Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1090: Quả Thức Tỉnh – Hội Bán Đấu Giá Kết Thúc

Hắc Thủy đưa mắt nhìn rương gỗ bên cạnh, bên trong còn có hai mươi tám xấp đồng Huyền Vũ.

Hắn do dự một chút, nhưng vẫn giơ lên thẻ số:

- Hai trăm tám mươi ngàn.

Kim Phượng ngáp một cái, tùy ý khoát tay nói:

- Quên đi, nhường cho ngươi.

-.....

Hắc Thủy thiếu chút nữa bị tức chết.

Đã tùy ý buông tha như vậy, vì sao ngươi còn muốn nâng giá, vì ngươi mà ta không công lãng phí vài vạn đồng Huyền Vũ đấy.

- Hai trăm tám mươi ngàn, còn ai trả giá cao hơn không?

Hồ Tiên nhìn một vòng quanh những người khác, không ai đáp lại.

Dưới ánh mắt nóng bỏng của Hắc Thuỷ, nước trái cây Tinh Thần được nhân viên công tác đưa đến trước mặt hắn.

Hồ Tiên trong trẻo lên tiếng nhắc nhở:

- Tốt nhất ngươi hãy dùng luôn lúc này, nếu để thời gian lâu một chút, dược hiệu sẽ tiêu tán.

- A? Được.

Hắc Thủy sửng sốt, sau đó hắn không chút suy nghĩ, một ngụm uống nước trái cây Tinh Thần vào.

Ừng ực ừng ực…

Vị chua của nước quả Tinh Thần trôi qua cổ họng, làm cho thân thể hắn trở nên ấm áp.

Hắc Thủy nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được rõ ràng thực lực bản thân mình đang thong thả tăng lên, chỉ là tốc độ này hơi chậm một chút. Hắn mở mắt ra,, ngước đôi mắt đầy nghi hoặc nhìn về phía Hồ Tiên.

Hồ Tiên biết hắn muốn nói gì, cho nên cô đã dùng lời nói chặn miệng hắn lại:

- Muốn hoàn toàn hấp thu dược hiệu, phải cần một đoạn thời gian.

- Được rồi...

Hắc Thủy có chút đăm chiêu gật đầu.

Hồ Tiên nhẹ thở một hơi, nghiêm túc nói:

- Hiện tại sẽ bán đấu giá một vật phẩm cuối cùng, cho mời thành chủ đại nhân của chúng ta!

- Mục Lương sẽ lên sân khấu?

Đôi mắt đẹp của Tố Cẩm sáng lên.

Mọi người ngẩng đầu nhìn, Mục Lương với ống tay áo bay phất phới, nhẹ nhàng từ trên trời giáng xuống, sau đó vững vàng đứng ở trên đài cao.

- Vật phẩm cuối cùng của hội đấu giá ngày hôm nay, do ta đến tới chủ trì.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Hải Điệp lộ ra vẻ mặt hứng thú, thấp giọng nói:

- Chắc hẳn là một vật phẩm khó lường.

Chỉ thấy Mục Lương lật tay, lập tức một hộp gỗ xuất hiện trong lòng bàn tay anh.

Anh nhẹ nhàng mở hộp gỗ ra, lộ ra Long Quả Vô Hạn bên trong.

- Đây là quả thức tỉnh, sau khi dùng có tám phần tỷ lệ trở thành người thức tỉnh.

Âm thanh lạnh nhạt của Mục Lương truyền khắp Đại Hội Trường.

Quả thức tỉnh, là tên mới mà Mục Lương đặt cho Long Quả Vô Hạn. Lời này vừa nói, tất cả mọi người bên dưới đều ồ lên, vẻ mặt ai cũng đầy kinh ngạc.

- Có tám phần tỷ lệ trở thành ngườit hức tỉnh, điều đó không thể nào...?!

Hải Điệp khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng.

- Một quả này có giá khởi điểm là tám trăm ngàn đồng.

Mục Lương trong sáng nói.

- Tám trăm ngàn đồng… Đây là điên rồi.

Khóe mắt Hải Điệp giật giật.

- Có đem ta bán đi cũng không được cái giá đó.

Ái Nhĩ cúi đầu.

Mục Lương nhìn quanh mọi người một vòng, nhưng không ai mở miệng nâng giá.

- Không thể nào, không ai có thể lấy ra tám trăm ngàn sao?

Hồ Tiên nhẹ giọng nói.

-....

Khóe miệng Phong Vũ giật giật.

- Bán ta đi cũng không được tám trăm ngàn.

Hải Điệp càng thêm buồn bực nói.

- Nếu không có ai trả giá, vậy ta tuyên bố hội đấu giá lần này chấm dứt ở đây.

Khóe môi Mục Lương cong lên, anh mỉm cười nói:

- Nếu ai cảm thấy hứng thú, có thể đến khu Trung Ương tìm ta.

Hồ Tiên đưa tay kéo cánh tay Mục Lương, cao giọng nói:

- Hội đấu giá chấm dứt tại đây, hy vọng chúng ta còn có thể gặp lại ở hội đấu giá tiếp theo.

…………..

Cộp cộp…

Đàn Sói Mặt Trăng kéo thùng xe chạy thẳng tới Khu Trung Ương, cuối cùng chậm rãi dừng lại trước cung điện.

Đạp đạp đạp…

Hộ vệ Trung Ương từ trên người Sói Mặt Trăng đi xuống phía dưới, sau đó thẳng tắp xếp thành hai hàng.

Ken két…

Cửa thùng xe mở ra, đám người Mục Lương từ thùng xe đi xuống, lập tức đi vào bên trong cung điện.

- Ngân hàng Huyền Vũ đã đưa tinh hạch hung thú tới chưa?

Mục Lương vừa đi vừa hỏi.

- Tinh hạch hung thú nhiều lắm, muốn kiểm kê và sửa sang lại cũng tốn khá nhiều thời gian, tối nay chắc họ sẽ đưa tới.

Nguyệt Thấm Lan ôn nhu nói.

Đêm qua với sáng sớm hôm nay, các thành chủ đều tới Ngân Hàng Huyền Vũ đổi đồng Huyền Vũ, chính vì vậy tinh hạch hung thú đã chật cứng cả ngân khố.

- Ừm, ngươi đi bảo cho bọn họ mau chóng đưa tới.

Mục Lương ôn hòa nói.

Anh đã có chút nôn nóng, muốn lập tức đem tinh hạch chuyển hóa thành điểm tiến hóa, nhìn xem cuối cùng có được bao nhiêu.

Diêu Nhi rất biết ý, cô bé đưa tay đẩy cửa thư phòng, để cho Mục Lương, Nguyệt Thấm Lan và Ly Nguyệt đi vào. Mà Hồ Tiên vẫn còn ở Đại Hội Trường, làm nốt những việc còn lại.

Trước khi đấu giá hội chấm dứt, Vưu Phi Nhi cũng đi trước một bước rồi.

Lúc ấy, đột nhiên cô nảy ra sáng kiến nào đó, là một loại ý tưởng mới với quá trình nghiên cứu bí dược cường hoá thân thể, vì vậy cô lập tức rời đi tới Sở Nghiên Cứu.

- Đại nhân, ta đi châm trà.

Diêu Nhi ngoan ngoãn nói.

- Ừm.

Mục Lương xoay người ngồi lên ghế.

Anh nhìn chăm chú vào bóng dáng tiểu hầu gái nhỏ rời đi, con ngươi màu đen chớp động, dường như anh nhớ tới cái gì.

Anh nghiêng đầu hỏi:

- Chuyện của Khải Na đã điều tra tới đâu rồi?

Nguyệt Thấm Lan tao nhã nói:

- Ngôn Băng đang phụ trách chuyện này, ta sẽ qua hỏi cô ấy.

- Đi đi.

Mục Lương gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan còn chưa kịp đặt mông ngồi xuống ghế, đã xoay người rời đi.

Bên kia, Ngôn Băng đã thuận lợi lẻn vào nơi ở tạm thời của đại trưởng lão thành Tương Lai.

Cô đã năm được tin tức, khi Phong Vũ tham gia đấu giá hội, lão không mang theo hai người mặc áo choàng đen. Nếu không mang đi Đại Hội Trường, như vậy hai người mặc áo choàng đen vẫn ở trong phòng ở tạm trên tầng một khu Trung Ương.

Ngôn Băng bảo trì trạng thái ẩn thân, vận dụng năng lực thức tỉnh, thân thể xuyên qua vách tường rất dày, tiến vào bên trong phòng. Cô bước thật nhẹ, cảnh giác nhìn quanh tầng một nhà lầu, vì không có đèn lồng Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh chiếu sáng, cho nên bên trong rất tối. Ngôn Băng cau mày, ở tầng một cô không nhìn thấy bóng dáng hai người mặc hắc bào

Cô đi tới thang lầu đi lên tầng hai.

Trước khi bước lên, Ngôn Băng mở ra ống giảm thanh, như vậy khi cô bước đi sẽ đảm bảo không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Cô gái tóc tím đi lên tầng hai, vẫn duy trì trạng thái ẩn thân, con ngươi màu tím nhìn quanh không gian trên tầng hai.

Tầng hai cũng tối tăm như tầng một. Ngôn Băng dừng chân, cô tập trung tinh thần nhìn về vị trí góc phòng.

Cô do dự một chút, sau đó mới đưa tay lấy ra một con Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh, búng nhẹ vào đuôi nó, làm cho nó phát ra ánh sáng, chiếu sáng lên góc tường.

Theo ánh sáng chiếu đi, góc tường xuất hiện một người phụ nữ có mái tóc dài xanh biếc. Cô cao khoảng chừng một mét bảy, hai chân bị xích, trên người mặc một bộ áo da thú rách tung toé.

Người phụ nữ tóc xanh biếc lộ cánh tay là hai đoạn xương thú ra bên ngoài, ngoại hình giống một đôi móng vuốt của hung thú. Vẻ mặt Ngôn Băng chấn động. Cô để ý thấy ở vị trí hai má của người phụ nữ tóc xanh biếc cả trán và hai chân hai tay, đều được khảm tinh hạch hung thú. Cô còn muốn tới gần chút nữa để xem xét, bỗng dưng từ phía sau truyền đến tiếng bước chân.

Ngôn Băng quay đầu nhìn lại, là một người đàn ông đầu bạc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận