Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1948: Giấy Thông Hành Xuất Nhập Cảnh



- Rắc... Rắc... ~~~

Ngay sau đó, mười mấy cây dây leo vung ra từ bên trong Thiên Cức Quan, ngăn chặn bước tiến của Đại trưởng lão.

Đại trưởng lão dừng bước lại, biểu cảm nghiêm túc.

- A, đó không phải là Đại trưởng lão sao?

Một giọng nói kinh ngạc vang lên ở bên trên Thiên Cức Quan.

Đôi cánh trên Khôi Giáp Chu Tước của Nguyệt Phi Nhan rung lên, bay tới trước mặt Đại trưởng lão.

- Thật là Đại trưởng lão Ốc Đảo rồi.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Phi Nhan sáng lên, quan sát Đại trưởng lão.

Đại trưởng lão nhận ra Nguyệt Phi Nhan, kinh ngạc hỏi:

- Tiểu thư Phi Nhan, tại sao thành Huyền Vũ lại ở chỗ này?

Nguyệt Phi Nhan giải thích:

- Cái này à, sau này Tiểu Huyền Vũ sẽ định cư ở kênh Sương Mù, chẳng lẽ Mục Lương không có nói với ngươi sao?

-... Không có.

Đại trưởng lão co giật khóe miệng.

- Ồ, vậy thì bây giờ biết cũng không tính là muộn đâu.

Nguyệt Phi Nhan phất tay nói.

-...

Đại trưởng lão chậm rãi thở dài một hơi.

Nguyệt Phi Nhan dò đầu nhìn về phía phía sau Đại trưởng lão, kinh ngạc hỏi:

- Ốc Đảo đâu? Chẳng lẽ chỉ có một mình ngươi trở về sao?

- Bọn họ đang ở bên ngoài vùng biển bão táp.

Lão giải thích một câu.

- A, vậy thì mọi người mau chóng tiến vào đi.

Nguyệt Phi Nhan khoát tay nói.

- Ta đi bảo bọn họ tiến đến.

Cổ họng của lão nhấp nhô, xoay người đi ra ngoài.

- Vâng.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu một cái, xoay người lại trấn an Hoa Vạn Gai.

Bên kia, Đại trưởng lão rời đi vùng biển bão táp, cất bước trở lại trên Ốc Đảo.

Tứ Trưởng Lão vội vàng hỏi:

- Đại trưởng lão, tình huống thế nào rồi?

Lão hít một hơi thật sâu, vẻ mặt lộ ra thần sắc cổ quái, trầm giọng nói:

- Thành Huyền Vũ ở bên trong kênh Sương Mù.

- Hở?

Tứ Trưởng Lão sửng sốt một chút.

Hắn kinh ngạc nói:

- Ngươi nói cái gì cơ?

Đại trưởng lão thuật lại lời mà Nguyệt Phi Nhan nói, lúc này các trưởng lão còn lại mới hiểu rõ tình huống hiện tại.

- Hóa ra là như vậy.

Bối Nhĩ Liên chậm rãi gật đầu.

Đại trưởng lão bình thản nói:

- Tam trưởng lão, ngươi điều khiển Ốc Đảo tiến vào đi.

- Đã biết.

Bối Nhĩ Liên hít một hơi thật sâu, bà hơi chuyển động suy nghĩ, khống chế làn gió thổi trên biển, thôi động Ốc Đảo tiếp tục đi tới.

Ốc Đảo chậm rãi giảm độ cao, bằng không sẽ không thể bay qua cổng ra vào được.

Sau khi Ốc Đảo xuyên qua cổng ra vào, tiến vào bên trong thì xung quanh bỗng chốc trở nên an tĩnh lại, cuối tầm mắt chính là Thiên Cức Quan.

- Trở về rồi.

Tứ Trưởng Lão nhẹ giọng lẩm bẩm.

Nguyệt Phi Nhan bay lên trời, đi tới trước Ốc Đảo và hô to:

- Mọi người dừng lại trước Thiên Cức Quan, tất cả người trên Ốc Đảo đều phải đăng ký thông tin.

Bối Nhĩ Liên phối hợp điều khiển Ốc Đảo chậm rãi tới gần Thiên Cức Quan, trôi nổi ở trên bãi đáp trước Thiên Cức Quan.

Phía trước Thiên Cức Quan được Mục Lương xây bến tàu và sân đáp phi thuyền, Biên Cảnh Hải Quan nơi này cũng đã được đưa vào sử dụng.

Ốc Đảo dừng lại, Bối Nhĩ Liên và những người khác đi xuống Ốc Đảo, chạm mặt với đám người Nguyệt Phi Nhan, Hi Bối Kỳ.

Hi Bối Kỳ cười chào hỏi:

- Hoan nghênh mọi người trở về.

- Đã lâu không gặp.

Bối Nhĩ Liên mỉm cười đáp lại, bà khá quen thuộc với nhóm của cô gái Ma Cà Rồng.

Mọi người hàn huyên một lúc, sau đó Hi Bối Kỳ đi vào chủ đề chính:

- Trong Ốc Đảo có bao nhiêu người?

Nhị trưởng lão đáp với giọng khàn khàn:

- Sáu ngàn ba trăm người.

- Vậy thì tất cả phải xuống đăng ký thông tin, sau đó mới có thể đi vào.

Hi Bối Kỳ thanh thúy nói.

Đại trưởng lão trầm giọng hỏi:

- Người của Ốc Đảo cũng phải đăng kí sao?

Hi Bối Kỳ gật đầu nói:

- Đúng vậy, bây giờ đã khác trước rồi, Văn Điệp Thông Quan đã được cải cách, nếu như muốn đi Đại Lục Mới thì phải làm Giấy Thông Hành Xuất Nhập Cảnh mới được.

Văn Điệp Thông Quan ở Đại Lục Cũ và Đại Lục Mới có sự khác nhau, nếu như muốn đi từ Đại Lục Cũ đến Đại Lục Mới hoặc ngược lại thì bắt buộc phải làm Giấy Thông Hành Xuất Nhập Cảnh mới, như vậy mới có thể rời khỏi tam quan pháo đài và Thiên Cức Quan để đến mảnh đại lục khác.

Mặc dù có chút phiền phức nhưng tính an toàn cao, có thể giúp việc ghi chép sổ sách dễ dàng hơn, thuận tiện cho việc quản lý và điều tra sau này.

- Ta hiểu được.

Bối Nhĩ Liên chậm rãi gật đầu, nghiêng đầu nói:

- Tứ Trưởng Lão, đi bảo mọi người trên Ốc Đảo xuống đây.

- Biết rồi.

Tứ Trưởng Lão bĩu môi, hắn ngại phiền phức nhưng vẫn xoay người trở lại Ốc Đảo.

Không bao lâu, nhóm đầu tiên đi xuống là Thành Phòng Quân, sau đó là người của Ốc Đảo.

Bọn họ đi đến cửa sổ để đăng ký tin tức, bắt được Văn Điệp Thông Quan mới.

Nguyệt Phi Nhan nhắc nhở:

- Ai có thẻ căn cước thì đưa thẻ căn cước ra, như vậy không cần phải làm Văn Điệp Thông Quan mới.

Người có thẻ căn cước đều là dân chúng của thành Huyền Vũ, tự nhiên là không cần làm Văn Điệp Thông Quan, nhưng nếu muốn đến một mảnh đại lục khác thì vẫn phải cần Giấy Thông Hành.

- Nơi này chính là thành Huyền Vũ à?

Một giọng nói khinh thường vang lên, hấp dẫn lực chú ý của đám người Hi Bối Kỳ.

Người nói chuyện là một gã đàn ông trung niên có khuôn mặt chữ điền và chiếc bụng phệ, thoạt nhìn sống rất tốt.

Phía sau hắn còn có bảy người, tất cả đều ăn mặc quần áo bằng da thú chất lượng tốt.

- Bọn họ là ai?

Nguyệt Phi Nhan kinh ngạc hỏi.

- Linh Khí Sư ta chiêu mộ được từ thành Tương Lai.

Bối Nhĩ Liên giải thích một câu, yên lặng vài giây rồi lại bổ sung thêm:

- Mục Lương muốn.

Hi Bối Kỳ thuận miệng hỏi:

- Linh Khí Sư à, cấp bậc tới đâu vậy?

Nhị trưởng lão đáp với giọng khàn khàn:

- Tên vừa lên tiếng là Linh Khí sư trung cấp, Mô Gan Sa Lý, còn lại đều là Linh khí sư Sơ cấp.

- Vậy không tệ.

Hi Bối Kỳ thanh thúy nói.

Bối Nhĩ Liên há miệng, bà còn muốn nói điều gì đó nhưng mà chưa kịp lên tiếng thì đám người Mô Gan Sa Lý đã bắt đầu kiếm chuyện.

Hắn ta quan sát Biên Cảnh Hải Quan, bĩu môi nói:

- Thoạt nhìn thành Huyền Vũ này cũng chả có gì đặc biệt, không có tốt như trong lời đồn.

Một tên Linh khí sư Sơ cấp khác lập tức phụ họa, mở miệng giễu cợt:

- Đúng vậy, chỗ như vậy mà còn muốn mời chúng ta đến đây làm việc à?

- Cái nơi chết tiệt này còn không bằng một góc của thành Tương Lai.

Một tên Linh Khí Sư khác nói dối không chớp mắt.

- Lại tới nữa rồi...!

Ánh mắt của Bối Nhĩ Liên trở nên lạnh xuống.

Hi Bối Kỳ quay đầu nhìn về phía Bối Nhĩ Liên, nghi ngờ hỏi:

- Ngươi xác định những người này là tới làm việc mà không phải tới gây chuyện chứ?

Bối Nhĩ Liên ngước mắt giải thích:

- Ta đang muốn nói chuyện này với các ngươi, chúng ta nghi ngờ những người này tới đây với ý đồ khác, cho nên cần phải thẩm vấn bọn hắn một chút.

- Hóa ra là như vậy.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Phi Nhan híp lại, lập tức vung tay lên:

- Bắt hết lại cho ta.

- Rõ!

Các binh sĩ Thành Phòng Quân nhanh chóng tiến lên trước, muốn bắt giữ những tên Linh Khí Sư nói năng lỗ mãng kia.

Bạn cần đăng nhập để bình luận