Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1579: Mặc Liên – Cô Gái Kỳ Quái



- Đúng vậy, là do Thành chủ đại nhân của bọn ta nói.

Âm thanh thanh thúy của Duy Lệ Á nói.

- Ừm, biết rồi.

Mặc Liên gật đầu.

Cô ta dựa theo cách mà cô gái Hải Yêu nói, xịt nước hoa lên cổ tay, sau đó bôi lên phía sau cổ.

Làm xong những chuyện này, cô ta đưa chai nước hoa đang cầm trong tay cho cô gái Hải Yêu, giọng nói bình tĩnh:

- Chai này ta cũng lấy.

- Được.

Duy Lệ Á mở to đôi mắt, trong lòng thở phào.

Mặc Liên đi một vòng lớn ở trong Cửa hàng nước hoa, chọn sáu chai nước hoa, đều là sau khi thử qua rồi mới quyết định lấy. Trước quầy, Mặc Liên giao Tinh thạch Ma thú, cầm theo túi đựng nước hoa xoay người chuẩn bị rời khỏi.

Lúc nàng đi gần ra cửa tiệm, lại quay đầu hỏi:

- Ở nơi này chỗ nào có thể ở?

Ngón tay của Duy Lệ Á chỉ về hướng Tam Tinh Lâu, âm thanh trong trẻo vang lên, nói:

- Nếu như muốn dừng chân, thì ngươi có thể đến Tam Tinh Lâu.

- Được.

Mặc Liên gật đầu tỏ ý, xoay người rời khỏi.

Cơ thể của Tiểu Kiều nhẹ nhàng run lên, thở phào nói:

- Duy Lệ Á, cô ta thật là kỳ quái, ta còn không dám nói chuyện với cô ta.

Duy Lệ Á suy đoán nói:

- Đúng là có chút kỳ quái, nhưng chắc là không phải người xấu, cô ta rất khách khí đối với chúng ta.

- Cũng đúng, nhìn dọa người mà thôi.

Tiểu Kiều gật đầu.

Duy Lệ Á giơ tay ra hiệu:

- Nhưng cô ta thật là cao, ta thấp hơn cô ta cả một cái đầu.

- Thật là khiến cho người ta ngưỡng mộ.

Tiểu Kiều cảm thán nói.

Duy Lệ Á cười cười, tiếp tục bổ sung thêm hàng hóa.

Bên kia, Mặc Liên đi vào Tam Tinh Lâu, dưới sự đề cử của nhân viên công tác, đặt một gian phòng ở tầng ba. Sau khi cô ta đi vào phòng, đầu tiên là khóa cửa lại, sau đó là kiểm tra lại cả phòng một lần, sau khi xác định không có vấn đề gì, thì mới yên tâm mà ngồi lên ghế gỗ.

- Mệt chết đi được.

Nét mặt lạnh lùng của Mặc Liên đã vơi đi, cởi túi da thú ở bên hông ra, thả lỏng nằm xuống.

Hai mắt của cô ta thả vào không khí, đồng tử màu đen vô thần nhìn lên trần nhà.

Mặc Liên của hiện tại, mới chính thức tháo lớp ngụy trang xuống, giống như là cô gái lớn chưa từng trải qua sự đời.

Cô ta nằm một lúc, lại vội vã ngồi dậy, lấy ra nước hoa mới vừa mua cách đây không lâu, lần lượt ngửi từng chai một. Mặc Liên hít một hơi thật sâu, vui vẻ nói:

- Thơm quá đi, lần đầu tiên gặp được nước hoa dễ ngửi như thế.

Cô ta và những cô gái bình thường khác giống nhau, đều thích nước hoa dễ ngửi, đặc biệt là nước hoa của thành Huyền Vũ, không thể khiến cho người khác kháng cự.

Mặc Liên bày nước hoa ra một lúc, rồi lại lần lượt đóng nắp chai lại, nằm ở trên giường, ngửi mùi nước hoa còn dư dương, nhỏ giọng lẩm bẩm:

- Căn cứ vào tình báo, lần cuối cùng, Hồng Chấp Sự đại nhân đến thành Huyền Vũ, hình như không còn ra ngoài nữa.

Cô ta lăn hai vòng ở trên giường, thở dài nói:

- Chẳng lẽ Hồng Chấp Sự đại nhân thật sự là bị nhốt lại rồi?

Mặc Liên xoay người ngồi dậy, có chút phiền muộn.

Hai ngày trước, cô ta đã đến thành Tát Luận, vốn cho rằng rất dễ sẽ tìm được Hồng Chấp sự, lại không nghĩ rằng sẽ không như mong muốn. Cuối cùng tốn mất khoảng tiền lớn, mới nghe ngóng được tin tức, Hồng Chấp sự đã đến thành Huyền Vũ, nhưng chưa từng đi ra.

- Chẳng lẽ phải đi vào bên trong tìm?

Mặc Liên nghĩ đến có chút xuất thần.

Cô ta nhớ lại tình báo đã thăm dò hai ngày nay, đều nói là thành Huyền Vũ không dễ chọc, đặc biệt là Thành chủ thành Huyền Vũ.

…………..

Đại lục cũ, bầu trời trước sau vẫn một màu xám xịt.

Tầng mây dầy như biển sâu, chỉ có rất ít ánh nắng xuyên qua tầng mây chiếu xuống, nhưng vẫn không thể thay đổi được lớp tro tàn của đại lục này.

Hô hô hô~~~

Trên không trung, Phi thuyền Vận chuyển dốc hết tốc lực tiến về phía trước, gió chậm rãi ở trên không trung trở nên mạnh mẽ.

Trên boong tàu của Phi thuyền Vận chuyển, Hạ Lạc cảm nhận được sức gió, suy đoán nói:

- Gió lớn rồi, chắc là sắp đến rừng Vạn Khô rồi.

- Cuối cùng cũng sắp đến rồi.

Trạng thái buồn ngủ của Nguyệt Phi Nhan nhất thời vơi đi, trở nên có tinh thần. Bọn họ rời khỏi Khu nước mặn tiến vào lục địa, lại bay tốc độ cao nhất ở trên bầu trời hai ngày.

Hô hô hô~~~

Gió ở trên bầu trời càng lúc càng lớn, còn xen lẫn rất nhiều hạt cát.

- Trong gió có cát, phía trước chính là rừng Vạn Khô, giảm bớt tốc độ.

Tiếng vang của Nguyệt Phi Nhan hô.

- Vâng.

Các nhân viên của Phi thuyền hành động, giảm bớt công suất của máy hơi nước, giảm bớt số lần tiễn cacbon. Máy hơi nước kéo theo vận tốc tua-bin quay chậm lại, tốc độ của Phi Thuyền Vận Chuyển cũng chậm lại, tránh cho tốc độ quá nhanh, sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn ở trong khu rừng.

Nguyệt Phi Nhan lấy ra một viên thủy tinh giống như trân châu từng bên hông, nhìn cũng không nhìn liền nhét vào trong miệng.

Qua vài giây sau, cô gái tóc hồng giơ tay lên phi thuyền vận chuyển, thi triển năng lực Điều Khiển Tinh Thể do trân châu phú năng mang đến.

Ông~~~

Lưu Ly hình thành một bình chướng hình trứng, bao phủ boong tàu Phi thuyền vận chuyển vào bên trong, ngăn chặn cát bão đầy trời.

- Xong.

Nguyệt Phi Nhan vỗ tay, hiệu lực của năng lực giao phó trân châu cũng vừa hay có thể đi qua.

Phi thuyền Vận chuyển tiếp tục đi về phía trước, xung quanh xuất hiện rất nhiều cột đá bằng đất, gió cát dày đặc khiến cho tầm nhìn giảm xuống không đến hai mươi mét.

Nguyệt Phi Nhan cao giọng hạ lệnh:

- Tăng độ cao lên, tránh khỏi cột đất đá.

- Vâng.

Các nhân viên trên thuyền lại hành động.

Phi thuyền Vận chuyển bay lên trên cao, mặc dù bão cát càng lớn hơn, nhưng có thể tránh khỏi sự va chạm giữa thân thuyền và cột đất đá dày đặc.

Ông~~~

Biên độ của phi thuyền vận chuyển không lớn đang đung đưa, hạt cát phủi ở thân thuyền và bên trên bình chướng Lưu Ly, gây nên tiếng xào xạc dầy đặc.

Nguyệt Phi Nhan giơ tay lên khoác lên bả vai của cô gái tóc màu da cam, hồn nhiên nói:

- Hai tiếng, chắc là có thể đến thành Phi Điểu rồi.

- Ừm, ừm.

Đôi mắt màu cam xinh đẹp của Hạ Lạc tỏa sáng lấp lánh.

Nguyệt Phi Nhan quan tâm nói:

- Lần này có thể ở lại một ngày, ngày mai mới đến thành Tấn Nguyên, ngươi có thể ở bên cạnh gia đình, đừng đến căn cứ trung chuyển nữa.

Đôi mắt của Hạ Lạc lộ ra nụ cười, nghiêng đầu nói:

- Phi Nhan, có phải là ngươi đã quên rồi hay không, thành Phi Điểu và căn cứ trung chuyển là tiếp nối nhau.

Nguyệt Phi Nhan thiếu chút nữa không nhịn được mà trợn tròn mắt, xinh đẹp nói:

- Ý của ta là nói ngươi hãy ở cùng với gia đình, còn chuyện của căn cứ trung chuyển thì để ta xử lí.

Hạ Lạc nín cười, nghiêm túc nói:

- Người phụ trách của căn cứ trung chuyển thành Phi Điểu là cha của ta, lão cũng phải nhìn chằm chằm, ta cũng phải đi theo cùng.

-....

Khóe mắt của Nguyệt Phi Nhan giật giật.

Ánh mắt của cô lóe sáng lên, buồn bực nói:

- Ngươi không cần nghỉ ngơi nữa, ngoan ngoãn đi theo ta để dò xét căn cứ trung chuyển.

- Phi Nhan, cám ơn ngươi.

Hạ Lạc cảm thấy buồn cười, vươn tay ra ôm cô gái tóc đỏ vào trong lòng.

- Xì, cảm ơn cái gì...

Nguyệt Phi Nhan không được tự nhiên mà bĩu môi, nuốt chữ thô tục cuối cùng vào trong bụng.

- Ngươi thật là tốt.

Hạ Lạc lại khen ngợi một tiếng.

Nguyệt Phi Nhan vội vã đẩy cô gái tóc màu da cam ra, bên tai đỏ ửng lên, sắc mặt vẫn không được tự nhiên như cũ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận