng:

- Số 168 có ở đây không?
Yên tĩnh, không ai đáp lại nàng.
- Số 168 không có ở đây sao?
Diêu Nhi chớp đôi mắt màu xanh lục.
- Số 168... Hình như là ta.
Thái Khả Khả lấy lại tinh thần, nhìn con số trên bảng gỗ, vội vàng giơ tay lên, hô to:

- Ta! Ta là số 168!
Diêu Nhi sửng sốt một chút, thở dài nói:

- Ta gọi ngươi ba lần, mau đi theo ta.
Thái Khả Khả cười ngượng ngùng, nói:

- Xin lỗi.
Bên trong phòng phỏng vấn, Nguyệt Thấm Lan ngước mắt đánh giá cô gái vừa tiến vào, cô cầm sơ yếu lý lịch của đối phương, đáy mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên.
Thái Khả Khả đi vào phòng, đồng dạng đánh giá Nguyệt Thấm Lan, đôi mắt màu ngọc bích hiện lên sự kinh ngạc trước vẻ đẹp của người đối diện.

- Thật xinh đẹp.
Cô ấy không nhịn được mở lời khen ngợi.
- Ngươi cũng rất đẹp.
Nguyệt Thấm Lan cười nói, được người khác khen khiến tâm trạng của cô vui vẻ.
Cô quơ quơ sơ yếu lý lịch trong tay, mỉm cười hỏi:

- Ngươi tên là Thái Khả Khả phải không?

- Đúng rồi.
Thái Khả Khả gật đầu.
Nguyệt Thấm Lan lại nhìn sơ yếu lý lịch, xoay sang mặt sau hỏi:

- Năm nay ngươi mười bảy tuổi, là Giác Tỉnh Giả?

- Không sai.
Thái Khả Khả lại gật đầu lần nữa.
- Đó là năng lực gì?
Nguyệt Thấm Lan lộ vẻ kinh ngạc.
Đây là Giác Tỉnh Giả đầu tiên mà cô gặp kể từ khi bắt đầu buổi phỏng vấn hôm nay.

- Nó rất đặc biệt, ta gọi nó là Cự Long Thức Tỉnh.
Thái Khả Khả quơ quơ nắm tay nhỏ.

- Giác Tỉnh Giả Cự Long?
Nguyệt Thấm Lan hơi cau mày, quay đầu nhìn cô gái tóc xanh lục.
- Không có nói dối.
Diêu Nhi thấp giọng nói.
- Có thể thi triển một ít năng lực của ngươi không?
Nguyệt Thấm Lan giơ tay ra hiệu.
Thái Khả Khả ngây thơ nói:

- Không thành vấn đề.
Cô ấy nhắm mắt lại, một giây sau mở ra thì đôi mắt màu ngọc bích đã biến thành mắt thú thẳng đứng.
Xoẹt...
Sau lưng cô gái tóc biếc mọc ra một đôi cánh thịt có chiều dài gần hai mét, đồng thời hai cánh tay của cô ấy cũng biến hóa thành móng vuốt rồng, sau lưng còn có một chiếc đuôi dài màu đỏ sậm.
Trên trán của cô ấy có một cặp sừng xoắn ốc bén nhọn chĩa lên trời, hai bên sườn mặt xuất hiện một ít vảy rồng.

- A...
Diêu Nhi hoảng sợ nhảy dựng, có chút sợ hãi lùi lại hai bước.
Đôi mắt của Nguyệt Thấm Lan lộ ra dị sắc, đây là lần đầu tiên cô gặp được loại Giác Tỉnh Giả như vậy.

- Trước mắt thì ta chỉ có thể biến thành như vậy.
Thái Khả Khả quơ móng vuốt, thu hồi đôi cánh sau lưng, sau đó biến trở lại hình người một lần nữa.
Nguyệt Thấm Lan không khỏi quan sát Thái Khả Khả, hoàn toàn không nhìn ra trên người đối phương có bị tổn thương hay không, giống hệt như người bình thường.
- Một năng lực rất lợi hại.
Cô ưu nhã khen.
- Quá khen, quá khen rồi.
Thái Khả Khả giơ tay gãi ót, nở nụ cười ngại ngùng.
Nguyệt Thấm Lan hơi nghiêng người về phía trước, tiếp tục phỏng vấn:

- Trước mắt là cấp 4?
Thái Khả Khả thanh thúy đáp:

- Đúng vậy, cấp 4 sơ cấp.

- Ngươi là gián điệp do thế lực khác phái tới sao?
Nguyệt Thấm Lan đột nhiên hỏi.
- Không phải, ta không có gia nhập bất kỳ thế lực nào!
Thái Khả Khả vội vàng lắc đầu giải thích.
Nguyệt Thấm Lan quay đầu liếc nhìn Diêu Nhi một cái, thiếu nữ khẽ gật đầu, tỏ vẻ đối phương không có nói dối, dịu dàng hỏi:

- Vậy ngươi nói cho ta nghe, nơi nào của thành Huyền Vũ hấp dẫn ngươi, khiến ngươi nguyện ý gia nhập vào thành Huyền Vũ?

- A, gia nhập vào thành Huyền Vũ?
Thái Khả Khả chớp đôi mắt màu ngọc bích, sửng sốt một chút.
Cô gái tóc biếc dấu hỏi đầy đầu, cô ấy nói muốn gia nhập thành Huyền Vũ khi nào vậy?
Nguyệt Thấm Lan cau mày, có vẻ đã hiểu cái gì, nghiêm túc hỏi:

- Cho nên ngươi tới tham gia phỏng vấn không phải là vì muốn gia nhập thành Huyền Vũ?

- Cái này à.... Thật ra ta không biết nơi này đang làm gì, chỉ là thấy ở đây náo nhiệt nên tò mò tiến vào thôi.
Thái Khả Khả giải thích.
Nguyệt Thấm Lan bó tay rồi.
Diêu Nhi không nói gì, chứng tỏ đối phương nói thật, thì ra là đối phương đánh bậy đánh bạ mới vào đây.
Tròng mắt màu xanh nước biển của cô xoay một vòng, khóe môi cong lên, nói:

- Vậy ngươi có thể suy nghĩ về việc gia nhập vào thành Huyền Vũ của chúng ta, đãi ngộ và phúc lợi sẽ khiến ngươi hài lòng.

- Có đãi ngộ và phúc lợi gì?
Thái Khả Khả buột miệng hỏi.
Nguyệt Thấm Lan đứng lên, đi tới trước mặt thiếu nữ, bắt đầu dụ dỗ:

- Lấy thực lực của ngươi, tiền lương mỗi tháng thấp nhất là hai trăm đồng Huyền Vũ, có phòng ở miễn phí, mỗi ngày còn được cung cấp nước không hạn chế...

- A, ta có thể dùng nước miễn phí sao?
Thái Khả Khả kinh ngạc thắc mắc, cô ấy không có khái niệm đối với đồng Huyền Vũ, nhưng vẫn rất quan tâm tới nước.

- Đúng vậy, miễn phí dùng nước, không giới hạn số lượng.
Nguyệt Thấm Lan tiếp tục dụ dỗ:

- Chỉ cần gia nhập thành Huyền Vũ thì ngươi có thể uống nước thỏa thích, còn có thể tắm rửa mỗi ngày.

- Tốt như vậy sao...
Thái Khả Khả lộ ra ánh mắt khao khát, nàng mím môi, có chút động lòng nha.
Bạn cần đăng nhập để bình luận