Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 696: Ta Sẽ Gíup Đưa Thư Ra Ngoài

Mục Lương đứng lên rồi nhìn về phía cô gái ưu nhã, nói:

- Đợi chút nữa ngươi cùng đi với ta đến Ngục Giam.

- Được.

Nguyệt Thấm Lan chớp đôi mắt màu xanh nước biển.

Cô đứng lên, quay người rời khỏi phòng bếp, chuẩn bị đi sắp xếp xe ngựa và hộ vệ đi theo.

Nửa giờ sau.

Mục Lương, Nguyệt Thấm Lan và Ly Nguyệt ngồi trên xe ngựa, rời khỏi nơi này dưới sự hộ tống của hộ vệ Trung Ương.

Sau mười lăm phút đi đường, bầu trời đã nổi lên tuyết trắng, mặt đất xuất hiện lớp băng dày.

Cót két......

Ly Nguyệt mở cửa sổ xe rồi nhìn ra bên ngoài, nàng thò tay ra ngoài thùng xe, tiếp được một mảnh bông tuyết.

Bông tuyết rơi xuống lòng bàn tay có cảm giác lạnh băng.

- Hơi lạnh.

Nguyệt Thấm Lan nói khẽ.

Váy Lam Tinh trên người cô tỏa ra ánh sáng màu xanh lam, triệt tiêu hơi lạnh.

Mục Lương vung tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một ngọn lửa, xua tan khí lạnh trong xe.

Năm phút sau, xe ngựa chậm rãi ngừng lại.

Hô hô ~~

Đàn Sói Mặt Trăng lắc mình để cho bông tuyết dính trên người rớt xuống.

- Hình như mặt băng dày hơn rồi.

Nguyệt Thấm Lan đẩy cửa xuống xe.

Ly Nguyệt và Mục Lương lần lượt xuống xe ngựa, trước mắt chính là Ngục Giam Huyền Vũ.

Răng rắc......

Tiếng vật nặng ma sát mặt băng truyền đến.

Đám người ngước mắt nhìn lên, Băng Minh Xà khổng lồ cuộn thành một vòng lớn, nó nâng đầu lên nhìn về phía Mục Lương.

Tê tê ~~

Đầu rắn tới gần anh, khí lạnh đập vào mặt, nhiệt độ không khí nhanh chóng giảm xuống.

A Thanh và hộ vệ Trung Ương đều rùng mình, cơ thể bọn họ run cầm cập......

- Ngoan, đi thôi.

Mục Lương vỗ hàm dưới của Băng Minh Xà, sau đó mang theo nhóm hộ vệ bước nhanh tới Ngục Giam.

- Thành chủ đại nhân.

Ở cổng chính, A Đát Trúc cung kính chào đón.

- Đi vào trong thôi.

Mục Lương khoát tay chặn lại, đi vào đại sảnh làm việc ở lầu một.

Mới vừa đi vào đại sảnh làm việc, khí lạnh quanh thân nhanh chóng được xua tan.

- Thành chủ đại nhân.

Các cảnh ngục giơ tay chào theo kiểu nhà binh.

Ly Nguyệt phủi tuyết trên Khôi Giáp U Linh, kinh ngạc nói:

- Ở đây thật là ấm áp.

- Cái này là do có lò sưởi trong tường và hệ thống giữ ấm.

A Đát Trúc mở miệng giải thích.

Ly Nguyệt quay đầu nhìn lại, trong một góc của đại sảnh làm việc, cô nhìn thấy một cái lò sưởi trong tường đang hoạt động.

Phía trên lò sưởi trong tường có một bình lưu ly, bên trong là nước được đun nóng để cung cấp hơi ấm.

Có lò sưởi trong tường và hệ thống giữ ấm, khu làm việc tại Ngục Giam còn ấm áp hơn cả khu dân cư.

Nguyệt Thấm Lan Ưu Nhã hỏi:

- Ngươi đã thích ứng ở đây chưa?

- Ở đây rất tốt.

Khóe miệng của A Đát Trúc hơi cong lên.

- Đám tù nhân thế nào rồi?

Mục Lương nhàn nhạt hỏi.

A Đát Trúc cung kính nói:

- Thành chủ, bọn họ đã khai rõ ràng hành vi phạm tội của mình.

Cô lấy ra một xấp giấy, nói:

- Đây là khẩu cung của bọn họ.

Mục Lương giơ tay tiếp nhận, tùy tiện lật xem vài trang, nội dung khẩu cung không kém bao nhiêu so với lúc ở khu Trung Ương, chỉ là kỹ càng và chi tiết hơn một chút.

- Mang ta đi xem nhà giam.

Anh bình tĩnh nói.

- Đại nhân, mời tới bên này.

A Đát Trúc đưa tay ra hiệu, cất bước đi trước dẫn đường.

Nhóm Mục Lương cất bước đuổi theo, vòng qua đại sảnh làm việc đi tới phía sau, đập vào mắt là một cánh cửa sắt to lớn.

Ngoài cửa có hai tên giám ngục trông coi.

- Mở cửa đi.

A Đát Trúc lạnh lùng nói.

- Vâng.

Giám ngục vội vàng lấy chìa khóa mở cánh cửa sắt đóng kín.

Cót két......

Sau khi cửa sắt được mở ra, khí lạnh ngay lập tức ập vào mặt.

- Thành chủ, phía dưới sẽ hơi lạnh.

A Đát Trúc cung kính nhắc nhở.

Nhà tù sẽ không cung cấp máy sưởi, đám tù nhân chỉ có bộ da thú mặc trên người miễn cưỡng ngăn cản khí lạnh.

- Không sao.

Mục Lương không chút để ý, sau đó anh vươn tay ra, lòng bàn tay nháy mắt xuất hiện một ngọn lửa, khí lạnh nhanh chóng bị xua tan.

A Đát Trúc kinh ngạc, nàng quay người đi trước dẫn đường, đoàn người đi dọc theo bậc thang xuống phía dưới.

Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng chiếu sáng nhà tù.

Sự xuất hiện của Mục Lương và những người khác khiến cho tất cả đạo tặc trong phòng giam chấn động tinh thần.

Cộp cộp cộp......

Mục Lương đánh giá mấy tên trộm trong phòng giam, chậm rãi bước tới trước.

Cho tới khi đi vào sâu bên trong ngục giam, anh gặp được mấy vị đạo tặc lớn như Hoa La và Du Tương.

……..

Trong phòng giam.

Đám người Hoa La vừa mở mắt đã nhìn thấy đám người Mục Lương đi tới.

- Thành chủ Huyền Vũ đã bắt được hai người Vũ Mộng và Vũ Điền rồi sao?

Bốn kẻ trộm đều bị giam giữ riêng ở bốn phòng độc lập khác nhau.

Ở phòng giam bên cạnh, hai mắt Cuồng Phong Tử tràn đầy giận giữ, đồng thời hai người Du Tương và Cam Na đều nghiêng đầu lắng nghe.

- Bọn họ đã bị bắt.

Mục Lương bình tĩnh nói.

- Ha...Ha….. Chỉ cần chờ bọn họ chạy về được thành Ngự Thổ, các ngươi muốn bắt được người e là sẽ không dễ dàng gì đâu.

 Khóe môi của Mục Lương khẽ cong lên, tự tin mà nói:

- Không sao, cho dù đám người đó có chạy đến được thành Ngự Thổ thì chúng ta cũng sẽ tóm được.

Sắc mặt của Hoa La vẫn như cũ, cô ta không hề hoài nghi tính chân thực trong lời nói của anh.

- Dù sao các người cũng nên qua tâm đến chính bản thân mình đi.

Nguyệt Thấm Lan hai tay ôm trước ngực, đôi mắt xinh đẹp của cô đánh giá khuôn mặt tràn đầy sự mệt mỏi của đám kẻ trộm.

Cam Na lạnh giọng hỏi:

- Các ngươi định nhốt chúng ta tới chết sao?

- Nếu thế bọn ta thà một đao tiễn các ngươi đi, đỡ phải tốn lương thực.

Ly Nguyệt lạnh lùng nói.

- Ừm, quả thật rất đúng, vậy ta liền chém bọn họ.

Mục Lương gật đầu đồng ý nói.

- Đừng!!!!

Du Tương hét lên một tiếng.

- .....

Sắc mặt của Cam Na khó coi, giữ im lặng không lên tiếng.

- Ta sẽ giam giữ các ngươi 20 năm. Trong thời gian đó, các ngươi phải đi đào quặng.

Mục Lương ngước mắt lên, bình tĩnh nói.

Nhà ngục không phải không nuôi nổi bọn họ, nhưng muốn được ăn hai bữa trong một ngày thì phải bỏ sức ra làm việc.

Ở trong ngục, mỗi ngày phạm nhân có hai bữa ăn, thức ăn là thịt còn những loại như rau, hoa quả hay các loại thực phẩm khác thì đừng hòng nghĩ đến.

- 20 năm

Hô hấp của Cam Na trở nên nặng nề.

Chờ 20 năm trôi qua, cô ta cũng sẽ trở thành một bà lão.

Mục Lương lên tiếng, ôn hòa nói:

- Chờ 20 năm sau, các ngươi sẽ tự do.

- Thời gian này……...quá là dài rồi.

Khóe mắt của Hoa La giật giật.

Anh nói:

- Ta sẽ cho các ngươi biện pháp để giảm thời gian ngồi trong tù.

- Biện pháp đó là gì?

Du Tương không chịu nổi nữa, hỏi.

- Chỉ cần các người giao ra năm nghìn miếng hung thú tinh thạch sơ cấp trung đẳng thì có thể giảm đi một năm, các ngươi coi đó là tiền phạt đi.

Mục Lương mỉm cười nói.

- Chúng ta đưa năm nghìn miếng hung thú tinh thạch sơ cấp trung đẳng vậy mà chỉ được giảm 1 năm tù giam thôi sao?

Du Tương ngạc nhiên lên tiếng.

Trong lòng hắn bắt đầu tính toán, như vậy hắn muốn rời khỏi nhà giam ngay bây giờ thì phải cần mười vạn miếng hung thú tinh thạch sơ cấp trung đẳng.

Con ngươi của Hoa La đảo một vòng, giọng cô ta khàn khàn lên tiếng:

- Thành chủ, hiện giờ chúng ta bị giam giữ ở nơi này thì làm sao có thể kiếm được hung thú tinh thạch mà giảm thời gian bị giam giữ.

Mục Lương lạnh nhạt nói:

- Ta cho phép các ngươi viết thư đưa ra ngoài, sẽ có người giúp các ngươi chuyển thư đi.

Anh cũng không định nhốt những kẻ trộm này vào tù.

Bạn cần đăng nhập để bình luận