Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2181: Nhận Hộ Chiếu - Mua Vé.



- Người tiếp theo.

Mục Lương gõ ngón tay xuống mặt bàn.

Năm người tiếp theo đều không lấy ra đồ đạc làm cho hắn hài lòng, chỉ có thể đen mặt không cam lòng rời đi.

- Nhiều người như vậy mà không ai lấy nổi năm viên tinh thạch ma thú cấp 8, có vẻ như mọi người đều rất nghèo nha.

Bối Bối nhỏ giọng thầm thì.

-...

Mễ Á cạn lời năm giây, không phải ai cũng may mắn giống như ngươi, đi dạo mà cũng có thể nhặt được nhiều tinh thạch ma thú.

Bối Bối nghiêm túc nói cao nước bọt:

- Thật đáng thương.

Ngón tay của Ly Nguyệt giật giật, rất muốn gõ đầu Bối Bối một cái, bảo cô ấy câm miệng lại.

- Lại nói lảm nhảm nữa thì cẩn thận miệng của ngươi.

Mễ Á lạnh như băng nói.

-...

Bối Bối lập tức im lặng, không dám nói tiếp nữa.

……

Ngày hôm sau.

Bên ngoài Cục Quản Lý Chủ Thành, vương quốc Huyền Vũ.

Linh Vận và Lăng Hương, Phượng Nhi cầm khoai nướng trong tay, đây là bữa sáng của các cô, ba người vừa ăn vừa chậm rãi đi tới Cục Quản Lý.

- Ngao ô~~~

Linh Vận cắn thịt khoai vàng óng, phồng miệng nhai nuốt, nói chuyện có chút không rõ ràng:

- Chúng ta đến sớm như vậy, không biết Hộ Chiếu Thông Quan đã làm xong chưa?

Cô và Lăng Hương thức dậy rất sớm, muốn bắt được Hộ Chiếu sớm một chút rồi đi mua vé tàu, lo lắng đi trễ sẽ không còn vé, như vậy hành trình đến đại lục cũ sẽ phải ngâm nước nóng.

Lăng Hương nuốt thịt khoai lang trong miệng xuống, bĩu môi nói:

- Chắc đã xong rồi, nếu không thì nhân viên đã bảo chúng ta tối đến lấy rồi.

Phượng Nhi nhẹ giọng nói:

- Hai vị điện hạ, chúng ta đi hỏi một chút thì sẽ biết mà.

- Ừm, đi đi.

Linh Vận nuốt khoai nướng, cất bước đi vào Cục Quản Lý Chủ Thành.

Ba người đi tới quầy hàng cố vấn bên cạnh cửa lớn, nhân viên phục vụ đang sắp xếp tư liệu.

Phượng Nhi cất tiếng thanh thúy nói:

- Xin chào, chúng ta tới đây để lấy Hộ Chiếu Thông Quan.

Nam nhân viên giơ tay ra hiệu cửa sổ tận cùng bên trong đại sảnh làm việc ở lầu một:

- Lấy Hộ Chiếu thì đến cửa sổ số mười.

- Được cảm ơn.

Phượng Nhi đáp một tiếng.

Ba người đi tới cửa sổ số mười, trước cửa sổ đã có người xếp hàng.

Linh Vận nhìn thoáng qua, thở phào nhẹ nhõm rồi nói:

- May mà vẫn chưa có quá nhiều người.

Ba cô gái đứng cuối hàng, cách mấy phút lại tiến lên trước vài bước, người trước mặt càng ngày càng ít, người phía sau chậm rãi nhiều hơn.

Lăng Hương quay đầu nhìn thoáng qua, phía sau đã có thêm ba mươi mấy người, không khỏi cảm thán:

- May mà chúng ta tới sớm, bằng không thì phải đợi thật lâu.

Linh Vận nhận đồng nói:

- Đúng rồi, chẳng lẽ những người này đều tới lấy giấy thông hành sao?

- Không biết.

Lăng Hương lắc đầu.

- Người kế tiếp.

Trong cửa sổ, nữ nhân viên hô một tiếng.

Linh Vận quay đầu lại mới phát hiện trước mình đã không còn người.

- Đến lượt ta rồi.

Đôi mắt đẹp của cô sáng lên, vội vã đi tới trước cửa sổ.

Nữ công vụ ôn hòa hỏi:

- Ngươi tới lấy cái gì?

Cửa sổ số mười là cửa sổ chuyên dùng để giao vật phẩm, giấy chứng nhận, văn kiện.

Linh Vận thanh thúy trả lời:

- Ta tới lấy Hộ Chiếu Thông Quan.

Nữ nhân viên nhanh chóng nói:

- Yêu cầu xuất trình thẻ căn cước hoặc là Văn Điệp Thông Quan.

- Đây.

Linh Vận lấy ra Văn Điệp Thông Quan rồi đẩy vào trong cửa sổ.

Nữ công vụ cầm lấy rồi nhìn thoáng qua, xoay người lục lọi trong ngăn kéo ở sau lưng.

Một lát sau cô ấy mới dừng tay, lấy ra một tấm thẻ lưu ly lớn chừng bàn tay từ trong ngăn kéo, rồi xoay người ngồi trở lại vị trí của mình rồi đưa thẻ lưu ly cho thiếu nữ, bảo:

- Tìm được rồi, đây là Hộ Chiếu Thông Quan của ngài.

- A, nhanh như vậy đã làm xong rồi sao.

Đôi mắt đẹp của Linh Vận sáng lên, vội vã tiếp nhận Hộ Chiếu Thông Quan.

Hộ Chiếu Thông Quan hình chữ nhật lớn chừng một bàn tay người thành niên, bên ngoài được bao bọc bởi một lớp lưu ly mỏng nhưng cứng rắn, bên trong là một tờ giấy có ảnh của thiếu nữ, tài liệu cá nhân, số hộ chiếu, thời hạn có hiệu lực của giấy chứng nhận.

Mặt trái của Hộ Chiếu còn có con dấu của Cục Quản Lý bằng thuốc màu đặc biệt chống giả tạo.

- Hộ chiếu đẹp thật.

Linh Vận vui vẻ thu lấy nó, nhường chỗ cho người kế tiếp.

Lăng Hương đi lên trước, nhanh chóng bắt được Hộ Chiếu Thông Quan của mình, nó tương tự với tấm hộ chiếu của Linh Vận, chỉ là nội dung không giống nhau.

Không bao lâu, Phượng Nhi cũng nhận được Hộ Chiếu Thông Quan, ba người tươi cười rời đi Cục Quản Lý Chủ Thành.

- Thật đẹp.

Lăng Hương vuốt ve Hộ Chiếu, hoa văn tinh xảo bên trên đồng dạng mang tác dụng chống giả.

Linh Vận thúc giục:

- Đi thôi, chúng ta đi mua vé tàu.

- Đúng vậy, đi mau!

Lăng Hương vội vàng gật đầu.

Ở Chủ Thành có chỗ bán vé đi phi thuyền vận chuyển, nằm ở bên cạnh Tuần Cảnh Vệ.

Chỗ bán vé là một tòa nhà hai tầng lầu, tại lối vào có treo biển tên, mặt trên viết vài chữ to “Nơi Bán Vé Phi Thuyền Vận Chuyển”

Ba người đi vào trong sảnh lầu một, bên tay trái là quầy hàng cố vấn, bên phải là ba cửa sổ bán vé.

- Hình như phải đến nơi này để mua vé.

Linh Vận đi tới cửa sổ bán vé.

Bên trong cửa sổ, nhân viên bán hàng lễ phép mỉm cười hỏi:

- Xin chào, ta có thể giúp được gì cho ngài?

Linh Vận hỏi với ánh mắt mong đợi:

- Ta muốn đến đại lục cũ, còn vé đi ngày hôm nay không?

- Xin chờ một chút, ta xem ghi chép.

Nhân viên bán vé nói mở ra cuốn vở trước mặt, tỉ mỉ lật hai trang.

Cô ấy ngẩng đầu lên, mỉm cười nói:

- Có, ba giờ chiều hôm nay sẽ có một chuyến phi thuyền.

Linh Vận hưng phấn nói:

- Thật tốt quá, ta muốn mua hai vé.

Nữ nhân viên hỏi:

- Có vé thường, vé phòng riêng hạng hai, vé phòng riêng hạng nhất, ngài muốn mua loại nào? Có thể nhìn giới thiệu dán trên tường bên kia.

Cô ấy chỉ vào bức tường bên cạnh cửa sổ.

Ba cô gái quay đầu nhìn lại, có một tấm ván treo trên tường, trên đó viết giá cả và sự khác nhau của ba loại vé tàu.

Vé thường giống như ghế nằm trên xe lửa, là một gian phòng nhỏ chỉ đủ chỗ cho một người ngủ.

Vé hạng hai thì không gian trong phòng sẽ rộng rãi và thoải mái hơn, giá cả cũng cao hơn và chỉ cho phép một người ngủ.

Mà vé hạng nhất có kích cỡ của một căn phòng trọ bình thường, phân phối một chiếc giường rộng một mét tám, có thể chứa được hai người cùng lúc, một vé có thể sử dụng cho hai người.

Lăng Hương nhìn về phía Linh Vận, đề nghị:

- Hai người chúng ta mua vé hạng nhất đi, ngươi thấy thế nào?

- Được nha! Ta cũng cảm thấy mua vé hạng nhất rất thích hợp.

Linh Vận gật đầu nhận đồng.

Nhân viên bán vé mỉm cười nói:

- Được rồi, xin mời đưa Hộ Chiếu Thông Quan cho ta.

- Đây.

Linh Vận lấy ra Hộ Chiếu của mình và của Lăng Hương đưa cho nhân viên bán hàng.

Nhân viên bán vé kiểm tra Hộ Chiếu Thông Quan, sau khi xác định không thành vấn đề thì mới giở bản đăng ký và ghi chép thông tin của hai người vào trong.

Cô ấy đặt bút xuống, mỉm cười nói:

- Một vé phòng riêng hạng nhất, giá là mười ngàn đồng Huyền Vũ.

- Ta trả cho.

Lăng Hương móc ra một xấp đồng Huyền Vũ mệnh giá một ngàn, đếm mười tờ rồi đẩy vào trong cửa sổ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận