Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 935: Kỳ Thi Giữa Kỳ

Nhiệm vụ của cô ở Phố Buôn Bán, chính là mang người đi tuần phố, hoặc trực tiếp ở trong Trân Bảo Lâu, giải quyết một ít vấn đề và đơn đặt hàng giao dịch lớn.

Về phần công tác an ninh, có Đại An Ti ở sau lưng duy trì, những người dám tới làm loạn, đều bị cô ấy bắt đi, tống vào ngục giam, sau đó đưa đi cải tạo lao động.

- Ừm, có việc thì cứ nói với ta.

Mục Lương ôn nhu dặn dò.

- Ừ, ta sẽ.

Mễ Nặc thoải mái cười nói.

Hai người đi vào nhà ăn, những người khác cũng ở trong cung điện đã đến đông đủ.

Nguyệt Thấm Lan đung đưa mái tóc dài màu xanh nước biển, nhắc nhở:

- Mục Lương, thời gian không còn nhiều lắm.

Mục Lương nhìn về phía đồng hồ lắc lư trên tường, hiện tại là bảy giờ hai mươi phút.

- Mục Lương, xe ngựa đã chuẩn bị xong.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.

- Chúng ta tới kịp.

Mục Lương ngồi xuống, cầm lấy bánh bao cắn một miếng.

Bánh bao xốp, cắn một miếng đã thấy vị thịt thơm ngon toát ra, là thịt Thỏ Tai Cụp Lông Nhung luộc. Những người còn lại cũng cầm lấy đũa bắt đầu ăn.

Tốc độ ăn của Mục Lương rất nhanh, anh cắn ba miếng đã xong một cái bánh bao, sau khi ăn hết mười hai bánh bao, anh lại uống thêm một bát cháo yến mạch.

- No rồi, đi thôi.

Anh buông đũa xuống thỏa mãn nói.

- …Mục Lương, ngươi ăn quá nhanh...

Mễ Nặc phồng hai má bánh bao.

Thời gian anh cầm đũa lên, lại bỏ đũa xuống, tất cả quá trình không đến năm phút đồng hồ.

- Lần này, thời gian có chút gấp gáp, lần sau ta sẽ ăn từ từ.

Mục Lương ôn hòa cười nói.

Anh đứng lên, đi ra bên ngoài.

Ly Nguyệt nhìn bánh bao trong tay mình mới ăn được một nửa.

Cô do dự một chút, sau đó đưa tay cầm lên hai cái bánh bao còn nguyên, rồi mới đứng dậy đuổi theo Mục Lương. Trên quảng trường phía trước Cung điện, Mục Lương đã ngồi ngay ngắn trên thùng xe, cô gái tóc màu bạc cũng tới ngồi xuống với anh.

Ngao ngoa ngao…

Sói Mặt Trăng tru lên một tiếng, nó bắt đầu kéo xe ngựa chạy về phía khu Trung Ương, hộ vệ Trung Ương cũng lên xe. Bên trong thùng xe, Ly Nguyệt tựa đầu vào mũ giáp đang đặt bên cạnh, bắt đầu nhấm nháp bánh bao của mình.

Mục Lương nghiêng đầu nhìn thấy, trong con ngươi màu đen của anh tràn đầy ý cười.

- Làm sao vậy?

Ly Nguyệt lóe ra một tia sáng trong đôi mắt màu bạc, trên khuôn mặt tươi cười của cô hơi hơi phiếm hồng. Khóe miệng Mục Lương cong lên, trong sáng hỏi:

- Có thể cho ta cắn một ngụm được không?

- Ừ, ngươi cắn đi.

Ly Nguyệt nói xong đưa một cái bánh bao còn nguyên cho Mục Lương.

Mục Lương cười xấu xa, thừa dịp cô gái tóc bạc không để ý, anh cắn một ngụm trên chiếc bánh bao mà cô đang ăn.

Sau khi ngơ ngác nhìn một màn này, Ly Nguyệt trừng lớn con ngươi, đỏ mặt ngượng ngập nói:

- Mục Lương, đó là bánh bao mà ta đã ăn…

- Cho nên ăn rất ngon.

Mục Lương quyết định trên chọc cô gái tóc bạc một chút.

- …Thật sao?

Ly Nguyệt đỏ mặt ngẩng đầu, con ngươi màu bạch kim lập tức sáng ngời.

Tim cô gái tóc bạc đập rất nhanh, gần bằng lúc cô được chữa khỏi chứng Hư Quỷ Cảm Nhiễm.

Mục Lương lạnh nhạt cười nói:

- Đương nhiên.

- Vậy ngươi ăn nốt chỗ này đi.

Ly Nguyệt đem nửa bánh bao đưa tới bên miệng Mục Lương.

- Ta no rồi, ngươi ăn đi.

Mục Lương dịu dàng nói.

- Ừ… Được rồi.

Đáy mắt Ly Nguyệt hiện lên một tia mất mát.

Ngay sau đó, cằm của cô bị kéo lại, sau đó một cái gì đó rất mềm mại, dịu dàng chạm vào làn môi hồng của cô. Ly Nguyệt mở to đôi mắt, nhìn thấy con ngươi màu đen gần trong gang tấc, một tia mất mát hồi nãy, dần dần biến mất.



Sau đó không lâu, bên ngoài thùng xe vang lên âm thanh của tiểu hầu gái.

- Thành chủ đại nhân, tới trường học rồi.

Diêu Nhi dịu ngoan nói.

- Đã biết.

Âm thanh Mục Lương truyền ra.

Một lát sau, cửa thùng xe bật mở.

Với sắc mặt lạnh nhạt, Mục Lương bước xuống xe, anh đưa mắt nhìn về đám đông dân chúng đang vây quanh cửa chặt như nêm cối. Cô gái tóc bạc âm thầm tiến vào trạng thái ẩn thân, bảo hộ ở bên cạnh Mục Lương.

- Thành chủ đại nhân!

Đám đông dân chúng kích động quơ hai tay, sau khi bọn họ nhìn thấy anh, đều thống nhất xoay người hành lễ.



Mục Lương lạnh nhạt cười, cất bước đi vào trường học.

Dân chúng tự giác né ra, nhường lại một con đường, bọn họ không hề muốn làm chướng ngại vật cản trở bước chân của Mục Lương.

- Thành chủ đại nhân.

Y Lệ Y đi ra nghênh đón.

- Cuộc thi bắt đầu rồi sao?

Mục Lương vẫn bước không ngừng, anh đi về hướng lầu dạy học. Y Lệ Y cung kính nói:

- Còn mười phút nữa mới bắt đầu.

- Ừm, thời gian vậy là đủ rồi.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

Anh đi vào phòng học gần nhất, hộ vệ Trung Ương canh giữ ở bên ngoài phòng học, vẻ mặt bọn họ đầy nghiêm túc nhìn chăm chú vào cảnh vật chung quanh. Mục Lương xuất hiện, khiến cho những đứa nhỏ trong phòng học đều kích động khẩn trương.

- Chào thành chủ đại nhân!

Trình Tiếu Tiếu ngồi ở vị trí gần bục giảng nhất là đứa đầu tiên đứng lên, cung kính thi lễ với Mục Lương.

- Chào thành chủ đại nhân!

Có một … Rồi có hai, những đứa nhỏ khác đều khẩn trương đứng lên, hành lễ chào hỏi Mục Lương.

- Ngồi đi.

Anh đưa bàn tay lên làm động tác nén xuống.

Bọn nhỏ đều nghe lời ngồi xuống, chúng dùng ánh mắt vừa hồi hộp vừa mong đợi nhìn chăm chú vào Mục Lương.

- Hôm nay là thi giữa học kỳ, cũng đã đến lúc kiểm tra thành quả học tập của các ngươi. Các ngươi phải nghiêm túc làm bài, cố gắng giành lấy học bổng vào tay.

Mục Lương ôn nhu nói.

- Vâng, chúng ta sẽ cố gắng hết sức.

Trình Tiếu Tiếu kích động hô.

Mục Lương mỉm cười cười, cổ vũ:

- Tốt lắm, các ngươi đều là những người giỏi nhất.

Anh xoay người rời khỏi phòng học thứ nhất, tiếp tục đi tới các phòng học khác, muốn dùng nụ cười rạng rỡ của mình, để cổ vũ bọn nhỏ. Mục Lương đi rồi, bọn nhỏ vẫn giữ nguyên vẻ mặt kích động, tràn ngập nhiệt tình.

…………..

Khu nước mặn, cá chuồn bay trên không trung.

Na An ngồi ở phía sau cá chuồn, tay cầm lấy vây lưng của nó, tránh cho mất cân bằng ngã xuống.

- Tiểu Nhạc, nếu mệt thì nghỉ ngơi một chút.

Cô quan tâm nói.

Cá chuồn hiên ngang ngang phát ra tiếng kêu đặc biệt, bắt đầu bắt đầu bay về phía mặt nước.

Na An hạ thấp trọng tâm, phối hợp với cá chuồn đáp xuống mặt nước. Rắc...rắc...

Bọt nước tung tóe từng tầng gợn sóng, cá chuồn nổi lên trên mặt nước, há miệng nghỉ ngơi, đồng thời chậm rãi bơi về phía trước.

- Khổ cực ngươi.

Na An nhẹ nhàng xoa vây lưng cá chuồn.

Chạm vào vây lưng của nó, có thể khiến cá chuồn thoải mái cùng trầm tĩnh lại, có trợ giúp khôi phục thể lực. Cá chuồn nhẹ nhàng đong đưa đuôi.

Sau khi rời khỏi thành Huyền Vũ, Na An và cá chuồn đang trên đường với tốc độ tối đa, muốn đưa tin tức trở lại đảo cá chuồn càng sớm càng tốt.

Vì vậy, cô nàng người cá không có thời gian để lấy những món hàng đã giao dịch, vội vàng ra khơi.

Na An đứng lên, nhìn ra đường chân trời xa xa, nhẹ giọng nỉ non:

- Buổi chiều thì có thể trở lại đảo Người cá. Trải qua gần mười ngày đi đường, rốt cuộc tới hải vực gần đảo Người cá.

Cô gái người cá ngồi xuống, lấy ra một miếng thịt đã ngâm chín, chịu mùi tanh rồi ăn vào bụng.

- Mặn quá!!

Na An che miệng ho khan, biểu tình buồn khổ, còn có nhàn nhạt ủy khuất. Thịt chín trải qua thời gian dài ngâm nước muối, trở nên mặn hơn khiến người ta khó có thể nuốt xuống.

Cô gái người cá do dự một chút, vẫn là tiếp tục nhấm nuốt thịt chín.
Bạn cần đăng nhập để bình luận