Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1440: Kỵ Sĩ Trưởng Gây Chuyện Với Mục Lương



Mục Lương ngước mắt nhìn lại, người đang nói là một gã đàn ông béo mập, mặc dù quần áo bẩn thỉu nhưng trên mặt lại rất sạch sẽ.

- Hắn là ai?

Ly Nguyệt hỏi với giọng lạnh lùng.

Tố Tô cụp mắt, nhỏ giọng đáp:

- Hắn là Hà mập mạp, nửa tháng trước mới tới khu Ổ Chuột, lúc nào cũng bắt nạt ta.....

Ly Nguyệt hơi cau mày, tiếp tục hỏi:

- Vì sao hắn lại bắt nạt ngươi?

- Hắn muốn cởi quần áo của ta.…

Bàn tay nhỏ của Tố Tô nắm chặt góc áo, đôi mắt càng đỏ hơn.

- Vậy hắn có cởi không?

Mục Lương quay đầu lại hỏi một câu.

Diêu Nhi lắc đầu nguầy nguậy, vội vàng nói:

- Không có, chị Hi đã cứu ta.

- Chị Hi là ai?

Tuyết Cơ nghi ngờ hỏi.

- Chị Hi là con gái của bà, chị ấy cũng vừa mới trở về mấy ngày trước.

Diêu Nhi giải thích.

Hà mập mạp nhếch miệng lộ ra hàm răng đen vàng, mắng lời dơ bẩn:

- Ta còn thắc mắc tại sao ngươi không trở lại, hóa ra là đã tìm được người khác.

Đáy mắt của Mục Lương thoáng qua một tia lạnh lẽo, hắn bình tĩnh nói:

- Nếu hắn không biết cách nói chuyện, vậy thì sau này đừng nói nữa.

…………

- Vâng.

Đôi mắt màu bạc của Ly Nguyệt lóe lên tia sáng lạnh, thân hình của cô lập tức vọt tới trước.

Hà mập mạp biến sắc, không ngờ mình chỉ mới nói hai câu thôi mà đã khiến đối phương ra tay rồi.

- Các ngươi muốn làm gì?

Hắn hoảng sợ hét to.

Ly Nguyệt mặt không đổi sắc, hai, ba bước đã lao tới trước mặt Hà mập mạp, đá hắn ngã xuống đất.

Hà mập mạp kêu la thảm thiết:

- A, giết người!

Người vây xem rụt cổ lại, nhưng không ai dám mở miệng cầu tình vì Hà mập mạp, giống như bọn họ đã nhìn quen cảnh tượng trước mắt.

Ly Nguyệt nhấc chân lên rồi giẫm mạnh xuống, hai tiếng răng rắc lập tức vang lên, cô gái tóc bạc dễ dàng giẫm gãy tay của Hà mập mạp.

- A A A!!

Hà mập mạp kêu rên liên hồi, sắc mặt hắn trắng bệch, trong nháy mắt hắn thét chói tai không ngớt:

- Khốn kiếp! Cút ngay! Tay của ta.....

Ly Nguyệt không ngừng lại, cô hốt một nắm cát rồi nhét vào trong miệng Hà mập mạp, tiếp đó đá vào mặt hắn khiến quai hàm của hắn nứt ra và trật khớp, tiếng kêu thảm thiết lập tức giảm xuống.

Tố Tô lùi lại phía sau, tay nhỏ niết chặt ống tay áo của Tuyết Cơ.

Tuyết Cơ trấn an nói:

- Không có chuyện gì đâu, thành chủ đại nhân sẽ giúp ngươi dạy cho hắn một bài học.

- Các ngươi đang làm cái gì đấy?

Một giọng nói giận dữ vang lên, Kỵ Sĩ trưởng mang theo nhóm Kỵ Sĩ chạy đến.

Hắn đang lo không tìm thấy lý do để ra tay với người của thành Huyền Vũ, không ngờ Mục Lương lại đưa ra lý do nhanh như vậy.

- Có chuyện gì không?

Mục Lương quay đầu lại, sắc mặt của anh bình tĩnh nhìn chăm chú vào Kỵ Sĩ trưởng.

Tròng mắt của Kỵ Sĩ trưởng co vào, hắn phát hiện mình không thể nhìn thấu Mục Lương, bề ngoài đối phương giống như người bình thường, nhưng khí tức tỏa ra ngoài lại khiến hắn có chút sợ hãi.

Kỵ Sĩ trưởng hừ lạnh một tiếng, hiên ngang lẫm liệt nói:

- Các hạ ức hiếp người ởhu Ổ Chuột, đương nhiên là ta phải quản rồi.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Người này đã bắt nạt hầu gái của ta, ta chỉ thay cô ấy dạy cho hắn ta một bài học thôi.

- Đó không phải là lý do.

Kỵ Sĩ trưởng lạnh lùng nói.

Mục Lương nhướng mày, nhàn nhạt hỏi:

- Ngươi luôn miệng phản đối, chẳng lẽ hắn là người của ngươi, là ngươi sai khiến hắn bắt nạt người của ta?

Da mặt của Kỵ Sĩ trưởng co giật, giọng điệu của hắn trở nên dữ tợn:

- Không phải, ngươi đừng vu khống ta.

- Nếu không phải, vậy tại sao ngươi lại ngăn cản ta dạy dỗ hắn?

Mục Lương hỏi lại.

- Ngươi có thể dạy dỗ bằng lời nói, nhưng không thể ra tay!

Kỵ Sĩ trưởng trầm giọng nói.

Tuyết Cơ cười nhạo một tiếng, nói:

- Nếu vậy ta bảo người khác lột quần áo của ngươi, sau đó ngươi dùng lời nói để dạy dỗ ta, như thế được chứ?

Cô không quen nhìn Kỵ Sĩ trưởng ra vẻ ta đây, đối phương rõ ràng là đến để gây chuyện.

Trong khoảng thời gian Bách Biến Ma Nữ ở thành Tát Luận, cô đã chứng kiến không dưới hai mươi sự kiện ẩu đả đẫm máu, thậm chí có vài lần còn chết người, nhưng thủ phạm lại không bị trừng phạt.

- Ngươi dám?

Kỵ Sĩ trưởng đen mặt nói.

- Ta có gì mà không dám chứ?

Tuyết Cơ ngạo nghễ nói.

Mục Lương nhấc chân đạp một cái, bùn đất dưới thân Hà mập mạp lập tức mềm nhũn và nuốt chửng thân thể của hắn, sau đó mặt đất trong phút chốc lại trở nên cứng ngắc, một người cứ như vậy mà biến mất.

Ly Nguyệt yên lặng thu hồi chân, cô biết Hà mập mạp không thể sống được nữa.

Tròng mắt của Kỵ Sĩ trưởng co rụt, hiển nhiên là khiếp sợ trước thao tác của Mục Lương, đối phương đứng yên mà vẫn có thể thi triển ma pháp hệ thổ.

- Ngươi dám giết hắn ngay trước mắt ta?

Kỵ Sĩ trưởng tức giận nói.

- Cút.

Mục Lương híp mắt lại, khí thế khuếch tán ra ngoài rồi đè ép về phía Kỵ Sĩ trưởng và nhóm Kỵ Sĩ.

Ầm ầm ~~~

Không gian giống như đọng lại, không khí trở nên đình trệ.

Kỵ Sĩ trưởng kêu rên một tiếng, cả người lẫn Thú Ba Sừng đều quỳ xuống đất, hắn cảm giác như bị một ngọn núi khổng lồ đè trên người.

Từng tiếng kêu rên lần lượt vang lên, nhóm Kỵ Sĩ ngã đầy đất, thậm chí có người còn hộc máu.

Thú Ba Sừng kêu thảm một tiếng rồi ngất xỉu.

Trong lòng Kỵ Sĩ trưởng vô cùng hối hận, thân thể hắn vô cùng đau nhức, ánh mắt lộ ra vẻ kinh hãi khi nhìn về phía Mục Lương, hắn cảm giác như mình đang đối mặt với Thần Linh, không hề có năng lực phản kháng.

- Trước khi muốn tới gây chuyện với ta thì ít nhất phải tìm hiểu rõ ràng, nếu không sẽ không biết mình bị chết như thế nào.

Mục Lương đứng trên cao nhìn xuống Kỵ Sĩ trưởng.

Kỵ Sĩ trưởng há to miệng nhưng không nói được lời nào, lúc này cảm xúc phẫn nộ và sợ hãi tràn ngập trong đầu hắn.

- Mục Lương đại nhân ~~~

Một giọng nói kích động từ phía xa truyền đến, Bạch Sương thò đầu ra khỏi xe thú.

Cô nghe nói Mục Lương lại tới thành Tát Luận, cho nên vội vàng lôi kéo nhị ca đến tìm anh.

Mai Đặc cũng ló đầu ra xe toa, đầu tiên là nhìn thấy nhóm Kỵ Sĩ ngã đầy đất, trong lòng kinh ngạc không thôi.

Bạch Sương bước xuống xe, kinh ngạc hỏi:

- A? Tại sao Kỵ Sĩ trưởng lại ở đây, đã thế còn nằm trên đất làm gì?

- Sao ngươi lại tới đây?

Mục Lương hỏi một đằng, trả lời một nẻo.

Bạch Sương cười tươi như hoa nói:

- Ta tới tìm ngươi nha, xem có thể giúp đỡ được gì hay không?

- Ngươi có lòng rồi.

Mục Lương cười một tiếng.

Mai Đặc nhìn nhóm Kỵ Sĩ nằm la liệt đầy đất, tròng mắt hắn lập tức co rụt lại, thực lực của Mục Lương quả nhiên là rất mạnh, ngay cả Kỵ Sĩ trưởng cấp 9 cũng phải ngoan ngoãn không dám phản kháng.

Hắn nghiêm túc hỏi:

- Thành chủ các hạ, không biết nhóm Kỵ Sĩ đã làm gì mà đắc tội ngươi?

- Hắn muốn bắt nạt thành chủ đại nhân của chúng ta.

Tuyết Cơ nhẹ nhàng nói một câu.

Khóe miệng của Mai Đặc co quắp, nhìn thế nào thì tình huống trước mắt cũng không giống như là nhóm Kỵ Sĩ đang bắt nạt Mục Lương.

- Khụ khụ….

Kỵ Sĩ trưởng ho ra máu, hắn trợn mắt trừng về phía Bách Biến Ma Nữ, ánh mắt kia giống như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.

- Ngươi xem kìa, ánh mắt của hắn cực kỳ hung tợn.

Tuyết Cơ bĩu môi nói.

-....

Kỵ Sĩ trưởng tức muốn hộc máu, lập tức ngất xỉu tại chỗ.

Ừ, là giả vờ ngất

Bạn cần đăng nhập để bình luận