Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 278: Gia Tộc Phi Điểu

- Thành Chủ Đại Nhân đang tổ chức yến tiệc, hiện tại đi vào không thích hợp.
Sắc mặt của hộ vệ lộ ý bị làm khó dễ.
- Đi thông báo một tiếng, thoạt nhìn thực sự giống như có việc gấp.
Một vị hộ vệ khác trầm giọng nói.
- Ta đi cho.
Hộ vệ xoay người bước nhanh về hướng Phủ Thành Chủ .
Sau năm phút, hộ vệ đã chạy nhanh trở về, mở miệng nói:
- Mã Khắc đội trưởng, Thành Chủ để cho ngươi đi vào.
- Cảm ơn.
Mã Khắc sải một bước dài bằng ba bước ngắn nhanh chóng đi về Phủ Thành Chủ ở bên trên.
Hắn như ngựa quen đường cũ đi đến nơi tổ chức yến hội ở Phủ Thành Chủ, đi tới cửa, bên tai nghe được trong phòng tiệc có tiếng cười khanh khách truyền ra.
- Cộc cộc cộc ! -.
Hắn gõ cửa phòng, lên tiếng nói:
- Thành Chủ Đại Nhân, Mã Khắc có việc muốn bẩm báo.
- Vào đi.
Một giọng nam hùng hậu truyền ra.
- Cót két !
Mã Khắc thở sâu, đẩy cửa phòng ra, đi vào phòng trong.
Có bốn ánh mắt bắn tới, hắn nhất thời khẩn trương.
Trước mặt hắn là một tấm bàn dài bằng gỗ hình quả trứng, dài năm mét, mặt bàn đang bày mâm thịt đang bốc hơi nóng, cũng có chút ít rau xanh.
- Nói đi, chuyện gì.
Chủ vị, Hạ Khoa Phu bỏ cái nĩa trong tay xuống.
Hắn là thành chủ Phi Điểu Thành, nhìn bề ngoài thoạt nhìn chừng năm mươi tuổi, tinh thần khác với người bình thường, điểm để cho người chú ý nhất chính là bốn đôi cánh chim màu trắng sau lưng hắn.
Đó là tượng trưng cho huyết mạch chính thống của gia tộc Phi Điểu, bao nhiêu cánh đại biểu cho thực lực bản thân cao hay thấp.
Gia tộc quản lý Thành Phi Điểu, huyết mạch trực hệ đều là Biến Dị Giả, đặc điểm chính là đôi cánh sau lưng.
Mã Khắc ngẩng đầu lên, giọng nói rất cung kính bẩm báo:
- Thành Chủ Đại Nhân, ngoài thành có Man Thú Hoang Cổ tới gần, hình thể to lớn, cao hơn phân nửa Phi Điểu Thạch Phong.
Phi điểu Thạch Phong là chỉ khu vực rộng lớn trên đỉnh ở Thành Phi Điểu.
- Man Thú Hoang Cổ có lớn như vậy sao? Làm sao tới gần nơi đây?
Một âm thanh giòn giã kinh ngạc vang lên.
Người lên tiếng chính là cô gái duy nhất trong phòng yến hội, cô có một mái tóc dài màu cam với đôi mắt màu cam, vóc người rất tốt, nơi nên lớn thì lớn, nên nhỏ thì nhỏ.
Giống như thành chủ thành Phi Điểu, sau lưng của cô cũng có cánh, hai đôi cánh chim màu cam đang được thu lại, dung mạo và thân hình đều làm người khác phải chú ý.
- Thưa Thiên Sứ Trưởng, Man Thú Hoang Cổ kia đi thẳng một đường tới nơi đây.
Mã Khắc cung kính nói.
Cô gái mở miệng hỏi chính là con gái nhỏ mà thành chủ thương yêu nhất, cũng là đứa con gái duy nhất.
Thành Phi Điểu có ba vị Thiên Sứ Trưởng, theo thứ tự là con trưởng của thành chủ, con trai thứ hai và con gái tuổi nhỏ nhất.
- Ồ? Như vậy Man Thú Hoang Cổ thấp nhất cũng là cấp bảy.
Đại Thiên Sứ Trưởng lên tiếng, âm thanh hàm hậu nghiêm túc, phía sau có ba đôi cánh chim màu trắng đang được xếp lại.
Hạ Lạ Thái, con trai lớn nhất của Hạ Khoa Phu, ba cặp cánh chim sau lưng mang ý nghĩa hắn đã là cao thủ cấp 7.
Huyết mạch chính thống của gia tộc Phi Điểu bắt đầu từ cấp 5 đã mọc cánh sau lưng.
- Đại nhân, chuyện ấy không phải điểm quan trọng nhất.
Gò má của Mã Khắc nổi lên một tia rung động, tiếp tục nói.
- Sau lưng con Man Thú Hoang Cổ có một tòa thành lớn, thành chủ của thành trì ấy là cường giả cấp 8.
- Răng rắc !
Sức lực trong tay Hạ Khoa Phu không được khống chế, vô tình bóp vỡ chén gỗ.
- Cường giả cấp 8!
Ba vị Thiên Sứ Trưởng kinh hô một tiếng, đó là cường giả tương tự với cha bọn hắn.
- Không có nhìn lầm?
Hạ Khoa Phu cau mày trầm giọng hỏi.
- Không có.
Khuôn mặt của Mã Khắc lộ vẻ xấu hổ, kẻ lại một lần chuyện đã xảy ra.
- Người đó tha cho các ngươi trở về?
Trong con ngươi màu cam của Hạ Lạc tràn đầy kinh ngạc.
Mã Khắc gật đầu đáp lời:
- Vâng, bọn hắn nói là mang theo thiện ý tới, mục đích chủ yếu là tiến hành giao dịch với chúng ta.
- Giao dịch, có ý tứ.
Âm thanh của Hạ Khoa Phu rất thản nhiên nói, bốn đôi cánh chim sau lưng run rẩy một cái.
- Thành Huyền Vũ, chưa từng nghe nói qua.
Hai vị Thiên Sứ Trưởng trầm giọng nói.
- Thành Phi Điểu chúng ta không cần phải... tiến hành giao dịch với bọn hắn.
Đại Thiên Sứ Trưởng gật đầu.
Gia tộc Phi Điểu chủ yếu kinh doanh vận chuyển, chủ yếu qua lại với những thành thị khác bên trong Rừng Vạn Khô.
Ở trong Rừng Vạn Khô, tất cả thành thị lớn nhỏ cộng lại cũng được hai chữ số.
Phi Điểu có thể bay khỏi Rừng Vạn Khô, chở về các loại hàng như muối trân quý, linh khí các loại.
Phi Điểu không đơn giản chỉ vận chuyển hàng, còn có thể vận chuyển người, chỉ là giá cả rất đắt, rất ít người đi.
Hai Thiên Sứ Trưởng khẽ hất hàm, cao ngạo nói:
- Thành Phi Điểu chúng ta cái gì cũng không thiếu, dù thiếu vẫn có thể dựa vào Phi Điểu đi thành thị bên ngoài mang về.
- Chuyện kia, bọn hắn nói có hạt giống, rau xanh và nước.
Mã Khắc nói.
- Hạt giống, rau xanh và nước, những thứ đó đều là thứ chúng ta khan hiếm.
Lông mày của Hạ Nạp Ân nhăn lại, đây là trùng hợp sao?
Bởi vì địa thế, tài nguyên nước ở Thành Phi Điểu rất khan hiếm, toàn bộ nước mà người cả thành dùng đều nhờ vào một con Thủy Linh Thú cấp 3 chống đỡ.
Thành Phi Điểu có hơn ba vạn người, một con Thủy Linh Thú cấp 3 cũng chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ, còn thường xuyên cần phải đi bên ngoài Rừng Vạn Khô mua nước trở về.
- Nếu mang theo thiện ý tới, vậy phái người tới tiếp xúc thử, nếu như thích hợp, giao dịch cũng không phải không được.
Hạ Khoa Phu bỗng mở miệng nói.
Nếu thành chủ đối phương đều là cường giả cấp 8, như vậy có thể tránh khỏi xung đột thì tận lực tránh.
- Cha, đây có lẽ là âm mưu.
Nhị Thiên Sứ Trưởng Hạ La Thái gấp giọng nói.
- Ta có chừng mực.
Hạ Khoa Phu lạnh nhạt nói.
- Vâng, cha.
Hạ La Thái cúi đầu, không dám làm trái ý của cha mình.
Hạ Khoa Phu nhìn phía con trai trưởng lớn nhất Hạ Nạp Ân, dặn dò nói:
- Ngươi trước phái thêm người tới giúp đỡ, tìm hiểu tình huống, nếu quả như thật là mang theo thiện ý tới giao dịch, có thể thành lập kinh doanh qua lại.
- Vâng, ta sẽ dẫn người đi tìm hiểu tình huống.
Hạ Nạp Ân đã vội gật đầu.
- Cha, ta cũng đi.
Hạ Lạc bị kích động giơ tay lên, trong con ngươi màu cam tràn đầy chờ mong.
- Không được, sẽ có nguy hiểm.
Hạ Nạp Ân, Hạ La Thái không hẹn cùng lúc mở miệng phản đối.
Hạ Lạc chu miệng lên, thở phì phò nói:
- Làm sao, các ngươi lại như thế, ta không phải con nít.
Từ nhỏ đến lớn, cô đều trưởng thành dưới sự che chở của cha với hai người anh trai, giống như đóa hoa được trồng trong nhà kính, chẳng bao giờ được đi đến thế giới bên ngoài.
Hạ Lạc khát vọng tự do, hướng tới thế giới bên ngoài đầy màu sắc.
- Chúng ta đây là vì muốn tốt cho ngươi, bên ngoài quá nguy hiểm.
Sắc mặt của Hạ La Thái hoà hoãn lại nói.
- Mỗi lần đều nói như vậy, thực lực của ta cũng không phải rất yếu.
Hạ Lạc nhăn lại cái mũi nhỏ, phồng cái miệng lên, trông rất đáng yêu.
- Được rồi, để con bé đi chung đi.
Hạ Khoa Phu bỗng mở miệng nói.
- Cha!
Hạ Nạp Ân và Hạ La Thái biến sắc.
- Năm nay, Hạ Lạc cũng đã mười tám tuổi, cũng nên từ từ hiểu rõ thế giới này.
Hạ Khoa Phu nhìn phía hai người con trai, giọng điệu nhẹ nhàng nói.
- Hai người các ngươi bảo vệ con bé quá tốt, như vậy sẽ để làm cho con bé mất đi năng lực sinh tồn của bản thân. Cũng nên đi ra bên ngoài học hỏi mới trưởng thành được.
- Hì hì... Vẫn là cha đại nhân hiểu ta.
Hạ Lạc vui vẻ nói.
Hạ Khoa Phu cưng chiều cười, dặn dò:
- Ngươi đi theo sát anh hai ngươi, không nên chạy loạn.
Hạ Lạc dùng sức chút đầu, ngây thơ nói:
- Đã biết, ta sẽ theo sát anh hai một bước cũng không rời khỏi.
Hạ Nạp Ân, Hạ La Thái liếc nhau, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Cha đều đã lên tiếng, bọn hắn không có cách nào phản đối được.
- Anh hai, giám sát chặt chẽ em gái, đừng để cho con bé bị thương.
Khuôn mặt của Hạ La Thái nghiêm túc dặn dò.
- Ừm, ta biết rồi.
Hạ Nạp Ân nhìn về phía em gái, trong mắt tràn ngập sự cưng chiều với bất lực.
Bạn cần đăng nhập để bình luận