Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 364: Thời Gian Đến Rồi

Sau 5 phút.
Hai tay của Hồ Tiên cầm ly trà sữa trân châu, vui vẻ rời khỏi Tiệm Đồ Uống Lạnh, lúc này cô giống như cô em nhà hàng xóm.
Cô nhìn quanh toàn bộ Phố Buôn Bán, lần này không thấy chị gái mặc quần áo màu lam nữa.
- Chẳng lẽ tự ta đi vào?
Hồ Tiên nhìn về phía cổng chính Úng Thành, do dự một chút, vẫn cất bước đi qua.
- Xin dừng bước.
Hộ vệ canh gác cổng ngăn cô lại.
- Thỉnh bẩm báo thành chủ các ngươi, nói hầu gia Hồ Tiên Thành Vạn Yêu cầu kiến.
Hồ Tiên vũ mị nói.
Cô dời đi đuôi cáo trên mặt, con mắt màu đỏ rực biến thành màu hồng, phóng thích một tia mê hoặc.
- A...... Được.
Hai mắt của hộ vệ canh gác cổng vô thần.
Trên mặt của hắn lộ ra nụ cười ngu ngốc, đờ đẫn quay người, bước nhanh chạy về hướng bên trong Úng Thành.
............
- Đạp đạp đạp !
Úng thành, Ngôn Băng mặc Khôi Giáp U Linh xuất hiện ở cổng thành.
Cô nhìn quanh hai bên cổng thành, trong miệng nhẹ giọng thì thầm:
- Nữ nhân có bảy cái đuôi......
Ngôn Băng vốn đang báo cáo cho Mục Lương trong thư phòng, vừa vặn có người tới bẩm báo, nói Hầu gia Hồ Tiên cầu kiến.
Thế là Mục Lương trực tiếp để cho Ngôn Băng đi một chuyến.
- Tìm được rồi.
Ánh mắt của Ngôn Băng lóe lên ánh sáng, chú ý đến cô gái đứng bên trái cổng thành, bảy cái đuôi cáo lông xù kia rất dễ nhận ra.
Cô đi lên trước, âm thanh lạnh nhạt hỏi:
- Hồ Tiên?
- Là ta.
Hồ Tiên đang hút trà sữa, chợt ngừng một lát, ngước mắt dò xét Ngôn Băng.
Trên người người này mặc Khôi Giáp U Linh phát ra ba màu, mảnh giáp hình mũi khoan rất xinh đẹp.
Trong lòng của Hồ Tiên chợt thích thú, cảm thán nói:
- Khôi giáp thật đẹp.
- Thành chủ đại nhân mời ngươi đi vào, đi theo ta.
Ngôn Băng thản nhiên nói.
Cô ấy cũng quan sát Hồ Tiên, mặc dù đối phương chỉ lộ ra nửa gương mặt, nhưng giác quan thứ sáu nói cho cô ấy biết, đối phương rất xinh đẹp.
- Ừ.
Hồ Tiên chớp chớp con mắt màu đỏ rực, một bước uốn éo đi theo bên cạnh Ngôn Băng.
Cô còn đang tiếp tục quan sát khôi giáp trên người Ngôn Băng, thân là con gái, đều sẽ thích mấy thứ tỏa sáng lấp lánh.
Hồ Tiên nhìn một chút, lông mày của cô ấy lập tức nhăn lại, kinh ngạc hỏi:
- Khôi giáp Trên người ngươi, là Linh khí cao cấp?
- Đúng vậy.
Ngôn Băng lời ít mà ý nhiều.
- Cũng là do thành chủ các ngươi làm ra?
Hồ Tiên nghi ngờ hỏi.
- Ừ.
Ngôn Băng gật đầu một cái.
Khuôn mặt của Hồ Tiên lộ ra vẻ kinh ngạc, thành chủ thành Huyền Vũ quả nhiên là Linh Khí Sư cao cấp.
- Thành chủ các ngươi thật lợi hại.
Cô hiếu kỳ hỏi:
- Vậy thành chủ các ngươi đã kết hôn chưa?
Bước chân của Ngôn Băng dừng lại, ánh mắt liếc nhìn Hồ Tiên, chậm rãi lắc đầu.
- Rất tốt.
Khóe miệng của Hồ Tiên hơi vểnh lên.
- Tốt cái gì?
Ánh mắt của Ngôn Băng thăng trầm, bước chân đều dùng lực rất nhiều.
- Không có gì.
Hồ Tiên quơ quơ đuôi cáo, khuôn mặt yêu mị, bước chân nhẹ nhàng, cô vẫn rất có tự tin với dung mạo của mình.
Cho nên cô gái tai hồ ly lần này không thi triển Mị Thuật, phải dùng dung mạo để Mục Lương đồng ý tham gia yến hội.
Mười lăm phút sau.
Ngôn Băng mang theo Hồ Tiên trở lại Phủ Thành Chủ, gõ cửa thư phòng.
Cộc cộc cộc !
- Vào đi.
Âm thanh của Mục Lương trong trẻo truyền ra.
Cót két !
Ngôn Băng mang theo Hồ Tiên đi vào thư phòng.
- Mục Lương đại nhân, ta đã mang người đến.
Ngôn Băng nói khẽ.
- Thành chủ các hạ, chúng ta lại gặp mặt.
Hồ Tiên đưa tay vẫy vẫy, đuôi cáo dời khỏi khuôn mặt, lộ ra toàn bộ khuôn mặt.
- Ngồi đi.
Mục Lương lạnh nhạt gật đầu.
Vẫn không bị hấp dẫn?
Trong đôi mắt màu đỏ rực của Hồ Tiên thoáng qua vẻ ngạc nhiên.
Cô ngồi xuống đối diện với Mục Lương, trong lòng có chút cảm giác thất bại, chẳng lẽ thẩm mỹ của thành chủ thành Huyền Vũ khác với người bình thường?
Cô không dám thi triển năng lực Mị Hoặc, sợ chọc giận Mục Lương.
- Ngươi vừa rời khỏi đã quay lại, là có chuyện gì không?
Mục Lương lạnh lùng hỏi.
- Thú Vương đã đồng ý chuyện giao dịch muối.
Hồ Tiên yêu mị nói.
Trong mắt của Mục Lương lộ ra tia kinh ngạc, vốn còn cho cần phải chờ một hai ngày, mới có thể thu được lời trả lời, lại không nghĩ rằng đối phương sẽ đồng ý nhanh như vậy.
Anh dịu dàng nói:
- Giao dịch vui vẻ.
- Còn có một việc.
Hồ Tiên chuyển chủ đề.
Lông mày của Mục Lương nhíu lại, yên lặng chờ đối phương nói tiếp.
Khuôn mặt của Hồ Tiên lộ vẻ thành khẩn nói:
- Thú Vương đại nhân chúng ta muốn mở tiệc chiêu đãi các hạ, ngay đêm nay.
- Mở tiệc chiêu đãi ta?
Mục Lương cảm thấy kinh ngạc.
- Đúng vậy.
Hồ Tiên cười nói tự nhiên.
- Ừm, ta đã biết.
Mục Lương như đang suy nghĩ rồi gật đầu, ngước mắt lạnh nhạt nói:
- Ta sẽ tới đúng giờ.
Thực lực của thủ hạ thành Vạn Yêu đều là cấp 7, như vậy thân là Thú Vương, thực lực chắc mạnh hơn cấp 7, rất có thể là cấp 8.
Cường giả như vậy, hoặc nhiều hoặc ít hiểu rõ bí mật của thế giới này, có thể mặt đối mặt trao đổi một chút.
- Như vậy...... Buổi tối gặp.
Hồ Tiên đứng dậy, liếc mắt đưa tình với Mục Lương.
- ...... Mời.
Ngôn Băng nửa híp mắt, giọng lạnh nhạt.
- Buổi tối gặp.
Mục Lương mím môi một cái, nói thầm một tiếng.
Ngôn Băng dẫn Hồ Tiên rời khỏi, thư phòng an tĩnh lại.
- Lại là yến hội.
Mục Lương cảm thấy đau đầu, cảm thán một tiếng nói:
- Lần này, phải mang theo thức ăn mới được.
Anh nhớ lại lúc mình tham gia yến hội ở thành Phi Điểu, lập tức cảm thấy ý nghĩ này rất đúng đắn.
Mấy phút sau.
Mễ Nặc bưng nước trà đi vào thư phòng, bước chân nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Mục Lương.
- Tiểu Nặc, đêm nay thành Vạn Yêu mời ta đi tham gia yến hội.
Mục Lương ôn nhu nói.
- Lại tham gia yến hội?
Mễ Nặc kinh ngạc hỏi.
Cô gái tai thỏ rất muốn đi, nhưng khuyết điểm rụt rè khiến cô sợ.
- Ân, lần này cần mang theo đồ ăn đi.
Mục Lương đưa tay nựng lỗ tai của cô gái tai thỏ.
Gương mặt xinh đẹp của Mễ Nặc chợt hiện lên một vòng đỏ ửng, nói:
- Vậy bây giờ, ta đi chuẩn bị kỹ đồ ăn giúp ngươi.
- Ừ.
Mục Lương cười gật đầu, ôn nhu hỏi:
- Lần này cùng đi với ta chứ?
- Ta...... Hay là thôi đi.
Mễ Nặc lắc đầu, lỗ tai thỏ cụp xuống.
- Vậy được rồi.
Mục Lương nhún nhún vai, xoa cái đầu cô gái tai thỏ một lần.
- Ta đi chuẩn bị trước đây.
Mễ Nặc xoa xoa gương mặt xinh đẹp mấy cái, khôi phục nụ cười ngây thơ, nhún nhảy một cái rời khỏi thư phòng.
- Ta phải suy nghĩ...
Mục Lương trầm tư.
Anh đang suy nghĩ, như thế nào mới có thể làm cho Mễ Nặc từ bỏ khuyết điểm rụt rè này, chuyện này cần phải thực hiện từ từ từng bước.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Sắc trời dần dần tối lại, trước Cung Điện trên Khu vực Trung ương, xe ngựa làm bằng lưu ly đã chuẩn bị xong.
- Tê tê !
Kỳ Nhông Ba Màu đang lắc lắc cúi đầu, dây xích pha lên không ngừng va chạm vào nhau, phát ra tiếng vang giòn giã.
Mười hai con Sói Mặt Trăng xếp thành hai hàng, hai mươi hộ vệ Khu vực Trung ương chờ xuất phát.
Nhóm Mục Lương, Nguyệt Thấm Lan bước ra từ cung điện, quay người nhìn về phía cô gái tai thỏ, ôn nhu nói:
- Ta đi đây, sẽ trở về rất nhanh.
- Vâng, nhất định phải cẩn thận.
Mễ Nặc ngoan ngoãn gật đầu.
- Ta biết.
Mục Lương nghiêm túc gật đầu.
- Thời gian đến rồi.
Nguyệt Thấm Lan lịch sự lên tiếng nhắc nhở.
Bạn cần đăng nhập để bình luận