Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1226: Bồn Cầu Mới



Giọng nói buồn bực của Bạch Ngọc truyền đến:

- Đại nhân, nói chuyện chính sự quan trọng hơn, giờ nào rồi còn hỏi ăn cơm chưa hả?

Tuy rằng hạ thấp giọng nói, nhưng vẫn bị Trùng Cộng Hưởng bắt được, truyền lại không sót một chữ cho Mục Lương nghe.

- Ăn rồi.

Anh buồn cười trả lời một câu.

- Mục Lương các hạ, ta đã biết chuyện liên quan tới dân tị nạn rồi.

Tố Cẩm ôn nhu nói:

- Thành Tấn Nguyên sẽ thu nhận những người đó, nhưng thức ăn nướvà c uống cho bọn họlà một vấn đề, Mục Lương các hạ có thể giúp một tay giải quyết không?

Mục Lương suy nghĩ một chút, bình tĩnh nói:

- Căn cứ trung chuyển sẽ hỗ trợ, cung cấp đầy đủ thức ăn cho bọn họ.

- Miễn phí à??

Âm thanh kinh ngạc của Bạch Ngọc vang lên.

Mục Lương bình thản nói:

- Chờ sau khi những nạn dân đó an ổn, thì làm việc bù cho chỗ thức ăn.

- Mục Lương các hạ, ngươi cũng quá tốt rồi!!

Bạch Ngọc thán phục một tiếng.

- Mục Lương các hạ vẫn luôn rất tốt.

Đây là câu Tố Cẩm tận lực đè thấp, không nghĩ tới Mục Lương vẫn nghe thấy.

Vân Hân chớp chớp đôi mắt, biểu cảm ngốc manh nhìn Mục Lương.

Anh cong khóe môi, tâm tình vui mừng.

Bạch Ngọc thầm nhắc nhở nói:

- Thành chủ đại nhân, chú ý hình tượng.

Tố Cẩm ho nhẹ một tiếng, ôn nhu nói:

- Mục Lương các hạ, xin nhờ vào người của ngài liên hệ với phó trưởng hộ vệ thành Tấn Nguyên, truyền lại ý của ta.

Mục Lương bình thản hỏi:

- Phó trưởng hộ vệ của ngươi sẽ không hoài nghi người của ta giả mạo truyền lời sao?

Tố Cẩm tao nhã nói:

- Các hạ để người mang hai loại trái cây khác nhau đến, hắn sẽ biết truyền lời là thật.

- Hiểu rồi.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, hóa ra Tố Cẩm đã chuẩn bị cho việc này rồi.

- Mục Lương các hạ, hiện tại các ngươi đang ở đâu?

Tố Cẩm hiếu kỳ hỏi.

Mục Lương ngả người ra sau, thân thể thả lỏng nói:

- Ở sâu trong biển.

Tố Cẩm trầm mặc một hồi, thở dài hỏi:

- Vậy lúc nào thì trở về đất liền?

Mục Lương ôn hòa nói:

- Chờ thủy triều Hư Quỷ đi qua lại tính, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không quay lại.

Anh nhớ tới kênh Sương Mù, còn có thể tồn tại một mảnh đại lục khác, chờ thủy triều Hư Quỷ đi qua, phải đi điều tra nơi đó một phen.

- Vậy à....?

Lời nói của Tố Cẩm xen lẫn tiếc nuối.

- Còn có chuyện gì không?

Mục Lương nhẹ giọng hỏi.

- Không có.

Tố Cẩm mím môi hồng.

Anh nghiêng đầu suy nghĩ một chút, ôn nhu nói:

- Chú ý an toàn, hy vọng thủy triều Hư Quỷ qua đi, còn có thể gặp lại ngươi.

- Được, đến lúc đó ta đi tìm ngươi!!

Tố Cẩm chân thành nói.

- Tốt.

Mục Lương cười một tiếng.

- Thành chủ đại nhân?

Giọng nói kinh ngạc của Bạch Ngọc lần nữa vang lên.

- Mục Lương các hạ, ta còn có việc bên này, cúp trước.

Tố Cẩm vội vàng nói.

- Ô ô, đại nhân, đừng che..... miệng.

Mục Lương nghe tiếng nghẹn ngào của Bạch Ngọc từ phía đối diện truyền đến, buồn cười cắt đứt liên hệ Trùng Cộng Hưởng.

Anh chuyển Trùng Cộng Hưởng đến trước mặt tiểu hầu gái, lạnh nhạt nói:

- Đưa nó về, sau đó truyền tin đến căn cứ trung chuyển ở thành Tấn Nguyên, yêu cầu người phụ trách đến thành Tấn Nguyên, nói cho bọn hắn biết phải làm gì.

- Vâng.

Vân Hân nngoan ngoãn gật đầu, ôm Trùng Cộng Hưởng rời khỏi thư phòng, để nó ở Thiên Điện.

Mục Lương lại đợi một hồi ở thư phòng, nhớ tới thiếu nữ tóc vàng thắt hai bím tóc.

- Không biết Vưa Phi Nhi nghiên cứu tiến triển thế nào rồi....

Anh đứng lên, định đến sở nghiên cứu nhìn thử. Anh đi khỏi thư phòng, vừa vặn chứng kiến Ba Phù từ nhà vệ sinh đi ra.

Tiểu hầu gái cắn môi dưới, vịn tường chậm rãi bước tới, hai đầu gối hơi khuỵu xuống.

- Thân thể không thoải mái à?

Mục Lương kinh ngạc hỏi.

- Đại nhân.

Ba Phù nhu thuận hành lễ, mặt đầy ngượng ngùng, nhăn nhó không biết phải nói thế nào.

Anh nhẹ nhàng nói:

- Nếu như thân thể khó chịu, dùng bí dược chữa thương, sau đó nghỉ ngơi một ngày.

- Đại nhân, ta không sao.

Ba Phù lúng túng cúi đầu, nhỏ giọng nói:

- Chỉ là, chỉ là đi nhà cầu ngồi xổm lâu, chân có chút tê dại!

- Ngồi xổm, chân tê.....

Khóe mắt Mục Lương giật giật một cái, không hiểu sao cảm thấy buồn cười.

Anh nín cười, ôn nhuận nói:

- Xem ra nhà vệ sinh phải cải tiến một chút, thay bồn cầu mới thôi.

Ba Phù đỏ mặt, kinh ngạc hỏi:

- Đại nhân, bồn cầu là cái gì?

- Một thứ để ngươi thoải mái đi nhà cầu.

Mục Lương xoay người đi hướng nhà vệ sinh.

Nhà vệ sinh của cung điện rất lớn, hai người nắm tay nhau, đồng thời giơ tay lên cũng không thể chạm vào tường hai bên. Nhà vệ sinh trong cung là nhà vệ sinh khô, là bệ xí xổm.

Mục Lương đi vào nhà vệ sinh, không ngửi thấy mùi khác thường, ít nhiều nhờ tiểu hầu gái quét tước mỗi ngày, nên nhà vệ sinh lúc nào cũng sạch sẽ.

Rắc...rắc...

Mục Lương vươn tay, ngưng tụ ra một dòng nước sạch, cọ rửa nhà vệ sinh một lần.

Làm xong những thứ này, anh dùng thủy tinh chế tác thành dáng vẻ bồn cầu, dùng tơ nhện dính trên chậu ngồi xổm. Ba Phù chớp chớp đôi mắt, tò mò nhìn.

Động tác của anh không ngừng, thiết kế lại đường dẫn nước vào, nối ống nước thủy tinh trên tường với bồn cầu.

- Đi lấy một miếng cao su tới.

Anh không ngẩng đầu bảo một câu.

Vâng.

Ba Phù quay người rời khỏi nhà vệ sinh, đến phòng làm việc. Sau đó không lâu, tiểu hầu gái cầm cao su trở về, đưa cho Mục Lương.

Anh suy nghĩ một chút, căn cứ vào thói quen kiếp trước, dùng cao su, tơ nhện làm nút chặn nước để thuận tiện xả nước bồn cầu.

Anh thử nhấn nút xả nước.

Rắc...rắc...

Nước từ trong két nước lao ra, hình thành vòng xoáy di chuyển xuống ống cống,

- Hiệu quả cũng không tệ lắm.

Anh cong môi, bội phục năng lực của mình.

- Cái gì vậy?

Ba Phù mở to mắt ngạc nhiên.

Mục Lương cũng làm bệ ngồi và nắp bồn cầu bằng thủy tinh, rất hợp vệ sinh và sạch sẽ.

- Tốt lắm, giải quyết xong rồi.

Mục Lương theo thói quen vỗ tay.

Ba Phù ngoẹo đầu, hiếu kỳ hỏi:

- Thành chủ đại nhân, dùng cái này như thế nào?

- Khi sử dụng đặt bệ bồn cầu xuống, sau đó cởi quần ngồi lên là xong.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.

- Được, ta thử xem...

Khuôn mặt Ba Phù hồng hồng nói.

- Được, vậy ngươi thử đi.

Mục Lương sửng sốt một chút, ánh mắt cổ quái đi ra ngoài.

Ba Phù thở phào, đóng cửa lại, ở nhà vệ sinh nghiên cứu bồn cầu mới.

……….

Trên ngã tư đường bên trong Nội thành thành Huyền Vũ.

Bạch Sương đang đi dạo, còn Diêu Nhi đi theo bên cạnh cô.

Cô đã đợi đến mức quá nhàm chán ở trong cung điện, cho nên đành phải thỉnh cầu tiểu hầu gái mang cô đi ra bên ngoài dạo một vòng.

Bạch Sương hơi nhíu mi, hoang mang nghiêng đầu hỏi:

- Diêu Nhi, hôm nay làm sao vậy? Tại sao ta cứ có cảm giác bọn họ đều tỏ ra cực kỳ khẩn trương?

Diêu Nhi trong trẻo nói:

- Bởi vì thuỷ triều hư quỷ sắp ập tới, bọn họ khẩn trương cũng là chuyện rất bình thường.

- Các ngươi vẫn luôn nói thuỷ triều hư quỷ, vậy rút cuộc thì khi nào nó ập tới?

Bạch Sương chớp chớp con ngươi màu tím.

- Còn mười bốn ngày nữa, rất nhanh đã tới rồi.

Diêu Nhi có chút lo lắng nói.

Nhưng cô bé nhớ tới sự cường đại của thành chủ đại nhân, trong lòng cô bé nhất thời lại yên tâm hơn.

Bạch Sương mím môi, nhỏ giọng nói thầm:

- Cho dù thuỷ triều hư quỷ có đáng sợ, cũng không đáng sợ bằng ma thú cuồng bạo hóa.

Cô không có chút khái niệm nào về hư quỷ, cũng không biết thuỷ triều hư quỷ đến cùng là dạng gì, cho nên không cảm thấy sợ hãi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận