Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1625: Món Vật Phẩm Đầu Tiên

- Thành Huyền Vũ có pháp luật pháp quy chống phân biệt đối xử.

Lời nói của người đang nói dừng lại một chút, giọng chân thành nói:

- Ở thành trong thành và trong thành Huyền Vũ, địa vị của người nửa thú và người bình thường ở trong thành là giống nhau, không được phép kỳ thị đối đãi, không cho phép nhục mạ và công kích người khác, không cho phép...

- Thì ra là như thế này, khiến cho người khác khó mà tin.

- Không ngờ rằng thành Huyền Vũ sẽ bao dung sự tồn tại của người nửa thú, thật khiến cho người khác kinh ngạc.

Những người khác cảm thán không thôi, đã hiểu vì sao lại muốn bắt những người nhục mạ cô gái tai thỏ kia.

- Buông ta ra, không thể đối xử với ta như thế được.

Những người bị Cầm Vũ chỉ điểm đều vô cùng kinh sợ.

- Ta mua phiếu rồi, là quý khách của các người, không có quyền bắt ta...

Ánh mắt của Cầm Vũ lạnh nhạt nhìn qua, có người dám phản kháng giơ tay lên trấn áp, trong chốc lát, người gây chuyện đều bị Thành Phòng Quân đè xuống mang đi.

Phòng đấu giá nhất thời trở nên an tĩnh, không ai dám xoi mói đối với cô gái tai thỏ.

Đạp đạp đạp~~~

Tiếng bước chân thanh thúy truyền đến, Hồ Tiên mặc một chiếc váy dài màu vàng nhạt đi lên sân khấu, dáng người thướt tha, tám chiếc đuôi ở sau lưng tùy ý chập chờn.

Hai tay của cô ôm trước ngực, đôi mắt màu đỏ xinh đẹp ngắm nhìn bốn phía, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên:

- Các ngươi có tư cách gì mà xem thường người nửa thú chứ? Dựa vào đâu mà xem thường người nửa thú? Lại tại sao lại xem thường người nửa thú?

Cô gái đuôi cáo liên tiếp đưa ra ba câu hỏi, khiến cho mọi người im lặng tại chỗ, không ai trả lời. Trong những người này, có người đỏ mặt lên, không có cách nào trả lời câu hỏi của Hồ Tiên.

Có người lại bị sự xinh đẹp của cô gái đuôi cáo thu hút, trầm luân vào.

- Thú vị.

Trong phòng riêng ở tầng ba, khóe môi của quốc vương Tây Hoa cong lên, ánh mắt của hắn sáng rực nhìn chằm chằm vào cô gái đuôi cáo.

- Cha, người có hứng thú đối với người nửa thú kia sao?

Đức Đức Đa Nhĩ nghiêng đầu hỏi.

- Xem thử xem, cô ấy không đơn giản.

Tư Nhĩ Nạp lạnh nhạt nói. Ánh mắt Đức Đức Đa Nhĩ lộ vẻ ngạc nhiên:

- Nói như thế nào?

- Cường giả cấp tám, thực lực mạnh hơn ngươi.

Tư Nhĩ Nạp lạnh nhạt nói.

- Cô ấy cũng là cường giả cấp tám!

Ánh mắt Đức Đức Đa Nhĩ lóe lên ánh sáng, đúng thật là cảm thấy bất ngờ.

Khu vực chỗ ngồi phổ thông, Xảo Nhi nghiêng đầu nhìn về phía lão đại nhà mình, phát hiện cô ấy cũng đang sững sờ nhìn chằm chằm vào cô gái đuôi cáo ở trên sân khấu.

- Lão đại, làm sao thế?

Xảo Nhi nghi ngờ hỏi.

- Ta không sao.

Trinh Hoán khôi phục lại tinh thần, trong ánh mắt lóe lên một tia kinh diễm.

Ánh mắt của cô lóe sáng, khóe môi cong lên nói:

- Người như vậy, rất thích hợp đến đoàn Hải tặc của chúng ta.

Đoàn Hải tặc mà cô xây dựng là chuyên môn 'hành hiệp trượng nghĩa', chỉ ra tay với hải tặc và kẻ ác.

Giọng chắc chắn của Xảo Nhi nói:

- Lão đại, tỉnh lại đi, nàng chắc là sẽ không đi với chúng ta đâu.

- Vì sao?

Trinh Hoán liếc mắt nhìn thuộc hạ.

- Lão đại, người nghĩ kĩ lại xem, thành Huyền Vũ có pháp luật pháp quy chống kỳ thị, mà người trên sân khấu này lại là người nửa thú, chắc chắn là càng thích nơi này hơn, nói không chừng cô ấy còn rất sùng bái thành chủ thành Huyền Vũ nữa.

Ngữ khí nghiêm túc của Xảo Nhi nói:

- Theo ta được biết, không có Vương quốc nào đối đãi tốt với người nửa thú giống như Đại thành, chuyên môn vì bọn họ mà lập ra quy tắc.

- Là như vậy sao, đáng tiếc.

Trinh Hoán nuối tiếc nói.

Hồ Tiên buông thả hai tai đang ôm trước ngực xuống, thản nhiên nói:

- Nếu như các vị không có lời gì để nói, vậy thì sau này ở khu vực thuộc sự quản lý của thành Huyền Vũ, xin các vị quản tốt miệng của mình.

-....

Bên trong Hội đấu giá vẫn yên tĩnh như trước, không ai muốn đắc tội với thành Huyền Vũ trước khi Hội đấu giá bắt đầu.

- Nếu như đã như thế, vậy thì Hội đấu giá chính thức bắt đầu.

Trên khuôn mặt Hồ Tiên mang theo nụ cười.

Lời này vừa nói, tất cả mọi người bên trong sân chậm rãi thở phào, bắt đầu chờ mong Hội đấu giá bắt đầu.

- Trước khi Hội đấu giá bắt đầu, ta giải thích một chút về quy tắc đấu giá.

Hai tay Hồ Tiên đặt lên trên bàn dài, đây là bàn để trưng bày vật đấu giá.

- Trong lúc bán đấu giá, hy vọng mọi người báo giá lý tính, chỉ cần mở miệng báo giá thì liền tính, không thể đổi ý.

- Không cho phép đánh lộn ẩu đả, uy hiếp người khác ra giá...

Hồ Tiên nói liên tục sáu quy tắc, cũng không khó hiểu.

- Quy tắc đã nói xong, tiếp theo là món đồ đấu giá đầu tiên.

Cô nghiêng đầu nói.

Đạp đạp đạp~~~

Nhân viên công tác nâng khay Lưu Ly đi lên sân khấu, trên khai đang đắp vải đỏ, hơi gồ lên, khiến cho người khác không thấy rõ trong khay là thứ gì.

Nhân viên công tác đặt khay lên trên bàn, sau đó đứng lui về một bên.

- Món đồ đấu giá thứ nhất, là một món ma cụ trung cấp.

Hồ Tiên vừa nói vừa xốc vải đỏ trên khay xuống, để lộ ra một thanh đoản kiếm bên trong khay.

Thanh đoản kiếm chỉ dài hai mươi cen-ti-met, thoạt nhìn giống như là một con dao găm, ở phía đuôi thanh đoản kiếm có đính một viên tinh thạch Ma thú cấp năm.

- Vật đấu giá đầu tiên là Ma cụ trung cấp sao?

Bên trong thành xôn xao lên.

Hồ Tiên nhẹ nhàng nói:

- Giá khởi điểm là mười ngàn đồng Huyền Vũ, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một ngàn đồng. Hội đấu giá lần này còn có quy định, chỉ có thể dùng đồng Huyền Vũ để đấu giá.

- Ma cụ trung cấp, ta muốn.

Trinh Hoán hưng phấn nói. Nàng là người đầu tiên giơ tay lên:

- Mười một ngàn đồng.

- Mười hai ngàn đồng!

- Mười ba ngàn đồng.

....

Trong chốc lát, ma cụ trung cấp này đã được gọi đến giá hai ba mươi ngàn đồng. Trinh Hoán nghiến răng nghiến lợi, lại giơ tay lên:

- Đáng ghét, ba vạn tệ.

- Lão đại, đừng xung động.

Xảo Nhi vội vàng trấn an nói.

Trinh Hoán bướng bỉnh nói:

- Không được, ta vừa đúng lúc đang thiếu một món vũ khí tiện tay.

- Lão đại, ma cụ trung cấp này quá ngắn, không thích hợp với ngươi.

Xảo Nhi giải thích.

- Quá ngắn sao?

Trinh Hoán nhăn mày lại.

Khuôn mặt nghiêm túc của Xảo Nhi phân tích nói:

- Đương nhiên rồi, lão đại thích hợp dùng các loại vũ khí như đao dài hoặc trường mâu, còn loại kiếm ngắn này chỉ thích hợp với các võ giả cận chiến.

- Có đạo lý, vậy ta không đấu giá nữa.

Tâm trạng kích động của Trinh Hoán bình tĩnh lại, yên tĩnh nghe những người khác đấu giá. Hồ Tiên giơ tay tỏ ý:

- Giá cao nhất hiện nay là bảy mươi ngàn đồng, còn có giá cao hơn nữa hay không?

Bên trong sân hoàn toàn yên tĩnh, không có ai đấu giá tiếp.

- Bảy mươi ngàn đồng lần một, lần hai, lần ba, thành giao.

Hồ Tiên giơ tay lên rồi gõ xuống, vật phẩm thứ nhất thành giao. Bên trong phòng riêng ở giữa tầng ba, đám người Mục Lương trò chuyện với nhau.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ giọng nói:

- Mục Lương, giá thành giao của ma cụ trung cấp cũng không cao lắm.

- Bảy mươi ngàn đồng, tương đương với bảy viên Tinh thạch ma thú cấp năm, vẫn được.

Mục Lương không để ý nói.

Bảy viên Tinh thạch Ma thú cấp năm, có thể chuyển hóa thành bảy trăm ngàn điểm tiến hóa, đã là rất tốt rồi.

Món ma cụ trung cấp đấu giá đầu tiên, là do anh tiện tay chế luyện, chỉ dùng chưa đến nửa tiếng đồng hồ là đã hoàn thành.

Bạn cần đăng nhập để bình luận