Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2285: Phá Đi Xây Lại Thì Tốt Rồi.

Ly Nguyệt nhìn những ngôi nhà đá đơn sơ, lại nhìn đám người Địch Tư ở phía sau, nhẹ giọng nói:

- Mục Lương, có phải nhà đá này có chút quá đơn sơ không?

- Hơn nữa nhìn còn không an toàn.

Mễ Nặc nhỏ giọng thầm thì.

Ngải Lỵ Na thanh thúy nói:

- Phá đi xây lại thì tốt rồi.

- Ừm, vậy thì xây lại thôi.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

- À?

Đám người Thống Lĩnh Đầu Trâu sửng sốt một chút, bọn hắn đã phải tốn hơn nửa tháng mới xây được những tòa nhà đá trước mắt, hiện tại lại muốn phá hủy toàn bộ để xây lại?

- Vậy xây lại đi.

Huyền Điểu mấp máy môi đỏ mọng.

Đam người Hổ Đầu Thống Lĩnh liếc nhau, trong mắt đều có chút bất đắc dĩ và cảm thấy đáng tiếc.

Mục Lương thuận miệng hỏi:

- Trong nhà đá có ai không?

- Không có.

Thống Lĩnh Đầu Trâu lắc đầu.

- Tốt.

Mục Lương nhàn nhạt gật đầu.

Trong mắt Thống Lĩnh Đầu Trâu lộ vẻ nghi ngờ, tốt cái gì?

- Ầm ầm ~~~

Ở trong từng tiếng nổ vang, hắn hiểu được “Tốt” của Mục Lương là có ý gì.

Mục Lương giơ tay lên, nhà đá trước mặt lập tức phá thành mảnh nhỏ, các hòn đá với kích thước khác nhau bay lượn ngang trời, cuối cùng chồng chất ở mảnh đất trống cách đó không xa.

Chỉ một động tác của anh đã dỡ xuống toàn bộ nhà đá, biến trở lại một mảnh đất trống như ban đầu.

Đoàn người Thống Lĩnh Đầu Trâu há hốc miệng, lại thấy Mục Lương giơ tay lên làm ra động tác ép xuống, đất trống vừa mới dọn dẹp ra tới đột nhiên lún xuống sâu hơn một mét, đây là đang nện nền.

Tiếp theo, anh hơi chuyển động suy nghĩ, ngưng tụ ra từng mảng lưu ly lớn, chế tạo ra một loạt nhà lầu ba tầng, tường bên ngoài thô ráp và không trong suốt, có thể ngăn trở ánh mắt của người bên ngoài.

Ngắn ngủi nửa giờ, nhà đá đã bị dọn dẹp sạch sẽ, thay vào đó là một loạt nhà lầu ba tầng lưu ly thoải mái, an toàn và sạch sẽ.

Mục Lương thả tay xuống, nhàn nhạt nói:

- Mọi người tạm thời ở đây trước đi, mấy ngày nữa ta sẽ xây ký túc xá.

- Cảm ơn bệ hạ.

Đám người Tiểu Hòa vội vã kích động hành lễ.

Thống Lĩnh Đầu Trâu và các thống lĩnh khác mắt chữ A mồm chữ O, đây là thao tác gì vậy?

Mục Lương nhìn về phía Địch Tư và nhóm nhân viên, bình thản nói:

- Hôm nay nghỉ ngơi trước đi, ngày mai mới cần các ngươi làm việc.

- Vâng.

Đám người Địch Tư cung kính đáp lại.

- Ta sẽ sắp xếp cho mọi người, bệ hạ làm việc khác đi.

Mễ Á chủ động nói.

- Ừm.

Mục Lương nhẹ gật đầu.

Các nhân viên công vụ nghe theo cô gái tai mèo vào nhà lầu lưu ly, một gian phòng có thể ở bốn người.

Mục Lương nhìn về phía Huyền Điểu, bình thản nói:

- Đi thôi, tìm một chỗ nghỉ ngơi, sau đó ta sẽ bàn với ngươi về quy hoạch phát triển vương quốc Người Thú.

- Vâng, bệ hạ đi theo ta.

Huyền Điểu giơ tay ra hiệu, dẫn Mục Lương và những người khác đi tới điện đá.

Đám người Thống Lĩnh Đầu Trâu vội vã đi theo ở mặt sau cùng, châu đầu ghé tai trò chuyện.

Thống Lĩnh Đầu Trâu nhìn về phía Thống Lĩnh Đầu Chó, hỏi:

- Ngươi nói xem, nếu nhờ Huyền Vũ bệ hạ hỗ trợ thay đổi toàn bộ nhà đá trong vương thành thì bệ hạ sẽ đồng ý sao?

Thống Lĩnh Đầu Chó co giật khóe miệng, trợn trắng mắt hỏi ngược lại:

- Ngươi cảm thấy ngài ấy sẽ đồng ý không?

- Chắc... Không thể nào.

Thống Lĩnh Đầu Trâu giơ tay gãi đầu nói.

- Biết vậy là tốt rồi.

Thống Lĩnh Đầu Chó bĩu môi, mơ mộng hão huyền cái gì vậy.

Sau khi nhìn thấy điện đá, nhóm Mễ Nặc không khỏi lo lắng nuốt nước miếng, đó là một gian nhà đá với vài cây cột trụ bằng gỗ xiêu xiêu vẹo vẹo, thoạt nhìn không khác gì những ngôi nhà đá bọn hắn vừa thấy, chỉ khác là lớn hơn một chút.

Mục Lương đi vào điện đá rồi ngồi xuống vị trí cao nhất, Huyền Điểu ngồi ở ghế thấp hơn, đám người Thống Lĩnh Đầu Trâu thì ngồi ở hai bên đại sảnh, nhìn quyển da thú trên bàn, một góc đồ án lộ ra, nhàn nhạt hỏi:

- Bản đồ đã vẽ xong rồi à?

Huyền Điểu nhắm mắt nói:

- Chưa, chưa xong, đây đều là bản đồ vẽ sai.

Mục Lương nghe vậy cầm lên nhìn một chút, sau đó im lặng thả lại trên bàn, nhìn về phía Ly Nguyệt, hỏi:

- Trong những người đi theo có ai biết vẽ bản đồ không?

- Có ba người.

Ly Nguyệt nhẹ giọng đáp.

Mục Lương gật đầu, nhìn về phía đám người Huyền Điểu, bình tĩnh nói:

- Ba người này sẽ dạy các ngươi cách vẽ bản đồ.

- Vâng.

Huyền Điểu và các Thống Lĩnh buồn bực gật đầu.

Anh nhàn nhạt nói:

- Lần này ta sẽ ở lại vương quốc Người Thú khoảng hai mươi lăm ngày, chế định và chứng thực kế hoạch phát triển vương quốc Người Thú, bao gồm các loại vấn đề như xây nhà xưởng, khai thác quặng, cải thiện chất lượng cuộc sống,....

Đám người Thống Lĩnh Đầu Trâu nghe như lọt vào trong sương mù, chỉ biết được cuộc sống sau này sẽ càng ngày càng tốt.

Mục Lương nghiêm túc nói:

- Trước tiên, vương quốc Người Thú muốn áp dụng hiến pháp vương quốc Huyền Vũ, trị quốc theo nếp mới có thể phát triển lâu dài...

- Vâng vâng.

Huyền Điểu và các Thống Lĩnh gật đầu nhận đồng.

Mục Lương tiếp tục nói:

- Kinh tế là nhân tố quan trọng để phát triển vương quốc, cho nên phải xây nhà xưởng, lợi dụng ưu thế nhiều mỏ quặng để khai thác khoáng thạch, rèn sắt luyện thép, v.v...

- Vâng vâng.

Huyền Điểu và các Thống Lĩnh lại đồng loạt gật đầu lần nữa.

Mục Lương hơi nghiêng người tới trước, trầm giọng nói:

- Trước tiên, các ngươi phải thành lập đội chấp pháp, học thuộc lòng toàn bộ hiến pháp cho ta, như vậy sau này mới có thể giải quyết những người thú không chịu tuân thủ pháp luật.

- Ta sẽ an bài.

Huyền Điểu chân thành đáp.

Mục Lương đứng lên, bình thản nói:

- Trước đó, các ngươi phải là những người đầu tiên học thuộc hiến pháp, ngày mai chúng ta sẽ đi điều tra mạch khoáng, tìm nơi để xây dựng nhà xưởng.

- Vâng.

Huyền Điểu cung kính gật đầu.

- Đây là hiến pháp.

Ly Nguyệt lấy ra một cuốn sách dày năm lóng tay, nhẹ nhàng đặt lên trên bàn.

Mục Lương bình thản hỏi:

- Ở đây có người không biết chữ không?

- Người biết chữ rất ít...

Thống Lĩnh Độc Xà đáp.

Mục Lương trầm giọng nói:

- Vậy bồi dưỡng một nhóm biết chữ, không biết chữ thì làm việc sẽ rất hạn chế, nên xây trường học.

- Huyền Vũ bệ hạ, mọi người ăn còn không đủ no, biết chữ thì có ích lợi gì chứ.

Thống Lĩnh Đầu Trâu hàm hậu hỏi.

Mục Lương ngước mắt nói:

- Đó chính là nguyên nhân mà các ngươi ăn không đủ no, nơi đây vẫn luôn cằn cỗi.

Ly Nguyệt lạnh nhạt giải thích:

- Biết chữ mới có thể đọc hiểu sách vở, học được nhiều thứ, ở vương quốc Huyền Vũ, người biết chữ sẽ có lương bổng cao gấp hai lần so với người không biết chữ.

Có tri thức nhiều thì có thể thay đổi vận mệnh, mới có năng lực đi cải cách.

Huyền Điểu nói với sắc mặt nghiêm túc:

- Ta hiểu rồi, sẽ sắp xếp người xây trường học.

- Ừm, trước tiên cứ như vậy đi, những chuyện khác ngày mai lại bàn.

Mục Lương đứng lên nói.

- Bệ hạ, ta đã phân phó thuộc hạ chuẩn bị yến hội rồi.

Huyền Điểu nói.

Mục Lương nhìn về phía đám người Mễ Nặc, nhẹ giọng hỏi:

- Các ngươi muốn ăn không?

Mễ Nặc nhìn về phía các người thú, biểu cảm mong chờ trên mặt bọn hắn khiến cho nàng không nói lời từ chối được, chỉ có thể gật đầu đáp:

- Mục Lương, bọn hắn đã chuẩn bị xong cả rồi, ăn một chút đi.

- Ừm, vậy ăn một chút.

Mục Lương gật đầu, trong lòng không ôm chờ mong quá lớn đối với yến hội của người thú.

- Mời bệ hạ đi theo ta.

Huyền Điểu giơ tay ra hiệu, tự mình đi trước dẫn đường.

Bạn cần đăng nhập để bình luận