Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2693: Bí Dược Đặc Biệt Hoàn Thành

Bên trong Sở Nghiên Cứu, Vưu Phi Nhi đang bào chế nước thuốc trong dụng cụ lưu ly.

- Hẳn là lần này sẽ thành công….

Cô nhỏ giọng thầm thì.

Nước thuốc được làm từ tinh chất các loại thảo dược, cô chuẩn bị chế tạo nó thành ma dược, ma dược có thể làm cho người ta mất trí nhớ.

Vưu Phi Nhi thấp giọng lẩm bẩm:

- Hoa Ma Huyễn, Cỏ Chiểu Dương, Quả Đãng Trí… Không biết trộn lẫn vào nhau sẽ có hiệu quả như thế nào?

Hoa Ma Huyễn có thể khiến người ta sinh ra ảo giác giống như Nấm Cầu Vồng, nhưng mà uy lực yếu hơn. Cỏ Chiểu Dương là một loại thảo dược sinh trưởng ở khu vực ao đầm, chất lỏng của nó có thể gây mất cảm giác thần kinh, khiến người ta mất đi ý thức. Quả Đãng Trí ăn vào sẽ khiến người ta dại ra, hiệu quả có thể duy trì liên tục một giờ đồng hồ.

- Ục ục ục ~~~

Nước thuốc bắt đầu sôi trào và sủi bọt, sau đó còn tỏa ra khói đặc.

Đôi mắt của Vưu Phi Nhi trừng lớn, sợ hết hồn.

- Chẳng lẽ nó sắp nổ sao?

Cô rụt cổ lại, vội vàng lùi về phía sau mấy bước.

Qua một hồi lâu, khói đặc trong dụng cụ chậm rãi tan đi, lộ ra nước thuốc biến thành màu đen đậm.

- Ta thất bại rồi sao?

Vưu Phi Nhi thận trọng tiến lên trước.

- Cọt kẹt ~

Cửa chính của Sở Nghiên Cứu bị đẩy ra, Y Xà uốn éo đuôi rắn đi vào.

Vưu Phi Nhi nghe thấy âm thanh thì quay đầu nhìn lại, thuận miệng nói:

- Ngươi không nghỉ ngơi sao?

- Ta tắm rửa xong rồi thì không cảm thấy mệt mỏi nữa.

Y Xà thanh thúy nói. Sau đó cô uốn éo đi tới trước mặt cô gái tóc vàng, hỏi:

- Lại thất bại nữa rồi à?

- Ừm, lần thất bại thứ 338.

Vưu Phi Nhi thở dài một tiếng, nước thuốc trong dụng cụ đã ngừng sôi trào.

Y Xà cầm lấy đồ đựng lưu ly, ngón tay vét một ít nước thuốc hơi cô đặc rồi đặt ở dưới mũi ngửi thử.

Cô quay đầu hỏi:

- Ngươi nếm thử chưa?

- Chưa đâu, để ta thử xem.

Vưu Phi Nhi chép miệng, thử cho một ít thuốc cho vào trong miệng. Khóe miệng cô giật giật, nhăn mặt nuốt thuốc xuống.

Đôi mắt rắn của Y Xà chớp chớp, nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu vàng kim của Vưu Phi Nhi, quan tâm hỏi:

- Ngươi cảm thấy thế nào?

Vưu Phi Nhi hơi nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào Y Xà, nói ra một câu kinh người:

- Ngươi không nghỉ ngơi sao?

- ...Hả?

Y Xà há to miệng.

Vưu Phi Nhi thanh thúy hỏi:

- Có chuyện gì vậy, sao ngươi không nói câu nào thế?

Y Xà hỏi này đáp nọ:

- Thực nghiệm lại thất bại rồi à?

- Đúng vậy, lần thất bại thứ 338.

Vưu Phi Nhi thở dài một tiếng.

- Vậy ngươi nếm thử chưa?

Y Xà chỉ vào chất thuốc đen trong dụng cụ.

Vưu Phi Nhi thanh thúy nói:

- Chưa đâu, để ta thử xem.

Cô vươn tay vét một chút nước thuốc cho vào trong miệng, chợt khựng lại, lẩm bẩm:

- Quái lạ, sao ta cảm thấy cảnh tượng này rất quen thuộc…

- ...

Y Xà trầm mặc không nói lời nào, nhìn chăm chú vào cô gái cột tóc hai chùm từ từ cho thuốc vào miệng.

Một lát sau, Vưu Phi Nhi lại nhìn cô với ánh mắt mờ mịt, nói:

- Ngươi không nghỉ ngơi sao?

Y Xà cảm thán nói:

- Quả nhiên, bí dược làm mất trí nhớ này hẳn là thành công rồi.

- Ngươi nói cái gì cơ?

Vưu Phi Nhi mơ hồ hỏi, không hiểu tại sao cô gái đuôi rắn lại nói như vậy.

Y Xà quan tâm hỏi:

- Không có gì, ngươi cảm thấy khó chịu chỗ nào không?

- Không có nha, ta rất khỏe mạnh.

Vưu Phi Nhi lắc đầu.

Cô nói xong duỗi người vươn vai, lẩm bẩm:

- Có điều trong miệng hơi đắng, ta không nhớ mình có ăn thứ gì.

Y Xà nhìn bí dược trong dụng cụ lưu ly, cô ấy ăn những hai lần, sao có thể không đắng miệng cho được.

Vưu Phi Nhi nhìn nước thuốc trong dụng cụ, vỗ đầu nhẹ giọng nói:

- Phải rồi, hình như ta còn chưa nếm thử bí dược mới, có lẽ lần này sẽ không thất bại đâu, ta nếm thử một chút.

Y Xà vội vã vươn tay ngăn chặn cô gái cột tóc hai chùm, dở khóc dở cười nói:

- Đừng, ngươi đã nếm thử hai lần rồi, nhưng mà đã quên mất.

- Ngươi nói cái gì?

Vưu Phi Nhi sửng sốt một chút.

Y Xà gật đầu giải thích:

- Bí dược đã thành công rồi, hơn nữa ngươi đã nếm thử hai lần nhưng hắn lại quên mất.

- A, có chuyện như vậy sao?

Đôi mắt vàng óng của Vưu Phi Nhi trừng lớn.

- Ừ, ngươi cũng hỏi ta hai lần rồi.

Y Xà nhấn mạnh từng chữ.

Vưu Phi Nhi nhỏ giọng nói:

- Thật là kì lạ, không phải ta Bách Độc Bất Xâm sao...

Y Xà suy đoán:

- Có thể là bí dược này không có độc, chỉ là có thể khiến người ta mất đi ký ức trong thời gian ngắn thôi.

Vưu Phi Nhi nhìn Y Xà với ánh mắt sáng quắc, thanh thúy nói:

- Vậy được rồi, chúng ta thử một lần nữa, lần này tới lượt ngươi.

- Được rồi, ta thử xem.

Y Xà nói xong thì vươn tay vẹt một ít nước thuốc, do dự một chút mới cho vào miệng. Cô mím môi lại, thuốc vừa vào miệng đã tan ra, ngay sau đó cô cảm thấy khoang miệng đắng ngắt, ý thức có chút mơ hồ.

Vưu Phi Nhi nhìn chằm chằm cô gái đuôi rắn, trong mắt lộ ra thần sắc quan tâm, nếu như Y Xà có dấu hiệu trúng độc thì cô sẽ lập tức ra tay cứu giúp.

Đôi mắt của Y Xà lại tập trung một lần nữa, nghi ngờ nói:

- Tại sao ta lại ở đây?

- Quả nhiên là thành công, nhưng mà thời gian mất trí nhớ quá ngắn.

Vưu Phi Nhi thốt lên với đôi mắt sáng ngời.

- Ngươi nói vậy là ý gì?

Y Xà dấu hỏi đầy đầu, cảm giác trong miệng đăng đắng.

Vưu Phi Nhi giải thích:

- Ngươi vừa mới ăn bí dược có thể làm mất trí nhớ cho nên không nhớ rõ mình vừa mới làm gì.

Cô giải thích vắn tắt để Y Xà tiêu hóa nội dung mới vừa nghe được.

Đột nhiên, giọng nói ôn hòa của Mục Lương vang lên:

- Các ngươi đang làm gì thế?

- Mục Lương!

Đôi mắt của Vưu Phi Nhi lập tức sáng lấp lánh, quay đầu nhìn nam nhân đi vào Sở Nghiên Cứu.

Trên mặt của Mục Lương hiện ra ý cười, cất bước đi tới trước mặt cô gái tóc vàng, vươn tay xoa đầu cô.

- Có chuyện gì mà nhìn thấy ta người lại vui vẻ như thế?

Hắn ôn hòa hỏi.

Khuôn mặt xinh đẹp của Vưu Phi Nhi ửng đỏ, hơi cúi đầu nói:

- Đã lâu rồi ta không thấy ngươi.

- Ừm, đúng là trong khoảng thời gian này ta hơi bận rộn.

Mục Lương áy náy nói.

- Bệ hạ vạn an.

Y Xà cung kính hành lễ.

Mục Lương gật đầu, lại hỏi lần nữa:

- Mới vừa rồi các ngươi đang làm gì thế?

- Chúng ta đang thí nghiệm bí dược mới nha.

Vưu Phi Nhi quơ quơ dụng cụ lưu ly trong tay.

Mục Lương cảm giác hứng thú hỏi:

- Bí dược này có tác dụng như thế nào?

Vưu Phi Nhi ngây thơ đáp:

- Nó có thể khiến người uống mất đi trí nhớ, nhưng mà có vẻ chỉ làm mất đi ký ức gần nhất mà thôi.

- Bí dược làm mất trí nhớ à…

Nghe được lời này, đôi mắt thâm thúy của Mục Lương lập tức sáng ngời.

- Ngươi muốn thử một chút không?

Vưu Phi Nhi giơ dụng cụ lưu ly trong tay lên cao.

Mục Lương mỉm cười gật đầu:

- Tốt.

- Đây.

Vưu Phi Nhi vét một chút nước thuốc rồi đưa đến bên môi Mục Lương.

- ...

Đôi mắt rắn của Y Xà trừng lớn, đây là thao tác gì vậy?

Đáy mắt của Mục Lương hiện lên ý cười, mở miệng nuốt trọn nước thuốc trên ngón tay của cô gái cột tóc hai chùm.

Khuôn mặt xinh đẹp của Vưu Phi Nhi ửng hồng, màu đỏ từ vành tai lan tràn tới gò má.
Bạn cần đăng nhập để bình luận