Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1417: Mọi Người Lo Sợ



Khắc Âu Nô ngước nhìn về phía ngoài khơi, bóng dáng to lớn vẫn đang đến gần, đã có thể nhìn thấy cái đầu to lớn của Tiểu Huyền Vũ.

Khoảng cách giữa bến tàu và Rùa Đen còn khoảng năm ngàn mét, nó chậm rãi dừng lại.

Tứ chi của nó đã có thể va chạm đến đáy biển, vậy nên từ từ điều chỉnh cơ thể, để cho mặt của Sơn Hải Quan nằm đối diện với bến tàu.

Rào rào~~~

Bởi vì động tác của Tiểu Huyền Vũ, nước biển cuồn cuộn kịch liệt, khiến cho các thuyền lớn ở bến tàu đung đưa. Nước biển phủ trên bến tàu, khiến cho cả người hắn đều ướt đẫm.

- Khụ khụ...

Khuôn mặt của Khắc Âu Nô càng thêm khó coi.

Hắn lau đi nước biển trên mặt, cau mày nhìn về phía quái vật to lớn ở đằng xa, ngạc nhiên nói:

- Dừng lại rồi?

Khắc Âu Nô nuốt nước miếng, ma xui quỷ khiến mà không quay người rời khỏi.

Hắn nhìn chằm chằm vào Tiểu Huyền Vũ ở trên mặt biển phía xa xa, trong lòng nghi ngờ, lại sao đột nhiên là bất động rồi? Lại qua hơn mười phút, Rùa Đen ở mặt biển vẫn không nhúc nhích.

- Thật sự không động đậy nữa?

Khắc Âu Nô ngạc nhiên bất định.

Đạp đạp đạp~~~

Tiếng bước chân chỉnh tề truyền đến, Đội hộ vệ kỵ sĩ của thành Tát Luận xuất hiện.

Đó là tiểu đội hai mươi người, trên người mặc khôi giáp màu đen, trong tay cầm trường mâu sắt. Dẫn đội là Phan Đa 45 tuổi, là một kỵ sĩ có thực lực cấp 7.

- Sơ tán mọi người.

Phan Đa trầm giọng hạ lệnh.

- Vâng!!

Nhóm kỵ sĩ đáp lại, chỉ là sợ hãi trên khuôn mặt vẫn không bị suy giảm. Bọn họ chạy đến, bắt đầu sơ tán đoàn người.

Phan Đa nhìn chằm chằm vào phía xa xa ngoài khơi, Tiểu Huyền Vũ to lớn mang đến cho hắn cảm giác áp bức to lớn, sợ hãi từ trong lòng mà sinh ra, căn bản không thể thoát khỏi.

- Đây thật sự là ma thú biển sao?

Lòng bàn tay của Phan Đa đổ mồ hôi, trong lòng sinh ra loại dục vọng muốn chạy trốn, nhưng là một kỵ sĩ, hắn biết không thể trốn được.

Đạp đạp đạp~~~

- Đội trưởng, đã thông báo với Kỵ Sĩ trưởng, chắc là sẽ nhanh chóng có người đến.

Kỵ sĩ trẻ tuổi đi lên báo cáo.

- Ừm.

Phan Đa gật đầu, sau khi hắn quay đầu lại nhìn về phía bến tàu, trên mặt của những dân chúng kia vẫn còn dáng vẻ kinh sợ, một số người gan lớn thì ở đứng nguyên tại chỗ, nhìn về phía Tiểu Huyền Vũ ở phía xa xa.

Thời gian chậm rãi trôi qua, bến tàu bình tĩnh trở lại.

Đạp đạp đạp~~~

- Là Kỵ Sĩ trưởng, còn có đội hộ vệ kỵ sĩ của Vương cung cũng đến rồi!!

- Thật tốt quá rồi, được cứu rồi!!

.....

Dâm chúng hoan hô, dồn dập tránh qua một bên, để cho Kỵ Sĩ trưởng và 200 tên kỵ sĩ có thể đi đến bến tàu.

Tâm trạng của Kỵ Sĩ trưởng khó chịu, khuôn mặt hắn đen đi đến bến tàu, sau khi nhìn thấy quái vật to lớn ở phía mặt biển xa xa, sắc mặt hắn trong nháy mắt liền thay đổi.

Sắc mặt của Phan Đa vẫn ngưng trọng như cũ, tiếng nói khàn khàn:

- Kỵ Sĩ trưởng, ngài đã đến rồi.

- Xảy ra chuyện gì?

Sắc mặt của Kỵ Sĩ trưởng âm trầm, vốn tưởng rằng chỉ là ma thú biển bình thường, không ngờ rằng lại sẽ nhìn thấy một con quái vật to lớn đến như thế.

- Tình hình là như thế này, con ma thú biển này đang...

Sắc mặt Phan Đa nghiêm túc nói, nói lại một lần tình hình trước và sau khi Rùa Đen xuất hiện.

Tiếng nói khàn khàn của hắn:

- Ma thú biển to lớn như thế... ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

- Ta cũng vậy.

Đôi mắt của Kỵ Sĩ trưởng híp lại, chỉ có thể nhìn thấy đường nét của Tiểu Huyền Vũ, không nhìn rõ trên người nó có cái gì.

Phan Đa dò hỏi:

- Kỵ Sĩ trưởng, bây giờ phải làm sao?

- Xem thử trước đã, có thể nó chỉ là đi ngang qua.

Kỵ Sĩ trưởng thấp giọng nói.

Trong lòng hắn cầu nguyện, hy vọng ma thú biển kia chỉ là đi ngang qua, nếu không nếu như thật sự khai chiến, thì sợ là sẽ một mảnh chết chóc.

- Quốc Vương nói như thế nào?

Phan Đa tò mò nói.

Đáy mắt của Kỵ Sĩ trưởng hiện lên một tia tối tăm, ngữ khí lại rất bình tĩnh:

- Quốc Vương đã hạ lệnh, nhất định phải ngăn cản ma thú biển lại, hoặc là giết chết.

-.... Làm gì mà ngăn cản được chứ.

Phan Đa nhếch mép lên.

Hắn quay đầu lại nhìn về phía nhóm Kỵ sĩ, chỉ dựa vào những Kỵ sĩ này, sợ còn không đủ để nhét kẽ răng cho nó.

- Ngươi sợ rồi?

Kỵ Sĩ trưởng nhìn qua Phan Đa, hai tròng mắt hơi nheo lại.

- Không có.

Tinh thần của Phan Đa chấn động, vội vàng ngẩng đầu ưỡn ngực.

Là một Kỵ sĩ, kiêng kỵ nhất chính là chưa chiến đã sợ, đó không phải là tinh thần mà Kỵ sĩ nên có.

- Hừ, tốt nhất là như thế.

Kỵ Sĩ trưởng hừ lạnh một tiếng.

- Vâng!

Phan Đa dùng sức gật đầu, cẩn thận giấu đi sợ hãi ở trong lòng.

Kỵ Sĩ trưởng hất cằm lên, cảnh cáo nói:

- Ngươi là người mà ta mang ra ngoài, đừng làm mất mặt của ta.

- Ta hiểu rõ.

Phan Đa dùng càng nhiều sức để gật đầu.

- Rất tốt.

Vệ sĩ trường chậm rãi dời tầm mắt đi.

Hắn nhăn mày lại, đột nhiên nói:

- Đợi đã, có phải là có thứ gì đó đang tiến đến gần hay không?

Phan Đa quay đầu nhìn lại, quả nhiên là trên bầu trời có nhiều hơn một số thứ, đó là một đám mây mù màu đen, đang tràn đến hướng bến tàu.

- Báo động!!

Sắc mặt của Kỵ Sĩ trưởng nghiêm túc mà hô to lên. Phan Đa nâng trường mâu trong tay lên, ý sợ hãi trong lòng càng thêm sâu hơn.

…………

Đôi mắt xinh đẹp của Bạch Sương sáng lên, nhìn chằm chằm vào bến tàu ở phía xa xa, hưng phấn nói:

- Đến rồi, cuối cùng cũng đã quay về.

- Đi đi.

Mục Lương giơ tay lên.

Mây mù từ lòng bàn tay của hắn phun ra ngoài, xây dựng thành một cây cầu mây lơ lửng trên bầu trời, kéo dài tận đến bến tàu phía xa xa.

- Xe ngựa đã chuẩn bị xong.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã đi đến.

Phía sau của cô, hai con Lợn Tám Răng Nanh đang kéo xe ngựa, Diêu Nhi là nhân viên đi theo.

- Lên xe đi.

Tiếng nói ôn hòa của Mục Lương.

- Mục Lương các hạ, cảm ơn ngươi.

Bạch Sương trịnh trọng nói lời cảm ơn với anh.

- Đi đi.

Mục Lương mỉm cười.

Hồ Tiên chớp chớp con ngươi màu đỏ, âm thanh quyến rũ nói:

- Đợi ta quay lại.

- Chú ý an toàn.

Mục Lương gật đầu tỏ ý.

- Ta biết mà.

Hồ Tiên để lại một nụ cười quyến rũ, xoay người đi lên xe ngựa. Lúc này, Hổ Tây đã lặng yên không một tiếng động tiến vào trạng thái ẩn thân, đi theo lên xe.

- Chị, có chuyện gì thì hãy liên hệ bằng Trùng Cộng Hưởng.

Nguyệt Thấm Lan dặn dò.

Cô vì muốn dễ dàng liên hệ với chị gái, đã cố ý đòi một con Trùng Cộng Hưởng từ Mục Lương.

- Biết rồi.

Nguyệt Thấm Di hiểu ý cười cười, giơ tay lên ý chỉ Trùng Cộng Hưởng ở trên vai.

- Sớm ngày quay lại.

Nguyệt Thấm Lan vẫy vẫy tay, nhìn theo chị gái đi lên xe ngựa.

- Xuất phát.

Mục Lương hạ lệnh một tiếng.

Diêu Nhi kéo dây cương, Lợn Tám Răng Nanh chạy như bay, lôi kéo cỗ xe ngựa chạy như bay ở đường lớn trên mây mù.

Ầm ầm~~~

Trong xe, Bạch Sương ôm lấy Kim Bỉ Khâu, ánh mắt của cô sáng rực nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Hồ Tiên cười tủm tỉm nhìn về phía Nguyệt Thấm Di, hỏi:

- Ngươi nói xem, một lát nữa, lúc chúng ta đi vào bến tàu, liệu có bị tấn công hay không?

- Chuyện này không nói chính xác được.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Di tỏa sáng.

Sự xuất hiện của Tiểu Huyền Vũ, ắt sẽ dẫn đến một sự hủng hoảng lớn ở vương quốc Hải Đinh, khiến cho thành Tát Luận hỗn loạn, đoàn Kỵ sĩ sẽ xuất hiện giữ gìn trật tự.

- Ta lộ diện là được.

Bạch Sương không để ý nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận