Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2231: Thành Cáo Nhĩ, Thành Đề Nhĩ Đều Bị Đồ Thành.



Quốc vương Hải Đinh dặn dò:

- Được rồi, tận lực làm tốt quan hệ với người quản lý Phố Buôn Bán, sau này chúng ta vẫn còn rất nhiều giao dịch với bọn họ.

- Vâng.

Khải Tân Tư gật đầu, trong lòng vui mừng vô cùng, cha nói những lời này với hắn, xem ra là thật sự muốn hắn kế thừa ngôi vua rồi.

- Cộp cộp cộp ~

Kỵ Sĩ ở bên ngoài Nghị Sự Điện cung kính hô:

- Bệ hạ, Nhị Vương Tử điện hạ đã trở về.

- Để hắn tiến vào đi.

Quốc vương Hải Đinh nghe vậy đôi mắt sáng lên.

Khải Tân Tư thu lại nụ cười trên mặt, ngồi thẳng lưng nhìn về phía cửa chính đại điện.

- Cộp cộp cộp ~

Không bao lâu, Mai Đặc mặc khôi giáp phong trần sải bước đi vào Nghị Sự Điện.

Mai Đặc cung kính hành lễ:

- Cha, đại ca.

Quốc vương Hải Đinh quan tâm hỏi:

- Ngươi vất vả, chuyện đồ thành điều tra thế nào rồi?

Mai Đặc báo cáo với sắc mặt nghiêm túc:

- Cha, thành Hỏa xác thực đã bị đồ thành, máu khô cạn khắp mặt đất, còn rất nhiều phần tay chân cụt…

Hơn mười ngày trước hắn đi điều tra thành Hỏa, lặn lội đường xá xa xôi đến nơi, còn chưa vào thành mà đã ngửi được mùi khiến người ta nôn mửa.

Khi hắn mang theo đoàn Kỵ Sĩ tiến vào thành Hỏa, nơi mà tầm mắt đạt tới đều là tĩnh mịch, mặt đất bị nhuộm đỏ, mùi gay mũi bốc lên nồng nặc, tay chân đứt gãy có ở khắp nơi, cảnh tượng đó giống hệt như là nhân gian luyện ngục.

Mai Đặc chịu đựng cảm giác ghê tởm mang theo đoàn Kỵ Sĩ tiến vào thành Hỏa, bọn họ đi một vòng khắp tòa thành nhưng không nhìn thấy một người sống, ngược lại thấy một vài con ma thú đang cắn nuốt xác chết.

Đoàn Kỵ Sĩ thấy thế sắc mặt trắng bệch, không ít người nôn mửa tại chỗ.

Khải Tân Tư cau mày hỏi:

- Không điều tra ra được là ai làm sao?

Mai Đặc lắc đầu, trầm giọng nói:

- Không giống như là Hắc Ma Pháp Sư ra tay, ta cảm giác chuyện này do ma thú cấp cao gây ra.

Quốc vương Hải Đinh hỏi:

- Ma thú tàn sát một tòa thành, nhưng lại không có phá huỷ phòng ốc?

Mai Đặc gật đầu, giải thích:

- Ta không cảm nhận được khí tức hắc ma pháp, ngược lại là có một cổ khí tức tà ác khác lưu lại.

Khải Tân Tư trầm giọng nghi vấn:

- Có phải là ngươi lầm lẫn gì không?

- Không thể nào.

Mai Đặc lạnh lùng nhìn về phía Khải Tân Tư.

- Mai Đặc rất cẩn thận, sẽ không xảy ra chuyện sơ sót như vậy.

Quốc vương Hải Đinh chậm rãi gật đầu.

Khải Tân Tư yên lặng, tuy hắn không thích Mai Đặc nhưng lại không thể không thừa nhận năng lực của em trai rất mạnh.

Hắn đè nén sự buồn bực trong lòng, chậm rãi nói:

- Cứ cho là không phải Hắc Ma Pháp Sư làm đi, nhưng tại sao ngươi lại nghi ngờ ma thú?

Mai Đặc gật đầu nói:

- Bởi vì ta phát hiện rất nhiều vết cào kỳ quái trong thành, bên trên lưu lại khí tức tà ác.

Khải Tân Tư suy tư, đây là loại ma thú gì mà có thể đồ thành lặng yên không tiếng động, phải qua một thời gian mới bị người khác phát hiện.

Quốc vương Hải Đinh như suy nghĩ gì đó, ngước mắt hỏi:

- Ngươi còn phát hiện điều gì khác lạ không?

Mai Đặc hít một hơi thật sâu rồi nói với sắc mặt trắng bệch:

- Cha, thành Cáo Nhĩ, thành Đề Nhĩ đều bị đồ thành…

Thành Cáo Nhĩ và thành Đề Nhĩ đều là thành nhỏ, dân số thường trú đều vượt qua mười ngàn người, cách thành Hỏa một ngày cưỡi xe thú.

- Cái gì?

Quốc vương Hải Đinh lập tức đứng bật dậy.

Khải Tân Tư ngạc nhiên nói:

- Tại sao lại xảy ra chuyện như vậy chứ, ngươi tận mắt nhìn thấy sao?

- Đúng vậy, tình huống hoàn toàn tương tự với thành Hỏa.

Hai mắt Mai Đặc ửng đỏ mà gật đầu.

- Đáng chết!

Quốc vương Hải Đinh tức giận mắng một tiếng.

Mai Đặc nghiêm mặt nói:

- Cha, việc này không thể che giấu nữa, cần phải thông báo tới những tòa thành khác để dân chúng cảnh giác.

Sắc mặt quốc vương Hải Đinh càng thêm khó coi, hắn yên lặng một hồi rồi chậm rãi gật đầu.

- Được rồi, ngươi phụ trách chuyện này đi.

- Vâng.

Mai Đặc thở dài, sau khi hành lễ thì xoay người rời đi Nghị Sự Điện.

Hắn cần phải lập tức phái người đi liên lạc các thành chủ còn lại, đề phòng chuyện giống như vậy xảy ra.

…….

Thành Sóng Nhĩ là một tòa thành thuộc vương quốc Hải Đinh nằm ở trong đất liền, đây là một tòa thành cỡ trung có hơn một trăm ngàn người sinh sống, phía đông dựa vào một dãy núi.

Thành Sóng Nhĩ rất lớn, có tám cửa thành, tuy không đồng đều nhưng vẫn miễn cưỡng tạo thành chữ Mét (米).

Gần cửa thành phía đông có một con hẻm nhỏ, trong hẻm có rất nhiều chiếc lều đơn sơ, thoạt nhìn rách rưới vô cùng, nơi này là chỗ ở của những người vô gia cư trong thành Sóng Nhĩ.

- Sột soạt sột soạt ~

Mặt trời treo cao trên bầu trời, trong hẻm rất bí bách, còn có mùi khó ngửi, đồng thời còn có tiếng ngáy vang vọng khắp hẻm.

- Đáng chết, Sóng Nam lại ngáy nữa rồi.

- Ai gọi hắn dậy đi, ồn ào quá.

Tiếng ồn ào trong hẻm không dứt bên tai, cộng thêm thời tiết nóng nực khiến mọi người cảm thấy rất khó chịu, dễ nổi nóng.

- Rột rột rột ~~~

Sâu trong con hẻm tăm tối có một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ, nói là ngôi nhà nhỏ, thực chất chính là nơi ẩn núp được ráp lại từ hai tấm ván gỗ lớn thành hình chữ Nhân (人).

Bên trong có một cô gái với mái tóc dài màu cam đất đang nằm nghiêng, cô co người lại, khuôn mặt bẩn thỉu chôn ở trong cánh tay, thoạt nhìn chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi.

- Lại đói nữa rồi.

Lưu Tâm thở dài một hơi, đôi mắt màu cam mở ra.

Thiếu nữ ngồi dậy rồi chậm rãi rời đi nhà gỗ, nhìn ra con đường bên ngoài hẻm nhỏ, ở giữa có rất nhiều lều trại cách trở, đó là nhà của dân du cư.

Lưu Tâm sinh sống ở thành Sóng Nhĩ từ nhỏ, vẫn luôn đi đi về về một mình, cha mẹ không biết ở đâu.

Cô cẩn thận bước trên lối đi chật hẹp, còn phải thường xuyên lưu ý dưới mặt đất để tránh việc đạp lên chân của người khác.

Con hẻm nhỏ quá chật chội, nếu như nằm ngang thì sẽ lộ ra đôi chân ở bên ngoài lều.

Mỗi một bước của Lưu Tâm đều rất cẩn thận, dù hàng ngày cô đều đi như vậy nhưng cũng không thể lơ là, dù sao thì tư thế ngủ của đám dân du cư này đều không giống nhau, bất cẩn đạp phải đối phương sẽ bị mắng chửi, thậm chí là bị đánh một trận.

- Cộp cộp cộp~

Cô gái tóc cam đất chống tường, hẻm nhỏ chỉ có mấy chục mét nhưng lại đi mấy phút mới ra tới đường cái.

Lưu Tâm đi ra hẻm nhỏ, ánh nắng chiếu vào mặt nàng khiến nàng vô thức đưa tay ngăn trở.

- Chậc.

Cô bĩu môi, cúi đầu dựa vào tường đi về phía trước.

Trên đường người đến người đi rất nhiều, có điều bọn hắn và thiếu nữ lại không hợp nhau, dân du cư ở tòa thành này không được mọi người chào đón, nhận hết ánh mắt lạnh lẽo và trào phúng.

- Khụ khụ ~~~

Thiếu nữ ôm bụng ho khan vài tiếng, cảm giác đói khát càng gia tăng.

- Đi đâu để tìm thức ăn bây giờ?

Lưu Tâm cắn đôi môi trắng bệch, đôi mắt màu cam đất ngắm nhìn bốn phíam cô nhớ lại trước đây đều là bới đống rác, trộm đồ ăn trong nhà quý tộc hoặc đi cọ rửa thùng phân lấy tiền công mua một chút thức ăn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận