Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2315: Thi Đấu Cầu Lông. Đồ Vật Ngàn Năm Trước.

Lúc này, trong sân vận động đã chật kín người.

Sự xuất hiện của đám người Mục Lương khiến mọi người nhao nhao đứng dậy hành lễ.

Mục Lương giơ tay lên ra hiệu mọi người ngồi xuống, sau đó cất bước đi tới hàng ghế trước nhất, hộ vệ Trung Ương canh giữ ở bốn phía.

Mễ Á và Ly Nguyệt ngồi sau lưng Mục Lương, Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên thì ngồi bên cạnh anh.

Mễ Á nhẹ giọng nói:

- Không còn ghế trống.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Cầu lông rất được yêu thích, rất nhiều người sau khi tan tầm sẽ bỏ thời gian chơi một chút, cho nên buổi thi đấu hôm nay mới đông như vậy.

Cầu lông thuộc về môn thể thao phong trào toàn dân đều có thể chơi, cộng thêm vợt cầu lông sản xuất hàng loạt không đắt, rất nhiều người mua nổi.

Hồ Tiên cười tươi như hoa mà hỏi:

- Chẳng lẽ không phải bởi vì hôm nay có Mục Lương đến sao?

- Có lẽ cũng có nguyên nhân về phương diện này.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan hiện ra ý cười.

- Được rồi, các ngươi đừng kéo ta vào nữa.

Mục Lương dở khóc dở cười nói.

Ly Nguyệt nói:

- Thi đấu sắp bắt đầu rồi.

Không bao lâu, trong sân vận động vang lên tiếng nhạc vui nhộn, tiếp theo đó là giọng nói của nam dẫn chương trình về những điều cần biết khi xem thi đấu.

- Sáng hôm nay sẽ tiến hành thi đấu cầu lông nam, gồm có đánh đơn và đánh đôi. Buổi chiều là thi đấu cầu lông nữ, gồm có đánh đơn và đánh đôi và đánh nam nữ hỗn hợp…

Người dẫn chương trình thông báo rõ ràng lịch trình hôm nay, hiện trường nhanh chóng an tĩnh lại, thi đấu sẽ bắt đầu sau năm phút.

Hồ Tiên nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, hỏi:

- Hôm nay, ngươi không làm trọng tài à?

- Trọng tài cầu lông do người khác phụ trách.

Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía ghế trọng tài, nơi đó có hai nam một nữ đang ngồi.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Ta nhớ không lầm thì nữ nhân kia là Giác Tỉnh Giả, người của Hải Quân.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu:

- Ừm, ánh mắt của cô ấy rất đặc biệt, dù tốc độ có mau tới đâu đi nữa thì ở trong mắt cô ấy đều sẽ trở nên chậm lại, để nàng ấy đảm đương vị trí trọng tài cầu lông rất thích hợp.

- Ừm, rất tốt.

Mục Lương gật đầu nhận đồng.

Mễ Á nhẹ giọng nói:

- Hai người còn lại là huấn luyện viên cầu lông phải không?

- Đúng vậy, kỹ thuật của bọn hắn không tệ, có thể tiếp được không ít cầu với góc độ xảo quyệt.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã đáp.

Giọng nói của nam dẫn chương trình vang lên lần thứ hai, nói về quy tắc tranh tài:

- Kế tiếp sẽ tiến hành thi đấu cầu lông nam, hạng mục đánh đơn.

Mấy phút sau, hai nam nhân mặc quần soóc và áo thun ngắn tay bước vào sân bóng, vợt cầu lông trong tay giơ cao.

Trọng tài đi lên trước, lần lượt kiểm tra vợt cầu lông của hai người, sau khi xác định không thành vấn đề thì mới đồng ý bọn hắn chuẩn bị sẵn sàng.

Sau mệnh lệnh của người dẫn chương trình, thi đấu bắt đầu.

- Phanh ~~~

Một tuyển thủ ném quả cầu lông lên cao rồi đập mạnh về phía bên kia, đối phương nhanh chóng chạy tới đánh trả.

- Lực đạo đánh cầu của hai người không tệ.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Hồ Tiên nhìn một hồi rồi không còn hứng thú, cô gái đuôi hồ ly lén lút câu lấy ngón tay của Mục Lương, mãi cho đến thi đấu kết thúc vẫn không buông ra.

Nhóm của Mục Lương không ở lâu trong sân vận động, sau khi phần thi đấu cầu lông đánh đơn và đánh đôi nam kết thúc thì bọn hắn đứng lên rời đi trước.

……..

Thành Tát Luận, vương quốc Hải Đinh.

- Cộp cộp cộp ~

Trong vương cung, Kỵ Sĩ phụ trách thông báo bước nhanh tới chính điện, đi tới cửa lớn ngoài chính điện, cao giọng hô:

- Quốc vương bệ hạ, có việc cần bẩm báo.

- Vào đi.

Giọng của Quốc vương Hải Đinh vang lên.

Kỵ Sĩ đứng dậy đi vào chính điện, lúc này mới phát hiện Nhị Vương Tử và công chúa đều ở đây, vội vã hành lễ lần nữa:

- Gặp qua hai vị điện hạ.

- Có chuyện gì thì nói đi.

Bạch Sương ngồi bắt chéo hai chân, vươn tay cầm lên một quả trái cây trên khay do hầu gái bưng rồi cho vào trong miệng.

Mai Đặc bất đắc dĩ liếc nhìn em gái, thấp giọng nói:

- Tiểu muội, cha còn chưa lên tiếng đâu.

Bạch Sương cười nói:

- Hì hì, ta nói thay cha nha.

- Không sao.

Quốc vương Hải Đinh mỉm cười cưng chiều.

Ánh mắt của hắn rơi vào Kỵ Sĩ quỳ một chân trên đất, nhàn nhạt nói:

- Chuyện gì, nói đi.

Kỵ Sĩ cung kính đáp:

- Bệ hạ, trong thành bắt được hai tên đạo tặc, bọn hắn đang buôn bán đồ vật của vương thất.

Quốc vương Hải Đinh nghe được lời này, hơi híp mắt lại, nghiêm túc hỏi:

- Bọn hắn bán thứ gì?

Kỵ Sĩ lấy ra một chiếc túi da thú, cung kính nói:

- Là một thanh trường kiếm có khắc ký hiệu của vương thất, còn có hai tấm da thú, mặt trên là những dòng chữ kỳ quái, thuộc hạ xem không hiểu.

- Mang lên đây.

Quốc vương Hải Đinh trầm giọng nói.

- Vâng.

Kỵ Sĩ vội vã đứng lên, đưa túi da thú đến trước mặt quốc vương.

Bạch Sương vội vàng đứng lên rồi tiến lại gần, nhìn hầu gái cởi túi da thú, lần lượt lấy ra từng món đồ bên trong đặt lên mặt bàn.

Dễ thấy nhất là một thanh trường kiếm dài một mét, chuôi kiếm bằng xương, thân kiếm là một loại kim loại hiếm hoi nào đó, nơi kết nối giữa chuôi kiếm và thân kiếm có một đồ án hình tròn.

Quốc vương Hải Đinh cầm lấy trường kiếm, xúc cảm rất chắc tay, nặng hơn nhiều so với trường kiếm bình thường, trải qua lễ rửa tội thời gian, thân kiếm thoạt nhìn ảm đạm không ánh sáng.

Bạch Sương nói thầm một tiếng:

- Nhìn giống như là đồ vật của mấy trăm năm trước.

Quốc vương Hải Đinh nghiêm túc nói:

- Ít nhất cũng có một ngàn năm.

- Một ngàn năm!

Đôi môi hồng của Bạch Sương khẽ nhếch, hơi cúi đầu, ánh mắt chợt ngưng lại, kinh ngạc nói:

- A, mặt trên thật sự có ký hiệu của vương thất.

Quốc vương Hải Đinh xoay thân kiếm lại, đồng dạng thấy được ký hiệu hình tròn kia, có nghĩa là thanh trường kiếm này thật sự đến từ vương thất, đồng thời chủ nhân của thanh trường kiếm này có thân phận rất cao, nếu không cũng không có tư cách khắc ký hiệu của vương thất ở trên vũ khí.

Nói về người được phép sử dụng ký hiệu vương thất, bình thường chỉ có quốc vương, vương tử, công chúa và vương hậu mới có thể làm như vậy.

Mai Đặc kinh ngạc thốt lên:

- Trường kiếm hơn một ngàn năm trước, mặt trên còn có ký hiệu của vương thất, vậy thì thanh bội kiếm này là của ai?

Quốc vương Hải Đinh cau mày nói:

- Nhìn có chút quen thuộc, hình như ta đã nhìn thấy thanh kiếm này ở đâu đó rồi....?!

Hắn nghĩ ngợi một lát nhưng mà vẫn không có manh mối.

Bạch Sương cầm lấy hai quyển da thú và mở ra kiểm tra, nhìn thấy rất nhiều văn tự kì quái ở phía trên, hơi nghiêng đầu, quan sát tỉ mỉ một hồi rồi nói:

- Đây là loại chữ gì vậy, ta đọc không hiểu gì cả.

Mai Đặc quay đầu nhìn lại, trầm tư một lát thì lắc đầu:

- Ta cũng không hiểu.

Quốc vương Hải Đinh tiếp nhận da thú, nhìn kỹ một lúc rồi mới nói một cách xác định:

- Đây là văn tự cổ đại của hơn một nghìn năm trước.

- A, cha xem hiểu à?

Bạch Sương kinh ngạc hỏi.

Quốc vương Hải Đinh tiếc nuối lắc đầu, trầm giọng nói:

- Xem không hiểu, đã hơn một nghìn năm trôi qua, chắc không có bao nhiêu người trên mảnh đại lục này nhận thức loại văn tự cổ đại này nữa.

Bạn cần đăng nhập để bình luận